<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796</id><updated>2012-02-11T11:23:26.884+07:00</updated><category term='ltsguitar'/><category term='Bài kí này viết đã lâu. Để nhớ bạn bè và những con người tôi hằng yêu mến.'/><category term='Sơn Nam Hương rừng Cà Mau Bình Nguyên Lộc'/><category term='Xúc cảm'/><category term='vô thường'/><category term='Kiều'/><category term='Chợ nổi trên dòng kinh Ngã Bảy và  cầu Phụng Hiệp'/><category term='mối tình lớn'/><category term='ước vọng'/><category term='La Tùng Sơn'/><category term='Mười bức tranh chăn trâu'/><category term='người và đam mê'/><category term='Hến'/><category term='Terre des hommes'/><category term='Cao Thoại Châu'/><category term='Saint-Ex'/><category term='Trường Gia Long'/><category term='hy vọng'/><category term='Valentine day'/><category term='Le petit prince'/><category term='đại ngã và bản ngã'/><category term='di sản'/><category term='Phạm Thị Ngọc Phượng'/><category term='(Những ngày cuối năm Tân Tỵ. Đón xuân Nhâm ngọ 2002)'/><category term='Kim Trọng'/><title type='text'>Lời quê góp nhặt dông dài mua vui.</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>197</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-2936297324219383368</id><published>2012-02-09T00:25:00.000+07:00</published><updated>2012-02-11T11:23:26.965+07:00</updated><title type='text'>KARAOKE</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="text-align: justify;"&gt;Già Bảy có thói quen ngủ ngoài hiên nhà. Nhà già Bảy ở cuốimiếng giồng, suốt ngày gió đồng lồng lộng thổi miên man. Ngủ ngoài hiên rất mát,thoáng, mà lại không có muỗi nữa thì tội gì mà chui vô buồng cho ngộp! Già Bảynói lí do chuyện già Bảy ngủ hiên nhà là vậy, nhưng bà Bông hàng xóm thì cho làgià Bảy nói vậy mà không phải vậy, bởi vì có bữa đầu hôm thì thấy già Bảy còn nằm thẳng đơ ở đó nhưng chừng 2, 3 giờ sáng bà Bông thức dậy nhổ rau, chuẩn bị hàng bông để đưa ra chợ sớm, ngó qua nhà già Bảy thì thấy cái ghế bố của già Bảytrống huơ trống hoác. Có méc với bà Bảy rồi nhưng chỉ thấy bả cười tủm mà thôi… Khuya nay cũng vậy. Trăng tháng giêng sáng lững lơ. Già Bảy đang nằm lơ tơ mơ ngoài hiên ngắm trăng miệng hát nho nhỏ cái câu&amp;nbsp;&lt;i&gt;"có biết chăng đờitrai phong sương…”&lt;/i&gt; mà trong bụng bực bội lắm. Bài nào giàBảy thích hát cũng có ca từ êm ái dễ chịu, dễ thương chớ có đâu như mấy bài làmhại của mấy bà hát hồi chiều!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Số là như vầy! Ngẫm nghĩ nhà mình cũng ở chỗ hơi heo hút, hồixưa ở phố chợ còn biết đến không khí tết, chớ như bây giờ về giồng đây thì đêmtrừ tịch chỉ trừ khi có tiếng pháo mới biết xuân sang – mà pháo thì bị nhà nướccấm tiệt rồi – còn thì giao thừa mấy năm nay lạnh tanh, bà con đi ngủ ráo, giàBảy mới mua cái giàn karaoke để tết nhứt hát chơi đón giao thừa.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Bây giờ cái giàn karaoke lại gây rắc rối cho già Bảy. Ai đờingó xuống mà coi! Hồi chiều già mới sương sương một chút thì mấy bà bèn tước cáimicro trên tay già Bảy – gọi là “chiếm đài phát thanh” – để mấy bả hát từ 7 giờđến gần 12 giờ đêm. Càng hát càng hăng, chị em phụ nữ ban đầu còn hát mấy bàihuê tình nhạc nhẹ, riết rồi mấy bả hứng tình hát tới lambada thì già Bảycũng động kinh luôn. Con heo 2 tạ bên nhà bà Bông cũng giựt giựt hip hoptheo nhịp hát của mấy bà. Trời đất ơi, đến đúng 12 giờ đêm, chồng bà Bông hớthơ hớt hãi từ nhà bển chạy qua tri hô:&lt;i&gt; "Bà con ơi… cứu … cứu… con heo nái của tui nólên tăng-xông chết rồi…!"&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Đó… bây giờ mới thấy rắc rối, thầy bói nói đúng là già Bảynăm nay bị sao La Hầu mà. Bà Bông đổ lỗi cái karaoke làm chết con heo của bả!Vậy hả!? Thôi, mai mốt không cho bả qua hát nữa. Bả mà hát có khi con trâu của bả còn chếtnữa là!&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: right;"&gt;(&lt;b&gt;Phụ chú&lt;/b&gt;: Theo "tác giả" cái "chiện" này - tức là Già Bảy - thì đây là chuyện thiệt 100%, nhưng chỉ để "tiếu lâm" mà chơi về cái nạn ô nhiểm âm thanh. Già Bảy là người nghiện karaoke nên rốt cuộc giải pháp cho sự cố chết con heo nái mà già Bảy có thể nghĩ tới chỉ là chừng nào thì chồng bà Bông mời Gíà Bảy qua ăn cháo lòng mà thôi!!!)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-2936297324219383368?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/2936297324219383368/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=2936297324219383368&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/2936297324219383368'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/2936297324219383368'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2012/02/karaoke.html' title='KARAOKE'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-830509813495998642</id><published>2012-02-05T15:55:00.000+07:00</published><updated>2012-02-06T11:54:06.197+07:00</updated><title type='text'>Những ngày nắng đẹp.</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: right; margin-left: 1em; text-align: right;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-cbE37QFTHaE/Ty5UX8flZ5I/AAAAAAAAAkM/POF21Jmdxg0/s1600/C%25E1%25BA%25A3+nh%25C3%25A0+vui+v%25E1%25BA%25BB.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="150" src="http://3.bp.blogspot.com/-cbE37QFTHaE/Ty5UX8flZ5I/AAAAAAAAAkM/POF21Jmdxg0/s200/C%25E1%25BA%25A3+nh%25C3%25A0+vui+v%25E1%25BA%25BB.JPG" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Cả gia đình lại sum họp.&lt;br /&gt;Vui quá là vui&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img border="0" height="150" src="http://4.bp.blogspot.com/-ZHboJ0uf9-U/Ty5RJrm5QhI/AAAAAAAAAjM/BECBbtzOlbg/s200/Du+l%E1%BB%8Bch+ba-l%C3%B4.JPG" style="margin-left: auto; margin-right: auto;" width="200" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Sau chuyến xe buýt nóng quá trời,&lt;br /&gt;Cả gia đình cuốc bộ vào khu Cần Giờ &amp;nbsp;Resort.&lt;br /&gt;Du lịch theo kiểu ba-lô xem ra làm anh chị sui mệt lữ...&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-ZHboJ0uf9-U/Ty5RJrm5QhI/AAAAAAAAAjM/BECBbtzOlbg/s1600/Du+l%E1%BB%8Bch+ba-l%C3%B4.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left; margin-right: 1em; text-align: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-17OmqUrkzI4/Ty5WGw_5TJI/AAAAAAAAAk8/hNnrYJi86Rc/s1600/Me+and+my+wife.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="150" src="http://3.bp.blogspot.com/-17OmqUrkzI4/Ty5WGw_5TJI/AAAAAAAAAk8/hNnrYJi86Rc/s200/Me+and+my+wife.JPG" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Ăn xong là hết mệt và cười toe thôi mà..&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left; margin-right: 1em; text-align: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-MgcPDJazdcM/Ty5WdglKmsI/AAAAAAAAAlE/Wcu3JH_5TSQ/s1600/N%25E1%25BA%25AFng+%25C4%2591%25E1%25BA%25B9p.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="150" src="http://2.bp.blogspot.com/-MgcPDJazdcM/Ty5WdglKmsI/AAAAAAAAAlE/Wcu3JH_5TSQ/s200/N%25E1%25BA%25AFng+%25C4%2591%25E1%25BA%25B9p.JPG" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left; margin-right: 1em; text-align: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-gdiI6L-eCcc/Ty5VmNZH66I/AAAAAAAAAks/tgyHwyH_wI4/s1600/L%25C3%25A0m+gi%25C3%25A0n+b%25E1%25BA%25A7u.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="150" src="http://3.bp.blogspot.com/-gdiI6L-eCcc/Ty5VmNZH66I/AAAAAAAAAks/tgyHwyH_wI4/s200/L%25C3%25A0m+gi%25C3%25A0n+b%25E1%25BA%25A7u.JPG" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Điều mà bố ưng ý nhất:&lt;br /&gt;Dựng cho bố cái giàn bầu!&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: right;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: right;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-eleJY8QfaUI/Ty5UuR-zbdI/AAAAAAAAAkU/z-2n4zxXdlw/s1600/G%25C3%25B3i+b%25C3%25A1nh.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="150" src="http://3.bp.blogspot.com/-eleJY8QfaUI/Ty5UuR-zbdI/AAAAAAAAAkU/z-2n4zxXdlw/s200/G%25C3%25B3i+b%25C3%25A1nh.JPG" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;"Má gói mấy đòn bánh tét này &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;để tặng hai chị sui nghe!"&lt;/i&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left; margin-right: 1em; text-align: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: left;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-MTivOyTCqYU/Ty5SmRbKIQI/AAAAAAAAAjk/ABQ8Wk0RWyc/s1600/B%25C3%25A1nh+t%25C3%25A9t+2.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="150" src="http://3.bp.blogspot.com/-MTivOyTCqYU/Ty5SmRbKIQI/AAAAAAAAAjk/ABQ8Wk0RWyc/s200/B%25C3%25A1nh+t%25C3%25A9t+2.JPG" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: left;"&gt;Chuẩn bị ...&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: right; margin-left: 1em; text-align: right;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: right;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-lgfDWN_xoGE/Ty5S77VPoLI/AAAAAAAAAjs/-v6PKzn7NDI/s1600/B%25C3%25A1nh+t%25C3%25A9t+3.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="150" src="http://3.bp.blogspot.com/-lgfDWN_xoGE/Ty5S77VPoLI/AAAAAAAAAjs/-v6PKzn7NDI/s200/B%25C3%25A1nh+t%25C3%25A9t+3.JPG" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Đồng vợ đồng chồng, ta nấu nồi bánh tét...&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left; margin-right: 1em; text-align: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-uFlgs7FItn8/Ty5VPPE44lI/AAAAAAAAAkk/5ny55i8OvSg/s1600/Khuc+Domino.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="150" src="http://3.bp.blogspot.com/-uFlgs7FItn8/Ty5VPPE44lI/AAAAAAAAAkk/5ny55i8OvSg/s200/Khuc+Domino.JPG" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Lâu lắm rồi bố mới được nghe &lt;br /&gt;tiếng đàn của con gái. &lt;br /&gt;Bản Domino ngày nào &lt;br /&gt;giờ được nghe trong ánh lửa &lt;br /&gt;bập bùng của nồi bánh tét...&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Một năm dài thật là dài. Các con đều vất vả sinh nhai ở các nơi xa thật là xa. Thật hạnh phúc được có vài ngày gia đình đều có đủ mặt bên nhau, có cả anh sui chị sui. Vì các con ngay mồng một tết đã phải trở về với công việc của tụi nó nên năm nay cả nhà ăn tết theo kiểu vua Quang Trung. Tức là ăn tết từ 23 tháng chạp để đến 8 giờ sáng mồng một tết là… xong, ai về nơi nấy! Tuy nhiên thật là sảng khoái để được cuốc bộ mấy cây số với anh sui vào bãi biển Cần Giờ, để được trong đêm khuya ngồi nhâm nhi với anh sui tách cà phê nóng (kể cả tách trà Lipton mà anh sui với mình đều nhất trí … chê dở ẹt!),  tám với nhau đủ thứ chuyện đời, cùng nghe tiếng reo vi vu của phi lao hòa lẫn trong tiếng sóng biển rì rào ở bãi biển Cần Giờ. Thật sung sướng mấy ngày giáp tết được nhờ hai chàng rể dựng cho bố vợ cái giàn để trồng bầu, trồng bí. Mấy cây cột xi-măng thì mình mua đã gần một năm nay, nhưng nặng quá, sức già một mình không thể nào vác nổi đến vị trí dựng cái giàn, phải chờ đến mấy ngày này và nhờ sức trẻ của hai chàng rể mới xong! Và năm nay lại phục hồi nồi bánh tét. Năm nay không nấu nhiều bánh nữa, vì mùng một tết thì kể như hết tết rồi, chỉ vừa đủ để chia sẻ với mấy bên sui gia, với em út, vậy mà rất vui. Khoảnh khắc ngày xuân rồi qua nhanh, vừa đủ để nhớ nhung những ngày nắng đẹp…&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-Zi8Ql9elclA/Ty5TpfEZ4SI/AAAAAAAAAj8/Z7pipRlDxRo/s1600/Bella.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="150" src="http://4.bp.blogspot.com/-Zi8Ql9elclA/Ty5TpfEZ4SI/AAAAAAAAAj8/Z7pipRlDxRo/s200/Bella.JPG" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Bella, 4 tháng tuổi,&lt;br /&gt;&amp;nbsp;thành viên mới của gia đình&lt;br /&gt;đang thắc mắc có gì mà rộn ràng vậy!!!?!.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-JZ1sdKYfT-E/Ty5VwEyUa0I/AAAAAAAAAk0/GTUhrv_-Dy0/s1600/Lan+b%25E1%25BA%25A7u+r%25C6%25B0%25E1%25BB%25A3u.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="150" src="http://3.bp.blogspot.com/-JZ1sdKYfT-E/Ty5VwEyUa0I/AAAAAAAAAk0/GTUhrv_-Dy0/s200/Lan+b%25E1%25BA%25A7u+r%25C6%25B0%25E1%25BB%25A3u.JPG" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Nhành lan bé tí này cũng vừa kịp ra hoa&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;object width="300" height="50"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/5B7NEQ4ttO" /&gt;  &lt;param name="quality" value="high" /&gt;  &lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;  &lt;param name="allowscriptaccess" value="always" /&gt;  &lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/5B7NEQ4ttO" flashvars="target=blank" allowscriptaccess="always" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="50"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;object width="300" height="50"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/s_-sE2upcq" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;param name="flashvars" value="&amp;autostart=false" /&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/s_-sE2upcq" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" flashvars="&amp;autostart=false" width="300" height="50"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-Swfiq9CBMcc/Ty600rm7lQI/AAAAAAAAAlM/qYHI_xAiFq8/s1600/Kh%25C3%25B3i+chi%25E1%25BB%2581u+gi%25C3%25A1p+t%25E1%25BA%25BFt.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://4.bp.blogspot.com/-Swfiq9CBMcc/Ty600rm7lQI/AAAAAAAAAlM/qYHI_xAiFq8/s640/Kh%25C3%25B3i+chi%25E1%25BB%2581u+gi%25C3%25A1p+t%25E1%25BA%25BFt.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Chút khói lá khô chiều giáp tết, biết đâu rồi sẽ lại bâng khuâng!....&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-830509813495998642?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/830509813495998642/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=830509813495998642&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/830509813495998642'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/830509813495998642'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2012/02/nhung-ngay-nang-ep.html' title='Những ngày nắng đẹp.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-cbE37QFTHaE/Ty5UX8flZ5I/AAAAAAAAAkM/POF21Jmdxg0/s72-c/C%25E1%25BA%25A3+nh%25C3%25A0+vui+v%25E1%25BA%25BB.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-6873785198323864148</id><published>2012-02-04T16:01:00.000+07:00</published><updated>2012-02-06T11:50:54.513+07:00</updated><title type='text'>Nông sản đầu năm...</title><content type='html'>&lt;/br&gt;&lt;/br&gt;Ới bà con ơi! Đầu năm đào được củ khoai mì "cổ thụ". Tính làm bánh tầm khoai mì đây! Có ai tới ăn phụ tui hông?&lt;br /&gt;&lt;/br&gt;&lt;/br&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-_T9oqfXBl50/TyzzvYMr8OI/AAAAAAAAAjE/l8bqiRgdQgM/s1600/Khoai%2BM%25C3%25AC.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-_T9oqfXBl50/TyzzvYMr8OI/AAAAAAAAAjE/l8bqiRgdQgM/s320/Khoai%2BM%25C3%25AC.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-6873785198323864148?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/6873785198323864148/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=6873785198323864148&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/6873785198323864148'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/6873785198323864148'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2012/02/nong-san-au-nam.html' title='Nông sản đầu năm...'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-_T9oqfXBl50/TyzzvYMr8OI/AAAAAAAAAjE/l8bqiRgdQgM/s72-c/Khoai%2BM%25C3%25AC.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-6174684311285356175</id><published>2012-01-25T09:59:00.000+07:00</published><updated>2012-02-05T00:38:01.197+07:00</updated><title type='text'>YÊN TĨNH MỒNG BA</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;...&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-SS3v6YfN138/Tx9ueGGLZUI/AAAAAAAAAis/i683dhgCaoI/s1600/BachMai.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-SS3v6YfN138/Tx9ueGGLZUI/AAAAAAAAAis/i683dhgCaoI/s320/BachMai.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="float:left;color: #0C3259;background:#FFFFFF;line-height:80px; padding:1px 1px 0 0; font-family:times; margin: 0px 1px 1px 0px; font-size:80px;""&gt;S&lt;/span&gt;áng mồng ba. Các con đã trở về với nơi chúng ở, theo chồng, theo công việc sinh nhai, bay xa tít mù vạn lý ngoài kia khỏi tầm chân mây. Vợ đã theo bạn bè đi vãn cảnh chùa. Chỉ còn một mình trong tĩnh lặng. Ra vườn... Trong vườn nắng pha lê, cành mai trắng dịu dàng nở một đóa chào xuân. Trong khí xuân hãy còn thanh tân, ngọc lan nhẹ nhàng tỏa hương. Đâu đó trong vườn quen thuộc mấy tiếng chim líu ríu như câu chào. Không gian rất êm, rất mong manh. Tự dưng thèm nghe lại một bài hát cũ:&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Ngày ấy khi Xuân ra đời&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Một trời bình minh có lũ chim vui&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Có lứa đôi, yêu nhau rồi&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Hẹn rằng còn mãi không nguôi&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Nhạc lắng hương xuân bồi hồi&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Như vì tình ai tiếng hát lên ngôi&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Nói với nhau, yêu nhau rồi&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Một ngày còn mới tươi môi.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Rồi nắm tay cùng nói vui&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Những câu êm êm không rời vai.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Rồi lả lơi, hình dáng ai&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Khuất xa biến vào nẻo khơi.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Từ đó khi xuân tái hồi&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Cho bùi ngùi thương nhớ tới xa xôi.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Nhớ tới câu thương yêu người&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Một ngày tuổi mới đôi mươi. (*)&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-2sc3nb-Wigs/Tx9u5-e1clI/AAAAAAAAAi0/EMh2jqsZPQ0/s1600/NgocLan.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-2sc3nb-Wigs/Tx9u5-e1clI/AAAAAAAAAi0/EMh2jqsZPQ0/s320/NgocLan.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;Lòng yên tĩnh để cho sống lại một ngày tuổi mới đôi mươi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="50" width="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/1gV0sQ-9lN" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;param name="flashvars" value="&amp;autostart=true" /&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/1gV0sQ-9lN" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" flashvars="&amp;autostart=false" width="300" height="50"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;(*) Khúc hát thanh xuân (One day when we were young - Johann Strauss Jr.) - lời Việt của Phạm Duy&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-6174684311285356175?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/6174684311285356175/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=6174684311285356175&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/6174684311285356175'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/6174684311285356175'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2012/01/yen-tinh-mong-ba.html' title='YÊN TĨNH MỒNG BA'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-SS3v6YfN138/Tx9ueGGLZUI/AAAAAAAAAis/i683dhgCaoI/s72-c/BachMai.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-9060402237581144069</id><published>2011-11-12T00:27:00.001+07:00</published><updated>2011-12-05T08:37:53.032+07:00</updated><title type='text'>BÁC VÀ CHÁU VÀ...</title><content type='html'>&lt;title&gt;Philosophy&lt;/title&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;div style="margin-bottom: 8px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;  &lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: medium;"&gt;....&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-5ktHQICRVOs/Tr8tEUOXUdI/AAAAAAAAAiY/OPj3WCHuhec/s1600/Metamorphose.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://2.bp.blogspot.com/-5ktHQICRVOs/Tr8tEUOXUdI/AAAAAAAAAiY/OPj3WCHuhec/s320/Metamorphose.JPG" width="202" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium;"&gt;  Bác hay thức khuya. Người già khó ngủ. Mình cũng hay thức với Bác, để nói   chuyện lan man đỡ buồn. Có một lần ông Bác hỏi:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;div style="margin: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium;"&gt;    - &lt;span style="text-indent: -13px;"&gt;Cháu&lt;/span&gt; có biết điều ngạc nhiên nhất     của cuộc sống là gì không?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium;"&gt;  Mình còn đang ngơ ngác, chưa biết ông Bác U90 của mình định càm ràm điều gì   đây, thì Bác rất từ tốn và nghiêm trang nói:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;div style="margin: 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium;"&gt;    &lt;span class="Apple-style-span"&gt;- &lt;span style="text-indent: -13px;"&gt;Điều&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: 10px;"&gt;     ngạc nhiên nhất là chẳng ai cho rằng mình sẽ chết cả, rằng cái chết chỉ đến     với người khác thôi!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium;"&gt;  Kỳ chưa…!! Ai mà không biết, một ngày kia mình cũng sẽ “đi tong” như bao   nhiêu chúng sinh khác lúc nhúc trong cái cõi người ta bầy hầy này, sao Bác lại   bảo là chuyện ngạc nhiên!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;div style="margin: 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium;"&gt;    &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span style="text-indent: -13px;"&gt;-&lt;/span&gt;     Không&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;     đâu! Người ta biết vậy nhưng ai cũng muốn tin là mình bất tử, và người ta     luôn ứng xử như một con quỷ bất tử.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin: 3px 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - Chẳng&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    hiểu Bác định nói ai vậy!?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - Chẳng nói riêng ai hết! Ai cũng vậy hết! Không có trường hợp ngoại lệ!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div style="margin: 3px 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium;"&gt;  Thiệt tình điều đó cũng nên như vậy. Chẳng ai thích hẹn hò nhau ở chỗ của   thượng đế cả. Phải khốn đốn khổ sở gì lắm người ta mới đành chào nhau kiểu như   Bye Bye Adieu…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - Vậy Bác cũng giống mọi người chớ?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - Ừa… (Im lặng một hồi rất lâu đến nỗi tôi tưởng Bác đã ngủ rồi) … nhưng mà     khác!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - Sao ạ?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - Đừng hại người khác, đừng tước đi sự sống của kẻ khác! Nói cho đúng là     đừng giết chóc chúng sinh…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div style="margin: 3px 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium;"&gt;  Xem ra ông Bác của tôi đang bắt đầu chuỗi tư duy có tính tôn giáo rồi đây!   Chắc ngày mai Bác sai tôi nấu cơm chay thôi. Nhưng Bác tôi chưa ăn chay bao   giờ. Sáng mai mà thiếu tô hủ tíu xương là Bác kêu xót ruột cho mà xem.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - Thì cả đời đã thấy Bác có làm gì hại ai đâu nào?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - Phải, Bác đã sống như vậy. Không làm gì có ích cho người khác thì cũng     đừng làm gì phiền hà người khác!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - Vậy Bác có ghét mấy thằng đã nện Bác tơi tả như tấm giẻ rách hồi Bác ở tù     Phú Lợi không?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - Ờ… không, không giận, cũng không ghét! Chỉ thấy tội nghiệp thôi!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - Sao vậy? Tụi nó “oánh” Bác không đau à? Bác biết gồng à?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - Đâu có. Tụi đó chết hết rồi. Hỏi lại mấy thằng đó chết hết rồi. Giận làm     gì mấy cái bóng ma. Cháu thấy không… cái tụi đó tụi nó tưởng nó sống lâu hơn     Bác. Tội nghiệp, tụi nó đánh Bác “xẹp lếch” tại tụi nó tưởng nó sẽ sống     hoài. Con người ta âm mưu tàn hại sự sống khác tại vì tưởng rằng như thế sẽ     giúp mình bất tử. Tội nghiệp quá! Con người ta thèm khát sự bất tử…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - Bác có thèm khát bất tử không hả Bác?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - (Im lặng rất lâu, lần này thì tôi tưởng tôi đã thiu thiu ngủ) Sống lâu quá     cũng mệt cháu à… Đến lúc mà mình cảm thấy tay chân yếu đuối, trí tuệ không     còn minh mẫn nữa… À mà cháu còn thức không?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - Thì sao ạ?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - Không có cái gì bền vững cả, trừ sự&amp;nbsp; vô thường!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium; text-indent: -13px;"&gt;    - ...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div style="margin: 3px 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium;"&gt;  Tốt hơn hết là tôi nên để ông Bác của mình thiu thiu ngủ. Tôi cũng chỉ nhớ câu   chuyện đã lâu đó - hồi còn ở chung với Bác - tới cái chỗ đó thôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;div style="margin-bottom: 3px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 5px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: medium;"&gt;  Tôi cũng đi ngủ đây. Ờ! Giả sử nếu sáng mai tôi còn sống… tôi có lẽ sẽ lại   được nghe đôi chim gì đó ngộ lắm, tụi nó mấy hôm nay vẫn rù-rù-thủ-thỉ rất âu yếm   trong tán cây me, phía ngoài cửa sổ, ngay cạnh buồng ngủ của mình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-9060402237581144069?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/9060402237581144069/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=9060402237581144069&amp;isPopup=true' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/9060402237581144069'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/9060402237581144069'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/11/chuyen-trong-em-giua-bac-va-chau.html' title='BÁC VÀ CHÁU VÀ...'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-5ktHQICRVOs/Tr8tEUOXUdI/AAAAAAAAAiY/OPj3WCHuhec/s72-c/Metamorphose.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-7708950496397969402</id><published>2011-10-06T22:34:00.002+07:00</published><updated>2011-10-06T22:41:54.756+07:00</updated><title type='text'>Tiếp cận Tomas Tranströmer</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;.&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;Tại hạ tò mò lục lọi trên Google, xem thử ông già 80 tuổi Tomas Tranströmer vừa được vinh danh bằng giải Nobel&amp;nbsp;văn học 2011 là ai. Cũng có khá nhiều thông tin về thân thế và sự nghiệp của ông, nhưng không may tại hạ chẳng tìm được tác phẩm nào – chắc do vấn đề bản quyền nên không ai chịu post lên tác phẩm của ông chăng – trừ đọc được khổ thơ sau đây:&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;….&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;em&gt;The airy sky has taken its place leaning against the wall.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;em&gt;It is like a prayer to what is empty. &lt;br /&gt;And what is empty turns its face to us&lt;br /&gt;and whispers: &lt;br /&gt;“I am not empty, I am open.”&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;….&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;Chắc là ông không viết bằng tiếng Anh và khổ thơ trên đã được dịch lại từ tiếng Thụy Điển. Dù vậy khổ thơ cũng rất hay. Thấy “khoái” nên tại hạ bèn dịch lại lần nữa ra tiếng Việt để thưởng thức chơi:&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;em&gt;...&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;em&gt;Bầu trời thoáng đãng chiếm lĩnh chỗ của bức tường cố chấp.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;em&gt;Như kẻ cầu nguyện chiếm lấy hư không&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;em&gt;Và cái hư không quay mặt về phía ta&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;em&gt;Thì thầm:&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;em&gt;“Ta chẳng phải hư không, ta rộng mở.”&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;...&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;Ngộ thiệt, ông già Thụy Điển này viết thơ rất đậm mùi thiền phải không…!?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;Lạy trời người đã dịch ra bản tiếng Anh đã không đi xa quá ý thơ gốc của ông, và tại hạ cũng không làm gì hư hại ý thơ đó!&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-7708950496397969402?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/7708950496397969402/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=7708950496397969402&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/7708950496397969402'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/7708950496397969402'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/10/tiep-can-tomas-transtromer.html' title='Tiếp cận Tomas Tranströmer'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-1796389516484953761</id><published>2011-09-23T05:44:00.002+07:00</published><updated>2011-09-23T05:45:00.564+07:00</updated><title type='text'>CẦU VÀ DÒNG SÔNG</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;Hồn quê năm cũ﻿&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-TTPZ8jZxWq4/Tnu3avD8__I/AAAAAAAAAg0/lopHgwrVMGk/s1600/Ben+do+Cai+Coi+1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="214" src="http://1.bp.blogspot.com/-TTPZ8jZxWq4/Tnu3avD8__I/AAAAAAAAAg0/lopHgwrVMGk/s320/Ben+do+Cai+Coi+1.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-eG5jZw6d7Qo/Tnu3hNCuE_I/AAAAAAAAAg4/G_OFKAnGTy0/s1600/Ben+do+Cai+Coi+2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="214" src="http://1.bp.blogspot.com/-eG5jZw6d7Qo/Tnu3hNCuE_I/AAAAAAAAAg4/G_OFKAnGTy0/s320/Ben+do+Cai+Coi+2.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-DjIT1Yj-XwM/Tnu39ZJM5xI/AAAAAAAAAhA/n4gGvoFO-jc/s1600/Cong+Do+Cai+Coi+Xua.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="214" src="http://3.bp.blogspot.com/-DjIT1Yj-XwM/Tnu39ZJM5xI/AAAAAAAAAhA/n4gGvoFO-jc/s320/Cong+Do+Cai+Coi+Xua.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left" class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;Dấu chân binh lửa&lt;/div&gt;&lt;div align="left" class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left" class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;﻿&lt;/div&gt;&lt;div align="left" class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;﻿&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-6XnEVtzelas/Tnu3mnq_KSI/AAAAAAAAAg8/NiwFytLw5cQ/s1600/Cau+Ben+Tre+1+1968.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/-6XnEVtzelas/Tnu3mnq_KSI/AAAAAAAAAg8/NiwFytLw5cQ/s320/Cau+Ben+Tre+1+1968.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Chưa đủ để nhớ nhung...&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-8JdmnOIBptI/Tnu4JvYNQVI/AAAAAAAAAhE/HHi-A-NOFMM/s1600/IMG_1286.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-8JdmnOIBptI/Tnu4JvYNQVI/AAAAAAAAAhE/HHi-A-NOFMM/s320/IMG_1286.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-1WA9BR3fKNs/Tnu4YtAVOII/AAAAAAAAAhI/HOfsXAx14bo/s1600/IMG_1290.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-1WA9BR3fKNs/Tnu4YtAVOII/AAAAAAAAAhI/HOfsXAx14bo/s320/IMG_1290.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-8tK_I92OnBQ/Tnu6FSkXN4I/AAAAAAAAAhM/RIjab2l0jgY/s1600/IMG_1292.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-8tK_I92OnBQ/Tnu6FSkXN4I/AAAAAAAAAhM/RIjab2l0jgY/s320/IMG_1292.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-1796389516484953761?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/1796389516484953761/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=1796389516484953761&amp;isPopup=true' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/1796389516484953761'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/1796389516484953761'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/09/cau-va-dong-song.html' title='CẦU VÀ DÒNG SÔNG'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-TTPZ8jZxWq4/Tnu3avD8__I/AAAAAAAAAg0/lopHgwrVMGk/s72-c/Ben+do+Cai+Coi+1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-2588993041204219061</id><published>2011-09-18T19:09:00.000+07:00</published><updated>2011-09-19T19:42:43.034+07:00</updated><title type='text'>MÁI ẤM</title><content type='html'>....&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Tôi khôngbiết ai đã đặt tên cho nhóm những người này là "Mái Ấm Bồ Đề". Cáitên có nhiều khác biệt so với những nhóm tôi đã từng nghe từng biết, ví dụ nhưnhóm cựu học sinh Kiến Hòa, cựu học sinh Gia Long, cựu học sinh Trưng Vương hayÁi hữu trường này trường nọ. Mà thôi, khoan nghĩ tới chuyện tên gọi. Tôi đếnvới Mái Ấm Bồ Đề, không phải vì tôi là cựu học sinh Trường Bồ Đề mà vì một lído khá đặc biệt. Lúc đó tôi quan tâm một đề tài khoa học về tâm lý, nghiên cứutâm lý của người lớn tuổi đáp ứng như thế nào với một thế giới thay đổi quánhanh chóng về công nghệ, đặc biệt là về công nghệ thông tin, và đáp ứng với thanggiá trị cuộc sống thay đổi - nếu không nói là 180 độ thì cũng đâu đó 90 độ - nhưthế nào. Tôi đã thực hiện một phần &lt;em&gt;"dự án"&lt;/em&gt; đó bằng cách &lt;em&gt;"dụdỗ"&lt;/em&gt; một số lão ông, lão bà tham gia viết blog. Các blog do tôi &lt;em&gt;"tìnhnguyện"&lt;/em&gt; thiết lập cho mấy ông mấy bà. Và khi họ viết thì tôi &lt;em&gt;"điềmtĩnh"&lt;/em&gt; ngồi ở nhà đọc những nỗi lòng của họ, đọc cuộc sống của họ trải ratrên Internet. Trong lưu trữ ở mục favorites trên máy tính của tôi có cả đốngcác trang blog của các ông già bà già trên khắp thế giới. Ở đầu này của nước Mỹtôi có trang blog của một bà già có 5 người con và có 8 cháu ngoại cháu nội. Ởđầu kia ở nước Mỹ tôi có trang blog của một nhà thơ già đau tình không dứt. ỞPuerto Rico tôi đôi lúc chat với một ông già cựu binh trong chiến tranh ViệtNam - đầy nỗi niềm về một bà vợ già rất yêu luôn bệnh hoạn - bằng một thứ tiếngAnh lẫn lộn với tiếng Bồ Đào Nha sai chính tả, sai văn phạm búa xua. Ở chỗ nọ củanước Pháp tôi có trang blog của một bà bạn đã về hưu - buồn hoang vắng - nayđau khớp mai đau lưng, viết đầu cua tai nheo về đủ thứ chuyện của &lt;/span&gt;&lt;st1:city&gt;&lt;st1:place&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Paris&lt;/span&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;. Ở Việt &lt;/span&gt;&lt;st1:country-region&gt;&lt;st1:place&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Nam&lt;/span&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt; tôi có một lô các blog của các nam- nữ lão tướng. Họ viết bằng thứ tiếng nước nào không quan trọng, vì tôi chỉlắng nghe &lt;em&gt;"tiếng lòng"&lt;/em&gt; của họ thôi. Một số blog tôi phải nhờ chứcnăng chuyển ngữ của Google mới hiểu được lõm bõm. Tôi chỉ quan tâm tới tâm tình,đời sống và diễn biến tâm lý của họ mà thôi. Tôi né tránh các trang blog linhtinh về chính trị - cái đó nằm ngoài khả năng của tôi - mà chỉ chú ý đến cáccâu chuyện đời thường, những ước mơ thường nhật, buồn vui đủ thứ các kiểu củacác &lt;em&gt;"đối tượng nghiên cứu"&lt;/em&gt; của tôi. Cho nên khi hai vợ chồng của mộtông bạn đã về hưu mời dự một buổi tối tiệc sinh nhật của bà vợ - có đông lắmanh chị em trong Mái Ấm Bồ Đề, như hai vợ chồng ấy quảng cáo - trong một cáiquán cà phê-rượu ế khách tối om om, kế bên hai cái mả lạnh lẽo, thì tôi lấy làmhứng thú lắm.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Trên cáibàn dài ráp lại từ mấy cái bàn ngắn bày ra đủ thứ - mỗi thứ một chút - do nhữngngười tham dự mang tới: Vài cái bánh trung thu cuối mùa nho nhỏ, mấy bịch đậuphọng rang, đậu phọng luộc, mấy cái bánh biscuit, bánh snack, một chai rượuchuối hột. Trà ngon thì uống thoải mái nhưng rượu thì các lão tướng huyết áp hâmhấp có vẻ không mặn mòi lắm. Để làm quen có lẽ dễ nhất là hát hò, văn nghệ. Âmnhạc là thứ tiếng nói dễ làm cho con người ta gần gũi. Khi bạn hát một cách tựnguyện bằng cả trái tim mình - không phải thứ âm nhạc của các show hay hội diễn- một bài hát mà bạn &lt;em&gt;"kết"&lt;/em&gt; thì phần nào bài hát ấy cũng chứa ít nhiềutâm tình của bạn. Nhất là khi bạn đã già, cái bài hát nào đã đi theo bạn ngầnấy năm - từ lúc tuổi thanh xuân giọng còn trong trẻo cao vút cho tới bây giờđuôi mắt đếm không hết những nếp nhăn, tiếng hát không hơi rung, những nốt caođã phải &lt;em&gt;"hát lòn"&lt;/em&gt; - thì chắc bài hát ấy đã gieo trong lòng bạn biếtbao nhiêu kỷ niệm, có loại kỷ niệm chia sẻ với nhiều người nhưng chắc cũng cóthứ kỷ niệm dằn xé mà bạn chỉ riêng một mình ấp ủ, từ bài hát ấy mọc lên niềmvui hay cây sầu chỉ có những tâm hồn tinh tế đồng cảm mới &lt;em&gt;"thấm"&lt;/em&gt; đượcmà thôi. Trong "bàn tiệc" có một anh là lính chế độ cũ hát bài&lt;em&gt;"Bặt... kinh kỳ"&lt;/em&gt;&lt;span style="mso-spacerun: yes;"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;(Xin lỗi nhạcsĩ Minh Kỳ tí chút vì đổi tên nhạc phẩm Biệt kinh kỳ thành "bặt ..." nhưngvì ông bạn tôi đã giới thiệu đúng là như thế!), có anh bạn là tù chính trị CônĐảo hát bài Tiểu Đoàn 307:&lt;span style="mso-spacerun: yes;"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;em&gt;"CảngLong Dưu... Dãn Long ...u... sao trồng nái xướt. Ưng đã tài nghiêng té tỏnđiều, tiếng tỏn điều băm tra lảy bẻ. Tiếng tỏn điều sang vào nây ấm... "&lt;/em&gt;cả đám cười nghiêng ngửa. Đố bạn biết cái Cảng Long Du đó ở đâu trên đất BếnTre! &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Tôi quenvới Mái Ấm Bồ Đề như vậy đó. Và tôi đâm ra &lt;em&gt;"thích chơi"&lt;/em&gt; với Mái Ấm BồĐề. Với Mái Ấm Bồ Đề bạn không còn cảm thấy tuổi tác nữa, dù bạn nào cũng đãthuộc đội U70, bởi vì họ vui cười suốt. Kiếm đủ chuyện để cười, để vui, để họpmặt, để góp chuyện. Có một huynh - vẫn gọi là huynh Tịnh Trung - ở tuốt bên Mỹlàm nghề gác đêm cho một cái phi trường, lần nào họp mặt cũng có tiếng nói củaảnh. Bởi vì hể bên này họp mặt thì ở chỗ của ảnh chắc cũng hai ba giờ khuya,giữa cái phi trường lạnh ngắt đó gọi về &lt;em&gt;"tám đủ chuyện"&lt;/em&gt; với mọi ngườicho đỡ nhớ quê. Huynh Tịnh Trung này có tấm lòng rất ngộ: chuyên môn đi gomlượm lon bia, coca người ta uống xong tích trữ lại, lâu lâu bán một lần lấytiền gởi về nhờ Mái Ấm Bồ Đề đi làm từ thiện giùm. Có chị Hai Yến ở Paris đọcbáo thấy ở Somalie người ta đói quá, thấy blog của Mái Ấm Bồ Đề nêu mấy trườnghợp khốn khổ thương tâm, lại &lt;em&gt;"phát nguyện"&lt;/em&gt; mỗi ngày bớt một bữa ăn, ănmột bữa vào lúc chính ngọ thôi như mấy vị ni sư phái khất sĩ để dành phần lươnghưu ít ỏi gởi cho tổ chức Bác Sĩ Không Biên Giới gì đó để cứu đói Somalie vàgởi một phần về nước giúp &lt;em&gt;"những kẻ khốn cùng"&lt;/em&gt;. E hèm... những vịtrong Mái Ấm Bồ Đề đây họ cũng chẳng giàu có dư dả gì nhưng họ ham vui. Lâu lâulà họp lại, góp mỗi người chút đỉnh đi trùng tu chùa chiền, đi nấu cơm từ thiệnở Bệnh viện Y học dân tộc, đi thăm mấy chỗ &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;"nghèokhạc ra tro, nghèo ho ra máu, nghèo tháo mồ hôi, nghèo lòi con mắt, nghèo thắthầu bao, nghèo đau nước mắt,...."&lt;/i&gt; để trao chút quà là vài kí gạo, chainước tương, ít tiền. Đi với Mái Ấm Bồ Đề nhiều khi nhớ lại đoản văn củaRabindranah Tagore &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;"Khi đấng quânvương cúi xuống đặt một đồng vàng vào nón của người ăn mày thì không phảingười ăn mày xin của đấng quân vương mà chính là đấng quân vương đã xin ngườiăn mày cho lại người một chút tình thương giữa nhân loại với nhau..."&lt;/i&gt;.Không ai trong Mái Ấm Bồ Đề là quân vương. Không ai đủ giàu để đặt xuống mộtđồng vàng nhưng thật ra là họ cũng đi xin. Đi xin lại cuộc đời chút tình thươnggiữa con người với nhau... Và cuộc sống đã cho lại họ những nụ cười an lạc,thanh thản.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Cuộc đời xôbồ hiện đại không dễ cho mình tìm được một mái ấm. Bạn có thể đi giữa những tòanhà cao ngất, những phố phường xa hoa, những biệt thự đẹp đẽ kín cổng caotường, những con đường siêu tốc, nhưng giữa cơn mưa thì bạn có tìm được một mộtchỗ trú cho tấm thân và trái tim ướt lạnh của bạn không!? Ở đây không có nhữngthứ đó, nhưng ở đây có vợ chồng anh chị Sum sẽ sẵn sàng đội mưa chạy đi chạy vềquanh co đường vườn suốt 30 cây số để đến ngồi với bạn, để bạn cảm thấy ấm lòngkhi bạn cần. Khi Mẹ tôi chuẩn bị bước qua những bước cuối cùng trong cuộc đời -tôi hết sức đơn chiếc - thì Mái Ấm Bồ Đề đã đến đứng quanh tôi và Mẹ tôi, chuđáo từng chút một tới khi Mẹ đến nơi an nghỉ cuối cùng. Khi buổi chiều tôi trởvề căn nhà vắng lặng quạnh hiu, một mình ngồi giữa niềm đau, không làm gì nổi,thì Anh Bảy Tuấn nhắc chị Mịn đem đến phần cơm nhắc tôi ăn uống giữ sức. Nhữngthứ ấm áp đó ta tìm đâu thấy trong cuộc đời này!?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Và rốt cuộctôi đã tìm thấy cái tôi muốn tìm, tôi tìm thấy lại chính tôi trong Mái Ấm Bồ Đề,như câu hát của Trịnh Công Sơn: &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;"Sốngtrong đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi,để gió cuốn đi..."&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Đúng vậy!Để gió cuốn đi....&lt;span style="mso-spacerun: yes;"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-2588993041204219061?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/2588993041204219061/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=2588993041204219061&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/2588993041204219061'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/2588993041204219061'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/09/mai-am.html' title='MÁI ẤM'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-7064766952773902504</id><published>2011-09-12T01:09:00.000+07:00</published><updated>2011-09-12T01:09:19.733+07:00</updated><title type='text'>11/9</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-uaGiKlwdPXA/Tmz3PlB8fSI/AAAAAAAAAgo/CFD5UROn5HI/s1600/candles1.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-uaGiKlwdPXA/Tmz3PlB8fSI/AAAAAAAAAgo/CFD5UROn5HI/s1600/candles1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;1. Hôm naylà ngày sinh nhật của con gái út của Ba. Lâu rồi các con không ở nhà với Ba vớiMá vì bôn ba đâu đó chân trời góc biển, cách xa mái ấm gia đình hàng ngàn, hàngchục ngàn cây số để kiếm sống. Hôm nay cũng là 14 âm lịch, là mùa trung thu. Hômnay Ba Má ngồi nhìn mấy cái bánh trung thu một cách buồn bả. Ngoài kia mưa rơiướt át chẳng thấy một chút ánh trăng nào. Mấy cái bánh của anh chị sui gởi tặng- như vẫn gửi tặng hàng năm. Mấy cái bánh mang nhiều lễ nghĩa nhưng không đemlại niềm vui nào. Bởi vì bánh trung thu là niềm vui, là hạnh phúc của trẻ connên không thể thắp lên chút nụ cười nào trong căn nhà vắng vẻ tuổi trẻ và trẻcon này. Phải rất xin lỗi anh chị sui nhưng đành phải nói rằng mấy cái bánh đãthắp lên ngọn nến của sự quạnh hui! Nếu các con ở nhà, Ba Má đã vui lắm thắp lêncái bánh sinh nhật nhỏ tẹo của con với những ngọn nến lung linh... và những nụcười lung linh!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-Trlsc6lwGKI/Tmz4d4hDF_I/AAAAAAAAAgw/8GwB7TcxiVE/s1600/candles2.jpg" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-Trlsc6lwGKI/Tmz4d4hDF_I/AAAAAAAAAgw/8GwB7TcxiVE/s1600/candles2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;2. Hôm naynước Mỹ cũng kỷ niệm 10 năm sau đợt tấn công khủng bố kinh hoàng. Thế giới làvậy, muôn đời con người ta cấu xé lẫn nhau. Thế chiến thứ nhất, thế chiến thứhai, chiến tranh Triều Tiên, chiến tranh Việt Nam, chiến tranh vùng vịnh, chiến tranh ở Nam Tư cũ,chiến tranh Irak, Afganistan rồi căng thẳng ở Biển Đông. Hồi nào cũng vậy, mởbáo mở đài ra là thấy chiến tranh, là thấy rục rịch động binh, là sắm sửa vũkhí, là "cư an tư nguy".Ba Má may mắn sinh ra các con trong thờibình. Các con lớn lên không được đầy đủ lắm về vật chất - thậm chí có những khi nghèođói - nhưng các con có ánh trăng của một thời thanh bình, được sống trong sựyêu thương của Ba Mẹ, được thầy cô tận tình dạy bảo, được bà con làng xóm đùmbọc, được đi trên những con đường có lúc lầy lội nhưng đầy cỏ thơm yên lành,được thức dậy giữa tiếng gà gáy rộn rã và đi ngủ trong tiếng cọ cánh ken kétcủa lũ vạc sành báo hiệu ngày mai trời nắng đẹp, là những thứ cực kỳ quý giá màthời tuổi trẻ của Ba - một thời bom đạn dữ dội - chỉ biết trong ước mơ bằng nhữnghát cực kỳ buồn bã (hoặc đau xót) của Trịnh Công Sơn. Ba ước mơ và cầu nguyện chocon, cho mọi đứa trẻ trên thế giới được sống trong yên bình, cho các đứa cháungoại mà Ba Má sẽ có, cho mọi đứa cháu nhỏ mà Ba sẽ gặp trên đường đi, đượcsống trong yên bình no ấm. Ba ước mơ cho mọi đứa trẻ sẽ có một đêm trung thuvui sướng, cho mọi đứa trẻ có một ngày sinh nhật hạnh phúc, cho ngày 11/9 chỉcó ý nghĩa là một ngày vui.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-7064766952773902504?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/7064766952773902504/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=7064766952773902504&amp;isPopup=true' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/7064766952773902504'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/7064766952773902504'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/09/119.html' title='11/9'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-uaGiKlwdPXA/Tmz3PlB8fSI/AAAAAAAAAgo/CFD5UROn5HI/s72-c/candles1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-2407720893017720409</id><published>2011-08-30T01:19:00.000+07:00</published><updated>2011-11-17T08:55:09.879+07:00</updated><title type='text'>NIỆM</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: right;"&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #351c75;"&gt;Ví dầu tình có dỡ dang&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #351c75;"&gt;Thì xin giọt lệ giải oan lời thề...&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;b&gt;NGỒI NIỆM BÊN HIÊN CHÙA.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Ta ngồi niệm một tiếng&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Xin người thôi khổ đau&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Ta ngồi niệm hai tiếng&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Xin ta đừng nhớ nhau.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Ta ngồi niệm ba tiếng&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Cúi mặt vẫn thấy người&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Mắt người sao nhòa lệ&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Thấm mềm cả tim ta&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Xin người thôi ẩn hiện&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Tà áo xưa năm nào.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Ta ngồi niệm liên miên&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Cả đất trời chao đảo&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Lòng ta đầy phong ba.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;…&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Ai dộng dùm tiếng chuông&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Xin lòng người tĩnh lặng&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Xin lòng ta tĩnh lặng&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;Ngân nga… để tình qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(30/8/2011)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;BÀI THƠ SÁM HỐI TẶNG VỢ&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Chắc kiếp trước anh với em&lt;br /&gt;yêu nhau nức nở&lt;br /&gt;Nên kiếp này hồi mới gặp nhau&lt;br /&gt;Ngờ ngợ đã quen lâu&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Chắc kiếp trước anh rất vụng đường tu&lt;br /&gt;Nên kiếp này vận vào mình rất nhiều&lt;br /&gt;Thứ dở&lt;br /&gt;Lâu lâu say quắt một lần&lt;br /&gt;Làm em quá khổ&lt;br /&gt;Tính khí nhiều lúc cộc cằn&lt;br /&gt;Tại vì cuộc đời... mệt đà hết thở&lt;br /&gt;Và cái số đào hoa&lt;br /&gt;Chạy trời làm sao khỏi số!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Em ơi&lt;br /&gt;Cuộc trần giấc mơ nhân quả&lt;br /&gt;Kiếp sau em có làm ni cô&lt;br /&gt;Anh chỉ dám mong&lt;br /&gt;Làm cái cây bóng mát&lt;br /&gt;Đứng trong sân chùa&lt;br /&gt;Nghe em tụng kinh gõ mõ&lt;br /&gt;Và mỗi nỗi buồn anh&lt;br /&gt;Là chiếc lá vàng khô&lt;br /&gt;Chìm trong cơn gió&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Em ơi&lt;br /&gt;Đừng vô tình.&lt;br /&gt;Mỗi khi lá đổ&lt;br /&gt;Đọc giùm anh&lt;br /&gt;Bài kinh sám hối&lt;br /&gt;Nghe em...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;(30/9/2011)&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #351c75;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-2407720893017720409?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/2407720893017720409/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=2407720893017720409&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/2407720893017720409'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/2407720893017720409'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/08/niem.html' title='NIỆM'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-3362785821702068504</id><published>2011-08-25T17:13:00.002+07:00</published><updated>2011-08-25T17:15:07.147+07:00</updated><title type='text'>HOA</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-tamovM_y0jg/TlYev8Np15I/AAAAAAAAAgk/SMrXsz8cIUw/s1600/Hoa+M%25E1%25BB%258F+K%25C3%25A9t.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://3.bp.blogspot.com/-tamovM_y0jg/TlYev8Np15I/AAAAAAAAAgk/SMrXsz8cIUw/s640/Hoa+M%25E1%25BB%258F+K%25C3%25A9t.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Hoa mỏ két&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;Hiên sau vắng vẻ. Chiều âm u, mưa lấm tấm, ướt át nhưng sắc hoa lại bừng lên...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-3362785821702068504?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/3362785821702068504/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=3362785821702068504&amp;isPopup=true' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/3362785821702068504'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/3362785821702068504'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/08/hoa.html' title='HOA'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-tamovM_y0jg/TlYev8Np15I/AAAAAAAAAgk/SMrXsz8cIUw/s72-c/Hoa+M%25E1%25BB%258F+K%25C3%25A9t.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-4822671447717298835</id><published>2011-08-23T11:29:00.000+07:00</published><updated>2011-08-23T11:29:07.763+07:00</updated><title type='text'>CHUYỆN NGHỀ.</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;Suốt cuộc đời làm người gõ đầu trẻ mình đã dạy khá nhiều môn – đôi khi bị đồng nghiệp gọi vui: Thầy Ganidan, thầy Xuyên Tâm Liên, chuyên trị đa khoa! Chuyện dạy lắm môn như vậy cũng có cái hay cho mình nhưng là xuất phát từ cái dỡ của nhà trường. Hầu như lần nào phải ôm bóng đá lộn sân cũng do hoàn cảnh nhà trường thiếu giáo viên ở một môn nào đó mà cần phải lấp chỗ trống trong thời khóa biểu hoặc đối phó với một chuyên ngành mới chưa có ai chịu đảm nhận. Những năm dạy ở Thạnh Phú có lúc phải dạy “quàng” môn vật lý bởi vì lúc đó hoàn cảnh kinh tế khó khăn, giáo viên bỏ việc nhiều quá, không đủ giáo viên bố trí cho bộ môn đó. Mấy năm ở Châu Thành lại dạy môn chính trị cũng do nhà trường lúc đó không có giáo viên chuyên trách môn này. Về Trường Sư Phạm cấp 2 (bây giờ là Cao Đẳng Bến Tre) có lúc lại bị giao cho môn Vẽ kỹ thuật vì Bộ Giáo Dục lúc đó "đẻ ra" môn này trong chương trình của các lớp thuộc Khoa tự nhiên, mà trường lúc đó cũng không có giảng viên nào biết tí gì trừ mình là có “biết chút chút”, có lúc lại dạy một môn có cái tên “tự nhiên” nhưng lại hoàn toàn thuộc Khoa Học Xã Hội: Lịch sử Khoa Học Tự nhiên. Dĩ nhiên phần lớn thời gian là mình dạy các thứ đã được đào tạo chính qui: Môn Toán, và gần 20 năm nay là các chuyên ngành của Công Nghệ Thông Tin.&lt;span style="mso-spacerun: yes;"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Đôi khi cũng tự an ủi tại vì mình thuận tay trái nên bị cái nghiệp dạy trái tay hoài! Hoặc đôi khi cũng tự trào: Đừng xem nhẹ tay này nhé, tay này là tay… cán giá chớ bộ chơi sao! Dạy trái tay hoặc phải đảm nhiệm một môn mới “phải tay” hồi nào cũng rất hồi hộp: Có đủ thời gian để “học” cái môn mới ấy không, tài liệu liên quan tìm ở đâu, thực sự có kịp nhuần nhuyển cái môn ấy để “lên lớp” không,&lt;span style="mso-spacerun: yes;"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;có khi nào do không được học chính qui mà đâm ra dạy cái gì sai kiến thức không, phương pháp dạy bộ môn ấy là thế nào???? Để không xảy ra sự gì trục trặc thì phải khẩn trương tìm tài liệu cho càng nhiều càng tốt, đọc túi bụi ngày đêm, làm bài tập như bị ma đuổi, nếu môn có thực hành thì bản thân thầy cũng phải làm trước để “coi nó ra làm sao”. Điều được an ủi lớn nhất là… cho tới bây giờ chưa “được” nghe ai than phiền mình dạy cái gì đó không đạt yêu cầu và cũng chưa thấy mình "hay ho"&amp;nbsp;cái môn gì ráo!! Dĩ nhiên rồi, bây giờ không thấy ai dùng Ganidan hay Xuyên tâm liên để trị bệnh nữa, nhưng từng có lúc thiếu viên Ganidan là “không được”.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;Năm nay lại được giao dạy “thử nghiệm” một môn trong Khoa chưa có ai có kinh nghiệm bao giờ: Trí tuệ nhân tạo. Thật ra không phải là một nhiệm vụ được giao đột ngột. Khoa đã “đặt hàng” từ 2 năm học trước, có đủ thời gian chuẩn bị để xây dựng chương trình, để viết giáo trình, chuẩn bị “phần cứng” “phần mềm”. Nhưng cái cục đá này rắn quá. Nhá đến gảy răng mà giờ đây còn hoang mang, cảm thấy chưa hiểu gì hết ngay từ đầu. Bây giờ thấy hối tiếc sao hồi đó không nghe lời Thầy Hoàng Kiếm, không chịu trở về Trường Sư Phạm làm đề tài về trí tuệ nhân tạo do thầy hướng dẫn mà lại “dinh tê” qua Trường Bách Khoa mò mẫm mấy con IC, sờ soạn mấy em phần cứng. Không hình dung được ngay tiết đầu mình sẽ dạy ra làm sao nếu có sinh viên “cắc cớ” hỏi: Trí tuệ là gì? Cái gì làm nên trí tuệ? &lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;Có ai trả lời giúp mình không? Mình còn chưa hiểu trí tuệ là gì, không biết cái gì đã làm cho con người có “trí tuệ” và cái "trí tuệ" ấy nó hoạt động ra làm sao, thì làm thế quái nào mà âm mưu xây dựng chương trình có khả năng “trí tuệ nhân tạo” được! Bó tay! &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-4822671447717298835?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/4822671447717298835/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=4822671447717298835&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/4822671447717298835'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/4822671447717298835'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/08/chuyen-nghe.html' title='CHUYỆN NGHỀ.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-7483782874399264002</id><published>2011-08-21T01:26:00.000+07:00</published><updated>2011-08-21T08:10:19.281+07:00</updated><title type='text'>Bạn già và đào tiên.</title><content type='html'>.&lt;br /&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: right; margin-left: 1em; text-align: right;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/--zosfJNFhqo/Tk_7jWy9ddI/AAAAAAAAAgg/NIbqvv737CQ/s1600/Quan+Nua+Khuya.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://1.bp.blogspot.com/--zosfJNFhqo/Tk_7jWy9ddI/AAAAAAAAAgg/NIbqvv737CQ/s400/Quan+Nua+Khuya.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Quán nửa khuya của bọn mình đây!&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Bửa trướccó cô tiên nhỏ, là học trò cũ vừa mới tốt nghiệp nhạc viện thành phố ghé qua,tặng ba trái đào tiên. Vừa "báo cáo" kết quả học tập, vừa thăm thầycô lâu quá chưa gặp lại. Mấy trái đào to, ửng hồng thật đẹp và thơm, cứ như làvừa hái về từ vườn đào của bà Tây vương mẫu. Hai vợ chồng mân mê mãi mấy tráiđào rồi lại kháo nhau: Tụi mình ăn mấy trái đào này đây rồi sống tới vài ngàntuổi thì khốn! Lúc đó ngó quanh quất thấy thiên đường lạnh lẽo chẳng còn ai, thìkhông biết sống để làm gì, chắc sẽ buồn đứt ruột mất! Bèn bọc mấy trái đào vôcái túi vải, chiều tối đem lại nhà hai ông bà bạn, thêm hai vợ chồng người bạnkhác nữa và Dì Hai. Tất cả là 7 người làm một cái tiệc tiên giới. Có tuyên bốlý do tiệc tùng đàng hoàng: Tiệc bàn đào này là để chia nhau mấy ngàn năm thọ.Ăn xong làm ơn sống với nhau lâu lâu, đừng có ai "đi trước" sớm quáđể buồn cho bạn bè. Mấy ông cười hà hà nói: Cha chả, bắt sống thêm tới vài trămtuổi mà tiệc không có linh đơn (viagra) thì coi bộ nên xếp mấy bà qua ở CungHàn cho khỏi sinh sự!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: right;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Sau vài lyrượu đủ thơm râu, ông "từ" Bảy Xuân lấy cây mandoline ra dạo réo rắt, Bảy Tuấnđệm guitar, Bà Hoàng vợ Bảy Xuân phụ trách cái tambourine, mình thì bắt chướcban nhạc Aquabella đệm contre-basse (bằng miệng) cho mấy ca sĩ hát hò nhặng xị.Tới cái bài hát gì của Lê Yên có một đoạn có tiếng ngựa hí, đã giao cho bàMịnh vợ bảy Tuấn - không biết hát thì phải hí - nhưng bà này không chịu hí nên mìnhcũng phụ trách luôn nhiệm vụ hí ;-) Tiếng hí của mình&amp;nbsp;giống con ngựa bịăn cám hay&amp;nbsp;sao đó nên làm Dì Hai cười run run, hấp háy&amp;nbsp;cặp mắt đã mờtrông rất là... thương. Dì Hai má chị Bảy Xuân đã 83 tuổi, lụm cụm rồi nhưngmỗi khi nghe cái đám ô hợp rụng răng này họp lại thì thế nào cũng bắt ghế rangồi nghe. Dâng cho Dì Hai một miếng đào tiên hơi "bự" một chút, mongDì Hai còn sống dài dài để nghe "tụi con" hát hò...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Vui vẻ háthò tới "giao thừa" luôn. May mà cái "quán nửa khuya" củachị Hoàng không gần nhà hàng xóm nào hết nên cũng không làm phiền ai. Dắt nhaura về chạy xe chầm chậm trên đường khuya, trong cái vắng lặng của đêm thâu,nghe hiểu lòng nhau rất mến thương. Các bạn ơi, chúc cho một đêm không trằntrọc, yên lành.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-7483782874399264002?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/7483782874399264002/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=7483782874399264002&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/7483782874399264002'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/7483782874399264002'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/08/ban-gia-va-ao-tien.html' title='Bạn già và đào tiên.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/--zosfJNFhqo/Tk_7jWy9ddI/AAAAAAAAAgg/NIbqvv737CQ/s72-c/Quan+Nua+Khuya.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-4172999553312170195</id><published>2011-08-20T17:59:00.000+07:00</published><updated>2011-08-20T19:32:49.686+07:00</updated><title type='text'>Công án...</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-wTd4oIeCtYE/Tk-aiYbnUYI/AAAAAAAAAgM/W8CLEwYmsjI/s1600/Hoi+Phuoc+temple+-+Panorama.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="225" src="http://4.bp.blogspot.com/-wTd4oIeCtYE/Tk-aiYbnUYI/AAAAAAAAAgM/W8CLEwYmsjI/s640/Hoi+Phuoc+temple+-+Panorama.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;Hôm nay theo anh chị em trong Mái Ấm Bồ Đề qua huyện Châu Thành, đi chùa HỘI PHƯỚC làm công quả. Chùa chuẩn bị trùng tu. Chẳng làm được gì nhiều, trừ lăng xăng làm &lt;em&gt;"thợ vịn"&lt;/em&gt; để dời đại hồng chung nặng tới 300 kg và bưng bê một số nhang đèn, kinh kệ dời tạm qua nhà hội kế bên.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-PNJa6LEnCU4/Tk-bG-AdkKI/AAAAAAAAAgQ/_itgl05KJO8/s1600/Dai+hong+chung.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/-PNJa6LEnCU4/Tk-bG-AdkKI/AAAAAAAAAgQ/_itgl05KJO8/s320/Dai+hong+chung.JPG" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;Ở gian nhà tổ đột nhiên nhìn thấy bức hoành, vì lúc trước lần nào đến nhà tổ cũng chỉ lo cúi xuống lạy và quay mặt nhìn Tổ Đạt-Ma&amp;nbsp;chớ có ngẩng lên nhìn phía sau lưng đâu mà biết. Có bốn chữ đại tự như vầy:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="background-color: red; color: yellow;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="background-color: #990000; color: yellow; font-size: x-large;"&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp; 月&amp;nbsp; 成&amp;nbsp; 風&amp;nbsp;&amp;nbsp;香&amp;nbsp; &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #660000;"&gt;(HƯƠNG PHONG&amp;nbsp;THÀNH NGUYỆT)&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;E hèm!... Để nghĩ coi,&amp;nbsp;Tổ khai tự muốn truyền đạt điều gì!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-DxFv7oOdiA4/Tk-b3rpp3MI/AAAAAAAAAgU/K0hZP9dfNAY/s1600/Cong+Chua.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://2.bp.blogspot.com/-DxFv7oOdiA4/Tk-b3rpp3MI/AAAAAAAAAgU/K0hZP9dfNAY/s320/Cong+Chua.JPG" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-4172999553312170195?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/4172999553312170195/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=4172999553312170195&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/4172999553312170195'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/4172999553312170195'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/08/cong.html' title='Công án...'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-wTd4oIeCtYE/Tk-aiYbnUYI/AAAAAAAAAgM/W8CLEwYmsjI/s72-c/Hoi+Phuoc+temple+-+Panorama.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-2329123008836309835</id><published>2011-08-18T09:59:00.004+07:00</published><updated>2011-08-18T16:02:37.289+07:00</updated><title type='text'>Tour du lịch mini...</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: #274e13;"&gt;Sáng sớm&amp;nbsp;ra thăm vườn một chút...&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-js9GGLgr1Wg/TkxuuOUeT0I/AAAAAAAAAfg/o4FVmZ9RkyA/s1600/NangSom.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-js9GGLgr1Wg/TkxuuOUeT0I/AAAAAAAAAfg/o4FVmZ9RkyA/s320/NangSom.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Nắng sớm rất dịu dàng...&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-jPOayRUws6E/Tkx0PcJYCiI/AAAAAAAAAgE/cljVbM58GEw/s1600/HoaDauBiec.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-jPOayRUws6E/Tkx0PcJYCiI/AAAAAAAAAgE/cljVbM58GEw/s320/HoaDauBiec.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Mấy cái bông đậu biếc này đơn sơ mà đẹp dễ thương quá!&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-bW3LHHQ_Iz8/TkxxznNQCQI/AAAAAAAAAfk/vzAbyf3mnyI/s1600/DiaLan.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/-bW3LHHQ_Iz8/TkxxznNQCQI/AAAAAAAAAfk/vzAbyf3mnyI/s320/DiaLan.JPG" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Rốt cuộc thứ kiêu kỳ này cũng chịu trổ bông&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left; margin-right: 1em; text-align: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-n22UuAXcUdQ/Tkxy-L2_6iI/AAAAAAAAAf4/SuXuyhglbIc/s1600/IMG_1391.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-n22UuAXcUdQ/Tkxy-L2_6iI/AAAAAAAAAf4/SuXuyhglbIc/s320/IMG_1391.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Thứ cỏ tên không đẹp này lại có mùi rất thơm. &lt;br /&gt;Các sư cô dặn trồng nó để góp tặng cho tủ thuốc nam.&lt;br /&gt;Không biết các sư cô ở chùa dùng cỏ này để kê toa trị bệnh gì?&amp;nbsp;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: right;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-KhCLdKErBpE/TkxyQ2XAi1I/AAAAAAAAAfs/iV7NCMLRPDM/s1600/HOAHONG.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://1.bp.blogspot.com/-KhCLdKErBpE/TkxyQ2XAi1I/AAAAAAAAAfs/iV7NCMLRPDM/s320/HOAHONG.JPG" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;E hèm, em hoa hồng này có vẻ kiêu hảnh!&lt;br /&gt;Thì người ta phải kiêu hảnh một chút...&lt;br /&gt;&amp;nbsp;khi người ta đẹp phải không?&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-rriuQgio2SM/Tkxyg3oL9EI/AAAAAAAAAfw/kY-dOyN6JNY/s1600/QuaGac.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-rriuQgio2SM/Tkxyg3oL9EI/AAAAAAAAAfw/kY-dOyN6JNY/s320/QuaGac.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Trái gấc này hứa hẹn bà xã lại nấu một nồi&lt;br /&gt;&amp;nbsp;xôi gấc hay cơm gấc nữa đây. Ăn riết gần phát ơn rồi!&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: right;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-cRTsuoqCDcU/TkxyvMpPMrI/AAAAAAAAAf0/4A6EjWk-SKs/s1600/IMG_1377.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://2.bp.blogspot.com/-cRTsuoqCDcU/TkxyvMpPMrI/AAAAAAAAAf0/4A6EjWk-SKs/s320/IMG_1377.JPG" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Xin lỗi, em tên gì hả? Qua quên tên em rồi!&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-U28abm_o3RQ/Tkx0crMzq_I/AAAAAAAAAgI/yGwwwukfH6U/s1600/TaiTuong.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-U28abm_o3RQ/Tkx0crMzq_I/AAAAAAAAAgI/yGwwwukfH6U/s320/TaiTuong.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Lá tai tượng.Thấy bắt thèm rồi, &lt;br /&gt;thứ này ăn với mắm kho thì... chết liền!&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-_M1eGJfiGmo/Tkxz6MrX_6I/AAAAAAAAAgA/-8AeSUdKMQI/s1600/Muop.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-_M1eGJfiGmo/Tkxz6MrX_6I/AAAAAAAAAgA/-8AeSUdKMQI/s320/Muop.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Dàn mướp bắt đầu phát triển mạnh. &lt;br /&gt;Mấy cái lá mướp non này trông ngon lành quá. &lt;br /&gt;Vò lá mướp non xào với thịt heo, thêm chút tiêu chút chút...&lt;br /&gt;&amp;nbsp;thì ăn cũng... chết liền. &lt;br /&gt;Nhưng thôi để chờ nó ra hoa kết trái đã!!&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-2329123008836309835?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/2329123008836309835/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=2329123008836309835&amp;isPopup=true' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/2329123008836309835'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/2329123008836309835'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/08/tour-du-lich-mini.html' title='Tour du lịch mini...'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-js9GGLgr1Wg/TkxuuOUeT0I/AAAAAAAAAfg/o4FVmZ9RkyA/s72-c/NangSom.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-897735699439820042</id><published>2011-08-16T02:16:00.003+07:00</published><updated>2011-08-16T17:12:32.686+07:00</updated><title type='text'>Thiên đường và địa ngục... suy nghĩ lan man.</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;1. Không rõcó xứ nào trong thế giới loài người không có khái niệm thiên đường hay địangục? Thiên đường và địa ngục là hai khái niệm phổ biến và là cặp phạm trù đốingẫu. Dù cho việc hình dung ra cảnh giới thiên đường và cảnh giới địa ngục khácnhau từ dân tộc này qua dân tộc khác, từ tôn giáo này qua tôn giáo khác, từthời này qua thời khác, nói chung thiên đường bao giờ cũng là một lời hứa hẹncho những kẻ đã sống một đời trong sạch và làm điều thiện. Bản thân sự phânbiệt trong khái niệm để nhận thức hành vi nào là trong sạch và cái gì là điềuthiện là một khái niệm có tính xã hội, do mỗi xã hội và hoàn cảnh xã hội đặtra. Do đó thiên đường (hoặc địa ngục) là một sản phẩm của tinh thần xã hội. Tùytheo dân tộc, tôn giáo (chỉ trừ Phật giáo) mà thiên đường&amp;nbsp;là chốn linhhồn có thể tìm thấy niềm an lạc (desire) hoặc lạc thú (pleasure) vĩnh viễn. Đốivới Phật giáo thiên đường/địa ngục&amp;nbsp;cũng chỉ là một "giai đoạn" trong quá trìnhphát triển của "linh hồn". Mặc dù thiên đường (hoặc địa ngục) là kháiniệm có tính xã hội, trừu tượng hóa những chuẩn mực xã hội áp dụng vào việcđánh giá phần thưởng hay sự ra đòn trừng phạt đối với cá nhân, là một sự mởrộng của tòa án nhân gian sang "thế giới vô hình". Sự trừu tượng hóatừ thế giới thật sang thế giới vô hình đó làm cho mỗi xã hội có một thứ thiênđường khác nhau và có một địa ngục khác nhau. Có thể khá hài hước để nói rằngmỗi xã hội có riêng một địa ngục, một hoặc nhiều ông Diêm vương diện mạo khácnhau và các ông Diêm vương đó xử án bằng các bộ luật khác nhau. Trong tác phẩmTây du ký của Ngô Thừa Ân ta có thể thấy chuyện tức cười đó. Ở hồi thứ mười&lt;em&gt;(Lão Long vương phạm phép trời, Ngụy thừa tướng gởi thư nhờ âm sứ)&lt;/em&gt; và hồi thứmười một &lt;em&gt;(Chơi âm phủ Thái Tông về trần, dâng quả bí Lưu Toàn gặp vợ)&lt;/em&gt; Ngô ThừaÂn đã mượn tay Ngụy Thừa tướng trong cơn mê để xử trảm Long vương vì tội dám làmtrái qui luật của trời đất (dám làm mưa chậm một giờ và thiếu ba tấc tám giọtnước) nhưng Ngô Thừa Ân cũng mượn tay Thôi phán quan để giả mạo sổ trời&lt;a href="http://draft.blogger.com/blogger.g?blogID=906164807695477796#_ftn1" name="_ftnref1" style="mso-footnote-id: ftn1;" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span style="mso-special-character: footnote;"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-bidi-language: AR-SA; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: EN-US;"&gt;[1]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;cứu Đường Thái Tông ra khỏi địa ngục. Tiêu chuẩn kép (double standards) như vậylà có từ ngàn xưa (được Trung Quốc áp dụng lâu rồi) chứ có phải là thứ được cácnước phát triển G7/G8 mới áp dụng đây đâu!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Nhưng nhữngsự dễ chịu, đau đớn, an lành hoặc khốn nạn mà con người phải chịu đựng trongcuộc sống của nó thì lại có tính cá nhân, cụ thể, có tính chất vật lý, sinh họchoặc hóa học. Vì vậy trong tâm thức của mỗi con người thì thiên đường (hoặc địangục) là một cảnh trí khác nhau, và là một tâm cảnh có thật! Cái ảo trừu tượngđã biến thành cái thật hiển hiện với mỗi sinh linh! Ngay cả đối với những ngườitheo chủ nghĩa duy vật thô, tức là chỉ tin theo vũ trụ được hình thành từ vậtchất - là sự kết hợp có tính hóa học - các nguyên tố trong bản phân loại tuầnhoàn của Mendeleev và sự vận động thường hằng của khối vật chất đó sinh ra cácthứ vô cơ hoặc hữu cơ, sinh ra sự tương tác cơ học, hóa học hoặc sinh học, thậmchí tương tác điện từ để làm nên thứ gọi là "tinh thần", đúc kếttrong câu nói nổi tiếng &lt;em&gt;"Tinh thần là tổng hòa các mối quan hệ xãhội"&lt;/em&gt;. Nhưng câu nói nổi tiếng ấy cũng khó mà lý giải trong thực tế khi nào thì nhân gianhết đau khổ. Cái địa ngục hiểu theo nghĩa thô sơ ấy - trong "tinhthần" ấy - đồng nghĩa với các đau khổ trần gian mà cấu trúc xã hội ấy gâyra và áp đặt lên những con người cụ thể, giai cấp cụ thể. Cái địa ngục đó rốtcuộc có thể được quan niệm: &lt;em&gt;Địa ngục chính là người khác!&lt;/em&gt; Đấy, bây giờ địa ngụcđã có một diện mạo cụ thể. Cụ thể đến nổi có thể xây dựng một chiến lược"tìm và diệt" cái địa ngục ấy trong thực tế!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Con người -hay nói chung mọi sinh linh sống trên quả đất này - có lẽ chẳng bao giờ có thểnhận thức được hết đại ngã. Lý thuyết về vụ nổ lớn (Big Bang) và các đo đạcliên quan cho thấy vũ trụ (universe) "của chúng ta" chỉ cần chưa tớimười lũy thừa trừ 20 giây để bung từ cái số không tuyệt đối (!) đạt tới kích thướchiện nay được biết&lt;a href="http://draft.blogger.com/blogger.g?blogID=906164807695477796#_ftn2" name="_ftnref2" style="mso-footnote-id: ftn2;" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span style="mso-special-character: footnote;"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-bidi-language: AR-SA; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: EN-US;"&gt;[2]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;. Nhưngkích thước quan sát được của vũ trụ hiện nay, dù đã dùng đến kính thiên vănHubble hay các kính thiên văn vô tuyến khổng lồ gì đi nữa cũng chỉ giới hạntrong bán kính 42 tỉ năm ánh sáng. Đó là bán kính nhận thức vũ trụ của chúngta. Ở ngoài bán kính đó là cái gì? Là một đa vũ trụ&lt;a href="http://draft.blogger.com/blogger.g?blogID=906164807695477796#_ftn3" name="_ftnref3" style="mso-footnote-id: ftn3;" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span style="mso-special-character: footnote;"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-bidi-language: AR-SA; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: EN-US;"&gt;[3]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;cấp 1 (level 1 multiverse) hoặc cấp 2 (level 2 multiverse)? Ở ngoài cái tầm chiphối bởi &lt;em&gt;"sắc thanh hương vị xúc pháp" &lt;/em&gt;đó, ở nơi mà khả năng cảm nhậntrực tiếp hoặc gián tiếp bởi &lt;em&gt;"nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý"&lt;/em&gt; kết thúc, ởnơi mà bước đầu tiên của quá trình &lt;em&gt;"thọ tưởng hành thức"&lt;/em&gt; không thểthực hiện được nữa thì có cái gì và cái đó là cái gì? Ở nơi hiển hiện khả năng&lt;em&gt;"vô trí diệc vô đắc, dĩ vô sở đắc"&lt;/em&gt; thì nội dung của tâm trí là cáigì?? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Khoa học và kỹ thuật hiện tại đã tiến một bước rất dài kể từ khi được giảiphóng khỏi bóng tối thần quyền của thời kỳ trung cổ. Kể từ sau thời kỳ đó, tứclà kể từ khi bắt đầu thời kỳ "ánh sáng" (enlightenment era), mới cóthuật ngữ "khoa học". Kể từ đó để phân biệt những nhận thức thô sơvới những nhận thức được gọi là khoa học người ta đặt ra những tiêu chuẩn nhận thức.Có thể kể những tiêu chuẩn đó như sau:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;* Một là,thỏa mãn &lt;strong&gt;chủ nghĩa duy nghiệm&lt;/strong&gt;. Chủ nghĩa duy nghiệm đó phát biểu như sau: Mộtkết luận được coi là kết luận khoa học nếu nó được rút ra từ những thí nghiệmcó thể lặp lại được và từ cùng những điều kiện nhất định của thí nghiệm phảithu lại được cùng kết quả. Điều này dẫn đến mọi kết luận khoa học nhất thiếtphải được lượng hóa bằng các phép đo. Ngay cả các nghiên cứu liên quan đến cácquá trình ngẫu nhiên, các diễn biến hỗn độn cũng phải được lượng hóa bởi một độtin cậy/độ ngờ nhất định. Đây là một biểu hiện khác của nguyên lý nhân quả đượcthu hẹp trong phạm vi thế giới khả tri mà thôi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;* Hai là,thỏa mãn &lt;strong&gt;chủ nghĩa duy lí&lt;/strong&gt;. Chủ nghĩa duy lí đó phát biểu như sau: Mọi quá trìnhsuy luận, mọi tính toán phải đảm bảo tính chặt chẽ lôgich. Tính chặt chẽ lôgichbao gồm không vi phạm nguyên lý triệt tam (không có phát biểu nào không đúngkhông sai), nguyên lí phi mâu thuẫn (không có phát biểu nào vừa đúng vừa sai)và đảm bảo các qui tắc suy luận đã được chấp nhận. Vì lẽ nếu chấp nhận chủnghĩa duy lí nhị nguyên luận đó thì buộc phải lần ngược để xem xét tínhđúng đắn của những phát biểu lấy làm nền tảng ban đầu. Nhưng những câu hỏi lầnngược kiểu đó không thể kéo dài vô tận được. Phải đến một câu hỏi chí tử mà ởđó ta phải chấp nhận câu trả lời hoặc là &lt;em&gt;"Thượng đế đã nói như thế"&lt;/em&gt;hoặc xem câu trả lời nào "tàm tạm chấp nhận được" để sử dụng như một tiên đề. Nhưng hầu như tất cảcác nhà khoa học không thích lôi thôi với thượng đế, thậm chí có nhà khoa họcđã phát biểu &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;"Sau khi đã quan sát kỹlưỡng vũ trụ thì không thấy có chỗ nào cho thượng đế cả!"&lt;/i&gt; Nói cáchkhác các hệ tiên đề trong khoa học đã thay thế hoặc chính là các thượng đế của khoa học vậy.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Nguyên lýthứ hai này không thay thế được cho nguyên lý thứ nhất, mặc dù nó phải luônluôn được áp dụng trong mọi suy luận khoa học. Nguyên lý thứ hai này được vậndụng trong trường hợp mà các thí nghiệm là bất khả thi trong điều kiện củatrình độ khoa học kỹ thuật có bị hạn chế ở thời điểm&amp;nbsp;giả thuyết khoa học đượcphát biểu. Lý thuyết tương đối hẹp của Einstein trong đó &lt;em&gt;không-thời gian&lt;/em&gt; có thểco dãn được là một ví dụ. Còn nếu một giả thuyết khoa học được kiểm chứng làđúng đắn bởi nguyên lý thứ nhất mà lại phát sinh mâu thuẫn với những hiểu biếtđã có - vi phạm tính ổn định lôgich -&lt;span style="mso-spacerun: yes;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;thì nhất định là có gì sai... ở các tiền đề rồi. Đã nói các tiên đề làthượng đế trong khoa học nên khi đó&amp;nbsp;buộc phải làm một việc là mời thượng đế cũ đichỗ khác chơi và tấn phong một thượng đế mới vậy. Đôi khi vị thượng đế cũ xem ravẫn còn có ích trong nhiều trường hợp thì đành phong vương cho ngài và nhắcngài bái thượng đế mới làm hoàng đế nhé! Trường hợp vật lý cổ điển của &lt;/span&gt;&lt;st1:city&gt;&lt;st1:place&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Newton&lt;/span&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt; và vật lý tương đối tính củaEinstein là một ví dụ quen thuộc.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Không thểnào xây dựng một hệ tiên đề cho một lý thuyết mà tránh được việc đến lúc nào đónó phát sinh mâu thuẫn nội tại trong lý thuyết đó. Trong tin học lý thuyết cómột định lý "rất tức cười", đó là định lý Cohen &lt;em&gt;"Không mộtchương trình máy tính nào diệt được tất cả các chủng loại virus máy tính, nếucó một chương trình nào như thế thì chính nó là một virus máy tính"&lt;/em&gt;. Nó sẽlà kẻ thù của chính nó và tiêu diệt chính nó. &lt;/span&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Bản thânkhoa học cũng chứa những mâu thuẫn nội tại. Khi nó được xây dựng nên từ tinhthần của thế kỷ ánh sáng, nó đã từ chối thần quyền, từ chối chỗ ngồi cho thượngđế và mọi loại thần thánh trong lâu đài khoa học. Nhưng nó cũng từ chối luônnhững vấn đề của thế giới tâm linh, với tính cách những vấn đề đó lâu nay vẫnbị gán ghép với thế giới thần quyền. Điều đó chẳng khác gì khi ta từ chối chỗngồi của thần sấm, thần sét đồng thời quay lưng luôn với sự hiện thực của hiệntượng sấm sét. Nếu chẳng may đã có sự quay lưng như thế thì ngày hôm nay takhông thể nào có truyền hình, máy tính, những thứ mà trước đây chỉ có trong cáccâu chuyện thần thoại hoặc chuyện cổ tích. Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn ắt làbuồn lắm nếu cái gương thần đã bị đánh mất vĩnh viễn chớ không được gắn thươnghiệu mới của Iphone hay Ipad! Chúng ta có thể quay lưng với cả đống thiênđường, quay lưng với vườn địa đàng và nàng Eva eo thon, quay lưng với muôn vànđịa ngục ngự trị bởi Diêm vương râu dài và chó ngao lông xù, nhưng quay lưng vớithế giới tâm linh thì ta gặp trở ngại trong việc giải thích hàng loạt vấn đề,trong đó có vấn đề về nguồn gốc trí tuệ của con người. Chúng ta có thể giảithích tại sao cá thể này có đặc tính di truyền - có tính cách sinh vật - của cáthể khác bằng hiểu biết về chuỗi ADN, nhưng chúng ta sẽ không thể giải thích vìsao đặc điểm trí tuệ của con người khác con khỉ hay con chó đến vậy. Ngay khichúng ta có thể nghiên cứu kỹ lưỡng từng nơ-rôn thần kinh và sóng alpha phát rabởi não bộ, chúng ta sẽ không có căn cứ nào để giải thích những hiện tượng vẫnđược xếp vào hiện tượng cận tâm lý.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Chúng ta đãthiếu một nguyên lý nào vậy trong khoa học? Cái nguyên lý sẽ khiến chúng ta hiểura bản chất của chu trình sinh diệt? Cái nguyên lý sẽ thúc đẩy chúng ta đến chỗ hiểu ra đằng sau cái bước chuyển hóa giữa hai đầusinh diệt, khiến cho cái chết không phải là một sự phủ định tuyệt đối đầy thêlương mà chỉ là một nốt cuối trường canh của bản hòa âm dìu dặt và rộng lớn của nhân quảvĩnh cữu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Đó là mộtcâu hỏi lớn, thậm chí rất lớn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="mso-element: footnote-list;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;hr align="left" size="1" width="33%" /&gt;&lt;div id="ftn1" style="mso-element: footnote;"&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;a href="http://draft.blogger.com/blogger.g?blogID=906164807695477796#_ftnref1" name="_ftn1" style="mso-footnote-id: ftn1;" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span style="mso-special-character: footnote;"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 10pt; mso-ansi-language: VI; mso-bidi-language: AR-SA; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: EN-US;"&gt;[1]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt; &lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;(Diêm vương) Nói xong, sai ngay vị phán quanmang sổ sinh tử lại trình, xem tuổi thọ của nhà vua ở dương thế được bao nhiêunăm. Phán quan họ Thôi vội quay vào ty phòng, mang cuốn sổ hưởng lộc trời củavua chúa các nước trong thiên hạ ra xem xét lại một lượt, thấy ghi Thái Tônghoàng đế nhà Đại Đường , thuộc Nam Thiệm Bộ Châu hết số năm Thịnh Quán thứ mườiba. Thôi phán quan giật mình, vội vàng lấy bút chấm đẫm mực viết thêm hai nétchữ nhất rồi đưa sổ ra trình. Mười Diêm vương soát lại một lượt từ đầu, thấyghi ở dưới tên của Thái Tông là ba mươi năm, bèn thất kinh hỏi:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;- Bệhạ lên ngôi được mấy năm rồi?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;TháiTông thưa:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;-Trẫm lên ngôi đến nay là mười ba năm.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;Diêmvương nói:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;- Bệhạ hãy yên tâm đừng lo nghĩ, bệ hạ còn hai mươi năm hưởng thọ ở trần gian nữakìa. Lần này xuống đây đối chất minh bạch rồi, bây giờ xin mời bệ hạ trở lạitrần thế.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;TháiTông nghe nói, cúi mình cảm tạ. Mười Diêm vương sai Thôi phán quan, &lt;/span&gt;&lt;st1:place&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Chu&lt;/span&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt; thái úy đưa Thái Tông về trần......&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;(TâyDu Ký - Ngô Thừa Ân - Bản dịch của Như Sơn, Mai Xuân Hải, Phương Oanh - Nhàxuất bản Văn Học - năm 2009 - Hồi mười một, trang 192)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="ftn2" style="mso-element: footnote;"&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;a href="http://draft.blogger.com/blogger.g?blogID=906164807695477796#_ftnref2" name="_ftn2" style="mso-footnote-id: ftn2;" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span style="mso-special-character: footnote;"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 10pt; mso-ansi-language: VI; mso-bidi-language: AR-SA; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: EN-US;"&gt;[2]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt; &lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;The inflation debate (Is the theory at theheart of modern cosmology deeply flawed?) - Paul J. Steinhardt - ScientificAmerica - April 2011 - pages 36-43.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="ftn3" style="mso-element: footnote;"&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;a href="http://draft.blogger.com/blogger.g?blogID=906164807695477796#_ftnref3" name="_ftn3" style="mso-footnote-id: ftn3;" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span style="mso-special-character: footnote;"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 10pt; mso-ansi-language: VI; mso-bidi-language: AR-SA; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: EN-US;"&gt;[3]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt; &lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Does the multiverse really exist? Proof ofparallel universes radically different from our own may still lie beyond thedomain of science - George F. R. Ellis - Scientific America - August 2011 -pages 18-23.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-897735699439820042?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/897735699439820042/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=897735699439820042&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/897735699439820042'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/897735699439820042'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/08/thien-uong-va-ia-nguc-suy-nghi-lan-man.html' title='Thiên đường và địa ngục... suy nghĩ lan man.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-8634119039095184532</id><published>2011-08-13T15:03:00.000+07:00</published><updated>2011-08-13T15:03:13.984+07:00</updated><title type='text'>NGỌC LAN</title><content type='html'>&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #38761d;"&gt;&lt;a href="http://chutluulai.net/forums/showthread.php?t=2396"&gt;Dương Thiệu Tước và... Ngọc Lan&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Tác giả: &lt;span style="color: #741b47;"&gt;Quỳnh Giao&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nếu Dương Thiệu Tước là người viết ca khúc khêu gợi nhất từ thời “tiền chiến”, thời phôi thai của tân nhạc cải cách, thì ông cũng là tác giả của một ca khúc lãng mạn thanh quý nhất.Trước “&lt;em&gt;Cỏ Hồng&lt;/em&gt;” của Phạm Duy dễ mấy thập niên, bài “&lt;em&gt;Dưới Ánh Trăng&lt;/em&gt;” của Dương Thiệu Tước là ca khúc mang rất nhiều ẩn dụ âm dương.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;em&gt;Anh như ánh trăng thanh&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;em&gt;Em như hoa trên cành&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;em&gt;Trăng lồng hương sắc thắm&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;em&gt;Âu yếm cho mộng tàn canh.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ánh trăng mà ái ân với nụ hoa đầu cành, không là nghệ sĩ giàu trí tưởng tượng thì ít ai nghĩ ra! Chữ “lồng” của ông trong đoạn mở đầu quả là đắt! Ðông phương thời xưa vốn không nghèo ý lạ thì cũng phải chịu chữ này là hay. Là động từ hay hình dung từ vậy, mà ánh trăng lại lồng cho hương sắc thắm?&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-6MkoGzsO8eI/TkYs0D04rMI/AAAAAAAAAfc/2ghMGyN2r9Y/s1600/Ngoc+Lan.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-6MkoGzsO8eI/TkYs0D04rMI/AAAAAAAAAfc/2ghMGyN2r9Y/s320/Ngoc+Lan.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;Người ta thường nói Dương Thiệu Tước kết tinh tài hoa của đất Bắc ngàn năm văn vật vào một thể loại mới là nhạc cải cách, mà ông cũng là một trong mấy tác giả tiên phong. Ông sinh năm 1915 tại làng Vân Ðình tỉnh Hà Ðông, là cháu nội cụ Dương Khuê của văn học sử. Những bậc cao niên ngày nay vẫn còn nhắc đến Dương Thiệu Tước tại Hà Nội của sáu mươi năm về trước, môi đỏ tựa son, da trắng hồng, tóc đen nhánh, gợn sóng như một công tử tài hoa đất Hà Thành.Ông thuộc loại nhạc sĩ quán triệt nhạc thuật Tây phương lẫn văn hóa Ðông phương nên mới cho “trăng lồng hương sắc thắm” trong ca khúc thuộc loại đầu đời của tân nhạc cải cách.Sau ông, nhiều nhạc sĩ khác cũng nổi danh trong trường phái tân nhạc cao sang về lời từ và quý phái trong giai điệu. Họ không nhiều đâu. Ðó là Vũ Thành, Nguyễn Văn Quỳ và Cung Tiến. Họ viết nhạc trên giai điệu Tây phương, rất gần với thể loại về sau chúng ta gọi là “bán cổ điển”.Nhưng, khác ba nhạc sĩ trên, Dương Thiệu Tước cũng là tác giả của nhiều ca khúc vẫn đậm nét Á Ðông, trên giai điệu ngũ cung: đó là “&lt;em&gt;Ðêm Tàn Bến Ngự&lt;/em&gt;” vô cùng Huế, hay “&lt;em&gt;Tiếng Xưa&lt;/em&gt;”, hết sức Nam kỳ. Nói “&lt;em&gt;Tiếng Xưa&lt;/em&gt;” là giai điệu miền Nam thì nhiều người hoài nghi, nhưng xin nghe lại mà xem. Những người sành cổ nhạc Nam phần như Nguyễn Hữu Ba hay Việt Hùng thì không còn ở với chúng ta để xác nhận điều ấy, cho nên mình phải nghe lại, ngẫm lại!...Dương Thiệu Tước để lại cho hậu thế nhiều tác phẩm trang nhã của loại bán cổ điển, như “&lt;em&gt;Áng Mây Chiều&lt;/em&gt;”, “&lt;em&gt;Buồn Xa Vắng&lt;/em&gt;”, “&lt;em&gt;Mơ Tiên&lt;/em&gt;”, “&lt;em&gt;Bến Xuân Xanh&lt;/em&gt;” hay “&lt;em&gt;Thuyền Mơ&lt;/em&gt;”... Bài nào cũng là viên ngọc quý trong kho tàng nhạc Việt. Riêng một bài thì rõ là một đóa hoa quý: “&lt;em&gt;Ngọc Lan&lt;/em&gt;” tiếp nối ẩn dụ của “&lt;em&gt;Dưới Ánh Trăng&lt;/em&gt;” đã nói ở đầu. Nhưng thanh thoát bội phần.Một số người ưa chuyện hậu trường thì cho rằng Ngọc Lan được Dương Thiệu Tước sáng tác cho Minh Trang (thân mẫu của người viết bài này!) Ðấy là tiểu tiết hay tiểu truyện không cần nói trong tác phẩm. Ðúng sai thì xin để lại cho những người trong cuộc. Dương thiệu Tước viết bài này tại đất thần kinh năm 1953, khi cùng thân mẫu của người viết về Huế thăm đại gia đình đã xa lâu rồi.Nếu “Dưới Ánh Trăng” là ca khúc tả cảnh để tả tình, để ánh trăng ân ái với đóa hoa, thì “Ngọc Lan” tả đóa hoa mà để nói về tình yêu thanh khiết.Những người không hiểu lời, ngoại quốc chẳng hạn, hoặc nếu chỉ nghe phần nhạc có hòa âm công phu, thì vẫn cảm nhận được nét đẹp lả lướt mà không lả lơi, phóng khoáng mà không phóng túng và nhất là giai điệu rất trang trọng, quý phái. Trước vẻ đẹp của hoa, người nghệ sĩ chỉ có thể trầm trồ như vậy!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="300" width="300"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/ykNMJQOsLx" /&gt;  &lt;param name="quality" value="high" /&gt;  &lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;  &lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/ykNMJQOsLx" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="40"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Viết trên cung Mi giáng Trưởng, dìu dặt khoan thai theo tiết điệu “ba bốn” của một bài luân vũ chậm, ca khúc Ngọc Lan có ba nhạc đề.Phần đầu tha thiết dịu dàng mở ra như một đóa hoa ngọc lan mới nở và phả ra hương thơm ngoài hiên nắng. Từ cánh hoa trắng muốt như bạch ngọc, nhạc sĩ chuyển qua phần hai, ngợi ca cả thanh lẫn sắc. Hóa ra hoa chỉ là người. Mà phải là người rất đẹp. Qua đến nhạc đề thứ ba, tác giả chuyển từ cung Mi giáng Trưởng sang Si giáng Trưởng rồi qua Sol thứ trước khi trở lại Si giáng Trưởng để chuyển về nhạc đề đầu tiên. Nhạc đề này diễn tả sự hôn mê rung động của người ngắm hoa. Tác giả khiến ta nghĩ rằng trước vẻ đẹp tinh khiết của hoa, người nghệ sĩ phải lùi lại, ngậm ngùi nhìn nét đẹp như hương thơm, cứ thoảng dần trong gió và để lại nơi đây, trong cõi đời này, biết bao thương nhớ.Nhạc thuật gợi lên nào thanh, nào sắc nào hương và nỗi tình si của người không dám sỗ sàng bước tới, mà chỉ chìm dần trong làn hương thắm do đóa hoa vương lại.Về cách diễn tả thì khi trở về nhạc đề thứ nhất, người ca sĩ sẽ hát cho đến cuối nhạc đề hai bằng hai câu kết tuyệt vời, một trên cung Trưởng, một trên cung Thứ và đáp lại bằng Mi giáng Trưởng lâng lâng, đầy thương nhớ. Ngày xưa, trong các đài phát thanh của Sài Gòn, khi hát câu cuối, người ca sĩ phải lên đến nốt Sol cao ngất, ở ngoài dòng kẻ. Nhưng đó là chuyện ngày xưa!Ngọc Lan là ca khúc kén người hát lẫn người nghe. Muốn hay thì trước hết phải có hòa âm ra hồn, mà về hòa âm không phải nhạc sĩ nào cũng diễn tả được nét thanh quý của tác phẩm. Không chỉ là một bài hát, Ngọc Lan là một bài thơ, một bức họa và một đóa thơm lãng mạn. Ca khúc này được nhiều người trình bày, nam lẫn nữ, nhưng có lẽ thích hợp với giọng nữ hơn là nam. Ðiều này hơi lạ vì nội dung gợi ý về bậc nam tử thấy người ngọc trong “giấc xuân yêu kiều” bỗng mê đắm mà... lùi lại để tơ vương trong tâm tưởng. Ngợi ca đóa hoa như vậy thì phải là nam tử chứ?Về nhạc thì vậy, về lời từ thì thật đáng thương cho Dương Thiệu Tước, cháu nội cụ Dương Khuê.Ông viết nhạc đã hay mà dùng chữ rất tài cho một hậu thế lại coi thường chữ nghĩa và nỗi dụng công của ông. Khi viết “&lt;strong&gt;ngón tơ mềm, chờ phím ngân trùng, mạch tương lai láng&lt;/strong&gt;”, ông dồn hết thi họa và nhạc vào một câu làm người ứa lệ trước cái đẹp. “&lt;em&gt;Mạch tương lai láng&lt;/em&gt;” là một điển cố nói về giọt lệ. Nhưng đời sau lại hát ra “&lt;em&gt;mạch tương lai sáng&lt;/em&gt;”. Dẫu có buồn thì cũng chưa đáng khóc bằng “&lt;em&gt;mạch tuôn&lt;/em&gt;” hay “&lt;em&gt;mạch tuông lai láng&lt;/em&gt;”!Dễ hiểu hơn đấy, nhưng khiến tác giả không hiểu gì nữa... Thương cho một đóa ngọc lan.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-8634119039095184532?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/8634119039095184532/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=8634119039095184532&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8634119039095184532'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8634119039095184532'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/08/ngoc-lan.html' title='NGỌC LAN'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-6MkoGzsO8eI/TkYs0D04rMI/AAAAAAAAAfc/2ghMGyN2r9Y/s72-c/Ngoc+Lan.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-6855261890719064011</id><published>2011-08-07T06:11:00.005+07:00</published><updated>2011-08-18T13:04:26.019+07:00</updated><title type='text'>TRONG CHIỀU</title><content type='html'>.&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-fN9Hn4NUjIc/Tj3M2eGFLfI/AAAAAAAAAfE/lYit1rH8BBY/s1600/IMG_1348.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-fN9Hn4NUjIc/Tj3M2eGFLfI/AAAAAAAAAfE/lYit1rH8BBY/s320/IMG_1348.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Mấy thángnay đâm ra biếng viết blog. Không phải biếng suy nghĩ mà là biếng góp tiếng nóitrong cái cõi bỗng dưng thấy nó quá nhộn nhạo, chán chường này. Bằng chứng làvẫn viết, mà viết không tới đâu! Có cả đống bài viết đầu voi đuôi chuột, nhậpđề và thân bài thì hùng hỗ mà càng gần tới kết luận thì lừng khừng, hết ý,chán... Thôi bỏ luôn! Vì vậy đâm ra mê làm vườn, mê trồng cây này cây kia. Kếtquả là được một giàn mướp, một giàn đậu rồng, một vạt bạc hà đủ nấu canh chuaăn hoài không hết, một vạt rau cải xanh đủ để khỏi mua ba cái thứ rau ô nhiễmngoài chợ, tỉa được một vạt bắp đếm được gần trăm gốc đủ sắp tới đây mời anhsui chị sui hoặc mấy ông bạn già, bà bạn già hết răng tới "đốt lửa trại" vàcạp bắp một bữa! Ô hê, chẳng thích đi đâu nữa! Mấy đứa con cứ cằn nhằn sao bachẳng chịu đi đâu chơi. Sao ba chẳng chịu đi xứ này xứ kia cho biết đó biếtđây, biết thiên hạ hiện đại ầm ầm, biết chỗ này chỗ kia lâu đài lộng lẫy, nhàcao cửa rộng! Để làm cái gì? Có giải quyết được cái gì những bài toán khổ đaumuôn đời của con người? Thôi khỏi cần, muốn biết thì mỗi ngày lên Internet mởLe Figaro hay báo Le Monde Online ra đọc. Muốn biết nhanh chóng hơn nữa thì mởCNN online là thấy đầy con mắt, nghe đầy lỗ tai chuyện thế giới cấu xé nhau,thấy ở đằng này sự phù phiếm xa hoa thì ở đằng kia thiên hạ vẫn chết đói dàidài .v.v. Còn nếu không chán thì mở Tuổi trẻ Online hoặc VnExpress đọc mấy tin giàkhú và nguội ngắt cũng được!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-dfhsvvk53mc/Tj3NF4FCSeI/AAAAAAAAAfI/FydzXbktjrw/s1600/IMG_1349.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/-dfhsvvk53mc/Tj3NF4FCSeI/AAAAAAAAAfI/FydzXbktjrw/s320/IMG_1349.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Chiều naynắng đẹp, sách dao ra làm cỏ vườn. Cái thứ cỏ bất trị, đang làm cỏ đàng trướcmặt thì nó đã ồ ạt lên sau lưng mình rồi. Kệ nó, nó lên cứ lên mình làm cứ làm.Chiều&amp;nbsp;êm ả, nắng hanh vàng trên đám cỏ êm xanh rờn. Ngay mấy cái lá khôquắn dồn đống tự hồi nào cũng đẹp. Làm cỏ mà thích quá. Nắng chiều nhạt nhòalàm nhớ bài nhạc của Phạm Duy: &lt;em&gt;Chiều rơi trên đường vắng, có ta rơi giữa chiều.Hồn ta như vạt nắng, theo làn gió đìu hiu&lt;/em&gt;... Tại sao mình không thưởng thức cáiđẹp của buổi chiều, dù cái đẹp đó đôi khi rất u uẩn. Nỗi buồn đâu phải bao giờcũng đau, nỗi buồn có khi cũng êm ái chứ, như nỗi buồn trong buổi chiều êm nàyvậy! &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Đang làm cỏthì nghe lạo xạo sau lưng. Chàng tuổi trẻ lại tới! Anh bạn trẻ kém tôi hơn mộtthế hệ. Tính cho chính xác toán học là kém 35 năm. Cười cười hỏi hôm nay cóchuyện gì nữa đây. Hỏi cho ra hỏi thôi chứ nhìn cái mặt chảy nhão kia thì biếtanh chàng của tôi hôm nay thất tình đậm lắm rồi. Chậc... nói về cái vụ thấttình thì ở tuổi nào cũng đau khổ. Mấy ông bà lắm tuổi khi thất tình còn đau khổhơn cả bọn choai choai nữa kia, có điều họ sâu sắc hơn trong nỗi buồn của mìnhvà họ ôm ấp nỗi sầu một cách cẩn trọng và có phần cao ngạo hơn. Anh bạn trẻ củatôi tới tại vì anh bạn chẳng biết thổ lộ với ai về nỗi đau của mình. Cái dungnhan nguyên nhân của nỗi đau thì tôi chưa gặp bao giờ nhưng tôi thuộc gần hếtđặc tính của cả dòng họ cái dung nhan ấy, thậm chí còn biết được nhà"nàng" có mấy con chó, mấy con mèo. Con chó nào dễ thương và con mèonào kênh kiệu! Tôi trở thành chuyên gia tư vấn bất đắc dĩ. &lt;/span&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Trời ạ, tôicũng thất điên bát đảo trong ma trận ái tình chớ có hay ho gì đâu mà tư vấn!Sau khi loanh quanh năm điều bảy chuyện trên trời - đại loại như sao hôm naytrời không mưa hả thầy, sao mấy cọng cỏ này mọc lẹ quá vậy, sao mấy trái bưởinày tròn quá ha. Những câu hỏi ngớ ngẩn và những câu trả lời chắc cũng lơ ngơkhông kém. Mà thôi, trách làm gì những kẻ đang yêu!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Cuối cùngnhững câu hỏi "đàng hoàng" cũng tới.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;- Thầy,giúp em chút kinh nghiệm xử lý chuyện này đi thầy.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;- Kinhnghiệm thì làm được gì?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;- Thì kinhnghiệm là mẹ thành công mà...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;- Kinhnghiệm là mẹ thành công hồi nào!?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;- Thì...thất bại là mẹ thành công. &lt;/span&gt;&lt;span lang="FR" style="mso-ansi-language: FR;"&gt;Ngườita nói như vậy mà!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span lang="FR" style="mso-ansi-language: FR;"&gt;- Ai nói vậy?Thất bại này là... bà nội thất bại khác thì có.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="FR" style="mso-ansi-language: FR;"&gt;Mấy câu trả lờikhông được đàng hoàng lắm nhưng thiệt tình. Trời, sao khi không tôi vướng vôcái chuyện tình này vậy? Nhưng tôi lỡ uống hết chai rượu hôm trước chàng tuổitrẻ đem đến tặng tôi rồi, bây giờ tôi phải có trách nhiệm làm &lt;em&gt;"Bà TùngLong gỡ rối tơ lòng"&lt;/em&gt; thôi. Vái trời chàng tuổi trẻ - và biết đâu có khi cả ông già bà già của chàngnữa - đừng có một hôm nào đẩy tôi vô cái thế ngu nhất trần đời là đóng vai làmông mai. Cái sợi chỉ hồng là sợi chỉ khó buộc nhất và cũng dễ tuột nhất. Thiênhạ nhờ mình buộc giùm nhưng có khi mới quay lưng là thiên hạ đã tháo sợi chỉ ramà còn mắng vốn mình buộc không chặt nữa, hoặc mắng vốn mình buộc chặt quá bâygiờ muốn tháo ra mà tháo không được! Vái trời cái dung nhan lạ hoắc đó đừngcó làm khó dễ chàng tuổi trẻ của tôi nữa. Thiệt tình tôi đã mắng thầm trongbụng không biết cái con nhỏ đó sao mà nó làm chảnh thế không biết, cái con nhỏđó chắc vườn nhà nó chỉ trồng chanh trồng khế hay trồng sung chắc. Nhưng thôikhông nói ra làm chi cho chàng tuổi trẻ của tôi mất hết "nhuệ khí"!Tôi không chắc mình thông minh nhưng chắc chàng tuổi trẻ của tôi thì "hậusinh khả úy", vậy nên tốt nhất là "đi hai hàng", chọn phương án 5ăn 5 thua để chàng tuổi trẻ của tôi tùy cơ ứng biến. Tôi cũng hài lòng thấychàng tuổi trẻ của tôi biết lập luận chặt chẽ, thậm chí chàng còn phân tích bàitoán tối ưu bằng một ngôn ngữ toán học không chê vào&amp;nbsp;đâu&amp;nbsp;được,&amp;nbsp;trong lựa chọn quyết định khi ngày mai đi gặp cái dung nhan khủngkhiếp đó. Tội nghiệp chàng trai của tôi quá, lần nữa tôi lại vái trời cho cái con nhỏ đó không phải là một lậptrình viên máy tính hoặc là một thứ gì đại loại tương tự. Trong trường hợp đóchắc tôi phải/bị giải bài toán tương tác giữa hai con robot (hoặc cái bài toán tốiưu của chàng tuổi trẻ có thể lâm vào thế vòng lặp vô tận và chàng có thể cònlàm phiền tôi dài dài).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-x5DSws45tdc/Tj3QVzwH2GI/AAAAAAAAAfQ/USe05r3YqTs/s1600/IMG_1342.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-x5DSws45tdc/Tj3QVzwH2GI/AAAAAAAAAfQ/USe05r3YqTs/s320/IMG_1342.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span lang="FR" style="mso-ansi-language: FR;"&gt;Trời sụp tối. Tôitưởng tôi thoát được chàng rồi. Dè đâu chàng lại cật vấn tôi sau bao nhiêu lờihoa mỹ của tôi về tình yêu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="FR" style="mso-ansi-language: FR;"&gt;- Thầy ơi. Tìnhyêu là điều có thật không thầy?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="FR" style="mso-ansi-language: FR;"&gt;Tôi nản quá. Cónhững thứ người ta chỉ có thể trải nghiệm mà thôi. Bực quá tôi bèn độp luôn mộtcâu:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="FR" style="mso-ansi-language: FR;"&gt;- Thì yêu đi rồibiết!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="FR" style="mso-ansi-language: FR;"&gt;Chàng tuổi trẻcủa tôi bây giờ có khuôn mặt chảy xệ như mặt ngựa, như mặt tài tử Jean-Paul Belmondo vậy. Thế làtan tành cái buổi chiều êm đềm của tôi!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-6855261890719064011?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/6855261890719064011/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=6855261890719064011&amp;isPopup=true' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/6855261890719064011'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/6855261890719064011'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/08/trong-chieu.html' title='TRONG CHIỀU'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-fN9Hn4NUjIc/Tj3M2eGFLfI/AAAAAAAAAfE/lYit1rH8BBY/s72-c/IMG_1348.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-9082002872470798616</id><published>2011-08-01T15:57:00.003+07:00</published><updated>2011-08-01T15:57:55.904+07:00</updated><title type='text'>Tặng cô bé đi biểu tình</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: right;"&gt;&lt;a href="http://nguyenmienthao.blogspot.com/2011/07/tang-co-be-i-bieu-tinh-hoang-loc.html"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Thơ&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;HOÀNG LỘC từ blog của Nguyễn Miên Thảo&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-XjcfdGah2J0/TjZqFUE2tRI/AAAAAAAAAfA/5oLYl1PNq1U/s1600/Cha%25CC%2581u+ba%25CC%2580+Tr%25C6%25B0ng+Tr%25C4%2583%25CC%2581c.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-XjcfdGah2J0/TjZqFUE2tRI/AAAAAAAAAfA/5oLYl1PNq1U/s1600/Cha%25CC%2581u+ba%25CC%2580+Tr%25C6%25B0ng+Tr%25C4%2583%25CC%2581c.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;TẶNG CÔ BÉ ĐI BIỂU TÌNH&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;cô bé làmtôi rơi nước mắt&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;khi cô áotrắng, đời đang thơ&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;nghĩ hưngvong cô còn hữu trách&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;mà nhóilòng tôi, gã thất phu&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;tôi ở bêntrời thương nhớ quá&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;dễ chia côđôi chút ân cần&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;cô ung dungbước cùng lẽ phải&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;bởi lòng côcó những bà Trưng&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;để bất ngờhoa nở sớm mai&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;cho tôimuôn dặm biết thương người&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;cô trongtôi ngàn lần hoa hậu&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;thơm ngátquê xa, phía mặt trời&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HOÀNG LỘC&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;st1:date day="24" month="7" year="2011"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;24-7-2011&lt;/span&gt;&lt;/st1:date&gt;&lt;span lang="EN-US" style="mso-ansi-language: EN-US;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-9082002872470798616?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/9082002872470798616/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=9082002872470798616&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/9082002872470798616'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/9082002872470798616'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/08/tang-co-be-i-bieu-tinh.html' title='Tặng cô bé đi biểu tình'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-XjcfdGah2J0/TjZqFUE2tRI/AAAAAAAAAfA/5oLYl1PNq1U/s72-c/Cha%25CC%2581u+ba%25CC%2580+Tr%25C6%25B0ng+Tr%25C4%2583%25CC%2581c.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-6709840418700210369</id><published>2011-06-20T14:23:00.000+07:00</published><updated>2011-06-20T14:23:13.124+07:00</updated><title type='text'>Vô đề đêm mưa.</title><content type='html'>&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-7RLzOP6fEgo/Tf7z1tdPy6I/AAAAAAAAAe0/UaXkcQH3qp8/s1600/Mua+dem1.jpg" imageanchor="1" style="clear: right; cssfloat: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;&lt;img border="0" i$="true" src="http://3.bp.blogspot.com/-7RLzOP6fEgo/Tf7z1tdPy6I/AAAAAAAAAe0/UaXkcQH3qp8/s1600/Mua+dem1.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;"Ngồi buồn nói chuyện với ma chơi&lt;br /&gt;Thơ thẩn nghe ma tỏ mấy lời"&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Có phải đêm sâu buồn thắt ruột&lt;br /&gt;Nửa vầng trăng héo ám ma trơi&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;Đèn khuya lênh láng mưa không tạnh&lt;br /&gt;Gió lộng phương nào mới đến chơi&lt;br /&gt;Cô hồn ai đó trong đêm lạnh&lt;br /&gt;Chia chút lòng riêng ấm cõi người. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-6709840418700210369?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/6709840418700210369/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=6709840418700210369&amp;isPopup=true' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/6709840418700210369'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/6709840418700210369'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/06/vo-e-em-mua.html' title='Vô đề đêm mưa.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-7RLzOP6fEgo/Tf7z1tdPy6I/AAAAAAAAAe0/UaXkcQH3qp8/s72-c/Mua+dem1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-938017562118666733</id><published>2011-06-06T07:16:00.001+07:00</published><updated>2011-06-06T07:25:18.508+07:00</updated><title type='text'>Thơ Cao Thoại Châu</title><content type='html'>&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;span style="BACKGROUND-COLOR: white;color:black;" &gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: right; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;span style="BACKGROUND-COLOR: white;color:black;" &gt;&lt;span style="color:red;"&gt;&lt;strong&gt;Những tên đường trong thành phố tôi&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: right; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;a style="MARGIN-BOTTOM: 1em; FLOAT: left; CLEAR: left; MARGIN-RIGHT: 1em; cssfloat: left" href="http://3.bp.blogspot.com/-743YRa904Zs/TewXZ2jXkkI/AAAAAAAAAew/i_SaDiDjfTQ/s1600/Tran+Quang+Khai.jpg" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-743YRa904Zs/TewXZ2jXkkI/AAAAAAAAAew/i_SaDiDjfTQ/s200/Tran+Quang+Khai.jpg" width="200" height="166" t8="true" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="color:purple;"&gt;&lt;em&gt;Cao Thoại Châu&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="BACKGROUND-COLOR: white;color:black;" &gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: right"&gt;&lt;span style="BACKGROUND-COLOR: white;color:black;" &gt;&lt;br /&gt;Khi đất nước còn vua Quang Trung&lt;br /&gt;Mười tám vạn quân Thanh đứa nào sống sót&lt;br /&gt;Không mất hồn cũng thành què cụt&lt;br /&gt;Bỏ xác quê người chung nấm mồ hoang&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đất nước còn Lý tướng quân&lt;br /&gt;Chân cứng đá mềm đứng trong lịch sử&lt;br /&gt;Nhiều lá cờ nhưng chỉ lá cờ chính nghĩa&lt;br /&gt;Chiều bay thơm lúa mạ trên đồng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẳng đâu đây mười năm rừng núi Lam Sơn&lt;br /&gt;Sang sảng tiếng Bình Ngô đại cáo&lt;br /&gt;Hào kiệt đất nước có khi nào thiếu&lt;br /&gt;Gươm thiêng loáng nước ánh trăng rừng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thần vì người cho mượn thanh gươm&lt;br /&gt;Sòng phẳng trả khi rửa xong hận nước&lt;br /&gt;Hào khí ngời lên như ánh thép&lt;br /&gt;Hận nước trong lòng của mỗi người dân!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành phố tôi có đường Hai Bà Trưng&lt;br /&gt;Có trường học mang tên hai vị ấy&lt;br /&gt;Thì cột đồng kẻ thù để lại&lt;br /&gt;Kim loại nào chống được với thời gian?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành phố nào không có đường Trần Hưng Đạo&lt;br /&gt;Bến Bạch Đằng làm nhớ Bạch Đằng Giang&lt;br /&gt;Bao thế hệ lớn lên từ trường học Ngô Quyền&lt;br /&gt;Kiêu hãnh trước một bầy Nam Hán&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi từng là học sinh trường Chu Văn An&lt;br /&gt;Thất trảm sớ một thời lừng lẫy&lt;br /&gt;Trái tim của nhà danh sĩ ấy&lt;br /&gt;Là bản sao rõ nét đến bây giờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều đi qua công trường Diên Hồng&lt;br /&gt;Không đa cảm mà tự nhiên nhoà lệ&lt;br /&gt;Bài học này thuộc từ thời còn bé&lt;br /&gt;Không biết bây giờ còn trong sách giáo khoa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đang đi giữa những con đường&lt;br /&gt;Mà sao giống như trong thôn hẻo lánh&lt;br /&gt;Chạnh thấy hồn vô cùng xao xuyến&lt;br /&gt;Loang lổ bảng tên đường sơn tróc từ lâu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rất phân minh giữa bạn và thù&lt;br /&gt;Khảng khái không chịu làm nô lệ&lt;br /&gt;Phố xá này mang tên các cụ&lt;br /&gt;Có thể nào như những phố vô danh?! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt;&lt;em&gt;6-6-2011&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-938017562118666733?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/938017562118666733/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=938017562118666733&amp;isPopup=true' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/938017562118666733'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/938017562118666733'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/06/tho-cao-thoai-chau.html' title='Thơ Cao Thoại Châu'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-743YRa904Zs/TewXZ2jXkkI/AAAAAAAAAew/i_SaDiDjfTQ/s72-c/Tran+Quang+Khai.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-1777986394791176167</id><published>2011-04-10T23:44:00.010+07:00</published><updated>2011-04-11T11:38:01.043+07:00</updated><title type='text'>Lục bát XIN KHÉP CỬA VƯỜN.</title><content type='html'>&lt;div style="TEXT-ALIGN: right"&gt;&lt;em&gt;... Bài cuối cùng (The last entry)&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: right"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: right"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: center; BORDER-LEFT: medium none; CLEAR: both; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none" class="separator"&gt;&lt;a style="MARGIN-BOTTOM: 1em; FLOAT: right; MARGIN-LEFT: 1em; CLEAR: right; cssfloat: right" href="http://4.bp.blogspot.com/-Zk8DiYXZ_kk/TaKCL1p0KfI/AAAAAAAAAes/rNZUqOR9YNs/s1600/The+last+leaf.JPG" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-Zk8DiYXZ_kk/TaKCL1p0KfI/AAAAAAAAAes/rNZUqOR9YNs/s200/The+last+leaf.JPG" width="200" height="150" r6="true" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;span style="color:#20124d;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;Gửi em chiếc lá cuối cùng&lt;br /&gt;Em ơi đã hết mùa hoa - đừng về! &lt;br /&gt;Thềm tôi sót dấu chân quê &lt;br /&gt;Nhện giăng cành héo, lê thê nắng buồn &lt;br /&gt;Lòng sầu mấy vạt cỏ suông &lt;br /&gt;Vườn sầu úa một chuyện buồn hắt hiu &lt;br /&gt;Vườn tôi từ đấy tiêu điều &lt;br /&gt;Cửa vườn xin khép, mặc chiều gió tuôn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: right"&gt;(10/4/2011)&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-1777986394791176167?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/1777986394791176167/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=1777986394791176167&amp;isPopup=true' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/1777986394791176167'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/1777986394791176167'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/04/luc-bat-xin-khep-cua-vuon.html' title='Lục bát XIN KHÉP CỬA VƯỜN.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-Zk8DiYXZ_kk/TaKCL1p0KfI/AAAAAAAAAes/rNZUqOR9YNs/s72-c/The+last+leaf.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-9029859331797767514</id><published>2011-03-25T00:00:00.002+07:00</published><updated>2011-03-25T00:20:43.212+07:00</updated><title type='text'>Điều gì đang xảy ra !?</title><content type='html'>&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Vài năm qua thế giới xảy ra một loạt thảm họa có phần bất thường. Đặc biệt là động đất và sóng thần. Cường độ các trận động đất cứ mạnh dần lên. Giữa hai trận động đất ở Indonesia, kéo theo đợt sóng thần chết hơn 200 ngàn người theo vòng cung Ấn Độ Dương, đến trận động đất 9 độ Richter kéo theo sóng thần ở đông bắc Nhật vừa rồi làm tan nát nước Nhật, là một loạt các trận động đất dữ dội ở Haiti, Chi-Lê với cường độ cực mạnh và ngay trong đêm nay (13:55:12 UTC - 24/3/2011) vừa mới xảy ra một trận động đất 6.8 độ Richter ở một vùng không phải nằm trên vòng cung động đất như thường biết: Vùng tam giác vàng ở biên giới của Myanmar và Thái Lan. Dư chấn còn có thể thấy rõ tại Hà Nội. Trên thế giới đây đó cũng xuất hiện đều đặn các hố tử thần - đủ kiểu lớn nhỏ - khó giải thích nguyên nhân. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Khoa học về động đất còn là một khoa học non trẻ, không thể dự báo chính xác được khi nào thì động đất. Sợ hãi, hoảng hốt về một điều gì đó không chắc xảy ra khi nào là một việc không mấy hợp lí. Nhưng lo lắng đặt câu hỏi và xây dựng một mô hình, kịch bản xử lí về thảm họa có thể xảy ra là điều cần thiết. Không biết các nhà khoa học đã dự trù gì về những biến động bất thường của vỏ trái đất trong tương lai gần? Không biết những biến cố, hiện tượng vừa nói trên có một mối liên hệ nào không? Người ta nói 9 độ Richter là giới hạn trên của cường độ động đất mà con người được biết. Còn 10 độ là mức thàm họa toàn cầu. Không biết những gì vừa xảy ra có phải là tín hiệu báo trước &lt;em&gt;&lt;span style="color:#330099;"&gt;đã đến mức tới hạn&lt;/span&gt;&lt;/em&gt; trước khi một trận 10 độ Richter xảy ra? Khi nào người ta chưa xây dựng được một hiểu biết có tính chất qui luật, có tính chất quan hệ nhân quả, thì câu trả lời... nằm ở chỗ Thượng đế! Hởi các nhà khoa học, liệu có cần đặt niềm tin vào Thượng đế để tránh một thảm họa như thế không?!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Tôi không muốn tin vào ngày 21/12/2012, nhưng &lt;/span&gt;&lt;a href="http://earthquake.usgs.gov/"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;câu trả lời của các nhà khoa học &lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;xem ra còn mù mờ quá đổi!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-9029859331797767514?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='related' href='http://earthquake.usgs.gov/' title='Điều gì đang xảy ra !?'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/9029859331797767514/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=9029859331797767514&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/9029859331797767514'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/9029859331797767514'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/03/ieu-gi-ang-xay-ra.html' title='Điều gì đang xảy ra !?'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-6504463375209978512</id><published>2011-03-23T22:02:00.004+07:00</published><updated>2011-03-24T13:49:19.712+07:00</updated><title type='text'>Vai diễn trong một bộ phim....</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mấy tuần trước, tình cờ được xem hai lần trên TV một cái phim được dàn dựng rất lạ, mà lần nào cũng chỉ được xem giữa chừng nên cũng không biết cái phim ấy tựa gì. Trong phim có một nhân vật nam chỉ im lặng suốt từ đầu đến cuối, luôn luôn gọi hai tách cà phê và cũng chỉ để chờ một thông điệp mật được trao đổi qua hai cái hộp diêm. Rốt cuộc chỉ hiểu mang máng phim ấy muốn nói đến tình cảnh người Bohême và nền văn hóa của họ. Người Bohême thì bị rẻ rúng khắp cả châu Âu, nhưng văn hóa châu Âu thì lại nợ họ ở nhạc Flamenco và nhiều thứ nữa... Có một câu trong phim được nhiều lần nhắc đi nhắc lại &lt;em&gt;&lt;span style="color: #330099;"&gt;"Kẻ nào cho rằng mình cao cả hơn người khác thì nên đến nghĩa địa nhìn các nấm mồ để biết mình là gì."&lt;/span&gt;&lt;/em&gt; Thiệt là thấm thía! Thế giới này có quá nhiều kẻ tự cho là mình thuộc một thế giới ưu việt, màu da ưu việt, giống nòi ưu việt, đạo đức ưu việt, văn minh ưu việt, dân chủ ưu việt, trung tâm của thế giới... để cho mình cái quyền đi trừng phạt dân man di, phiên bang, cho mình cái quyền đưa dân tộc khác vào lò thiêu, cho mình cái quyền đòi một miếng lưỡi bò lớn hơn, một không gian sinh tồn lớn hơn. Tất cả các kẻ đó rốt cuộc thì cũng bước tới nấm mồ - như bao nhiêu chúng sinh khác - sau khi hết vai diễn của mình mà thôi!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cuối phim, khi nhân vật nam đã thực hiện xong nhiệm vụ, y cũng chỉ cô đơn đến ngồi trầm ngâm trước một tác phẩm nghệ thuật sắp đặt là một tấm vải liệm nhăn nheo, trắng tinh căng trên nền khung tranh trong một bảo tàng vắng lặng.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ai có biết phim ấy tên là gì không?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-6504463375209978512?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/6504463375209978512/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=6504463375209978512&amp;isPopup=true' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/6504463375209978512'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/6504463375209978512'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/03/vai-dien-trong-mot-bo-phim.html' title='Vai diễn trong một bộ phim....'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-23495135342897905</id><published>2011-03-20T23:46:00.003+07:00</published><updated>2011-03-21T01:06:49.901+07:00</updated><title type='text'>Nước Pháp đang làm gì vậy.</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;span style="font-size: 130%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;.&lt;/span&gt; &lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-77zkBwV1Z3Y/TYYxnQuAkmI/AAAAAAAAAec/fUjASavv4Bg/s1600/jeanne%2Bd%2527arc.jpg"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5586206938372280930" src="http://2.bp.blogspot.com/-77zkBwV1Z3Y/TYYxnQuAkmI/AAAAAAAAAec/fUjASavv4Bg/s320/jeanne%2Bd%2527arc.jpg" style="cursor: hand; float: right; height: 259px; margin: 0px 0px 10px 10px; width: 194px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: 130%;"&gt;Tôi là người yêu nước Pháp. Không phải cái nước Pháp đã chiếm đóng và bảo hộ xứ An Nam gần 100 năm với danh nghĩa “đi khai hoá”. Tôi yêu nước Pháp của cuộc cách mạng 1789, của Victor Hugo, của Saint Exupéry, của các bác sĩ Yersin, Pasteur, Calmette, của Jean Paul Sartre, của Alphonse Daudet. Thậm chí tôi yêu nước Pháp vì những bài thơ của Verlaine và Lamartine. Hay trần tục hơn một chút tôi cũng yêu nước Pháp của beurre Bretagne, bánh biscuit LU, vang Bordeaux, fromage Camembert (hồi nhỏ tôi từng ao ước thì biết đâu một ngày nào đó tôi tậu được một chiếc DS19 êm không thể tưởng!). Hồi nhỏ tôi học sinh ngữ Pháp và tôi yêu thứ tiếng đẹp một cách tinh tế và cách phát âm truyền cảm của Edith Piaf mỗi khi nghe bà ấy hát La vie en rose. Và tôi cũng từng nghĩ khi nào về hưu, với một ít tiền còm của cả đời lao động, tôi cũng dám ráng một lần đến bên bờ sông Seine, để đi thăm cho đủ ba mươi chín cây cầu đẹp đẽ bắc ngang. Tôi yêu những thứ đó không phải tại vì ngọn súng của quân Pháp. Đơn giản là vì khi tôi sinh ra thì người Pháp đang hận thấu xương người Mỹ trong âm mưu hất cẳng Pháp ra khỏi Đông Dương, để nước Pháp ê chề trên bàn hội nghị Fontainebleau. Đơn giản là vì khi tôi lớn lên thì quân Pháp đã bị cha ông tôi đánh cho thất điên bát đảo, rồng rắn lũ lượt đầu hàng ở Điện Biên Phủ rồi. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 130%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Thời gian đã trôi qua, tôi nghĩ người Pháp cũng hiểu danh dự của nước Pháp do đâu mà có. Vậy mà tôi thất vọng quá trong mấy ngày qua. Tôi không hiểu những con kền kền của nước Pháp đang làm gì vậy trên bầu trời của Lybia? Tại sao lại vần vũ trên bầu trời của một đất nước chưa từng nã một viên đạn nào vào nước Pháp, chưa tới 7 triệu dân, chưa bằng dân số của Paris. Chuyện của Lybia với ông Quaddafi hãy để cho người Lybia giải quyết với nhau. Nước Pháp không cần phải tự làm nhục mình, những phi công của không quân Pháp không cần phải tự làm nhục mình bằng một cú đánh hèn hạ như thế. Tôi thật là thất vọng với một nền văn hoá đã tạo ra những con người như thế!&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-23495135342897905?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/23495135342897905/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=23495135342897905&amp;isPopup=true' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/23495135342897905'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/23495135342897905'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/03/nuoc-phap-ang-lam-gi-vay.html' title='Nước Pháp đang làm gì vậy.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-77zkBwV1Z3Y/TYYxnQuAkmI/AAAAAAAAAec/fUjASavv4Bg/s72-c/jeanne%2Bd%2527arc.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-2423175609175318413</id><published>2011-03-19T15:58:00.004+07:00</published><updated>2011-03-19T16:26:09.081+07:00</updated><title type='text'>CẢM ĐỘNG NHẤT VÀ BUỒN NÔN NHẤT</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Tuần qua ngày nào cũng vào Internet để đọc tin về thảm họa kép tại Nhật. Một thảm họa quá lớn, không chỉ cho người Nhật mà – nếu không may nhà máy điện nguyên tử Fukushima nổ - có thể cũng là thảm họa cho cả loài người. Tin tức, hình ảnh động đất, sóng thần thì dễ sợ, thấy con người hết sức nhỏ bé trước thiên nhiên. Tuy nhiên ở một góc độ khác thì cũng thấy con người cao thượng và lớn lao vô cùng: Nhìn cái cách mà những n&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-UG5oQGg-jDQ/TYRxvYKGruI/AAAAAAAAAeM/uky9z8N7hBw/s1600/Hero_dogs.jpg"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 0px 10px 10px; WIDTH: 320px; FLOAT: right; HEIGHT: 190px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5585714496598879970" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/-UG5oQGg-jDQ/TYRxvYKGruI/AAAAAAAAAeM/uky9z8N7hBw/s320/Hero_dogs.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;gười Nhật bình tĩnh, trật tự trong thảm họa, nghe cái cách mà một em bé Nhật 9 tuổi chia sẻ phần mình cho những người cùng hoạn nạn, nhìn cái cách mà con chó ở Arabama chăm sóc một con chó bị thương khác trong sóng thần thì thật là cảm động. Ôi những người Nhật, những thứ của Nhật, làm cho người ta nghiêng mình kính trọng nước Nhật. Thấy thiên nhiên thì dữ dội nhưng cuộc sống thì thật đáng sống, đáng yêu. Thấy cần làm một cái gì đó cho nước Nhật, dù rằng điều đó có thể là rất nhỏ bé như một lời cầu nguyện.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Tuần qua cũng phải đọc những tin tức về Libya. Ở đó đang rối như canh hẹ. Bên nào đúng thì còn hạ hồi phân giải (bỗng nhớ lời của một đặc phái viên Liên Hiệp Quốc về cuộc chiến Darfur: &lt;em&gt;"Ở đó không có kẻ đúng và kẻ sai, chỉ có kẻ ác và kẻ ác hơn mà thôi!"&lt;/em&gt;) nhưng coi cái cách mà các nước lớn bu quanh thì cũng y như một bầy kên kên đang bu quanh một con mồi, chờ cho con mồi kiệt sức để nhào vô! Cái cách mà người ta lợi dụng danh nghĩa Liên hiệp quốc để can thiệp vào một nước khác thiệt đáng để … cười buồn. Ở Libya đã có quá nhiều súng đạn và đổ máu rồi. Người ta đang mong có đổ máu nhiều hơn để tìm kiếm từ đó các quyền lợi chính trị, quân sự và kinh tế. Cái nước Mỹ của ông Obama và nước Anh của ngài David Cameron tưởng đã khá hơn, té ra vẫn cái não trạng ta đây là chân lý, là tiêu chuẩn của thế giới. Cái não trạng dẫn G. Bush vào cuộc chiến Iraq bằng cách qui kết một đống tội lỗi không thể nào chứng minh được của Saddam Hussein, và gây ra cái chết thương tâm cho cả trăm ngàn người Iraq vô tội,.v.v. Cái não trạng đó khiến nước Mỹ (không cần nhắc tới nước Anh, cái nước Anh mà mặt trời không bao giờ lặn đã là một quá khứ không ai buồn nhớ tới. Còn nước Pháp của ông Sarkozy thì chỉ như theo đóm ăn tàn…) - sau vài năm mắc lầy trong vũng bùn Iraq – phát hiện Trung quốc bây giờ đã đi quá xa, phát hiện nước Mỹ ngập ngụa trong nợ công, phát hiện nước Mỹ bây giờ là chốn thất nghiệp khổng lồ, phát hiện trong thế kỷ XXI nước mạnh nhất chắc chắn không còn là nước Mỹ, và những giá trị Mỹ thiệt ra cũng có ít giá trị mà thôi. Ông Obama đã có quyền can thiệp vào Libya. Nhưng ông Obama sẽ dẫn nước Mỹ về đâu? Có làm thế giới kính trọng nước Mỹ hơn không? Rồi ông Obama có thay ông G. Bush xin lỗi những người Iraq vô tội đã chết, xin lỗi những người lính Mỹ đã chết và sẽ chết cho những giá trị hoang đường, không cần thiết. Rồi ông Obama sẽ có xin lỗi chính cái nước Mỹ đang ngày một suy sụp hay không? Một hình ảnh thế giới thiệt là buồn nôn!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-2423175609175318413?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/2423175609175318413/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=2423175609175318413&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/2423175609175318413'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/2423175609175318413'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/03/cam-ong-nhat-va-buon-non-nhat.html' title='CẢM ĐỘNG NHẤT VÀ BUỒN NÔN NHẤT'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-UG5oQGg-jDQ/TYRxvYKGruI/AAAAAAAAAeM/uky9z8N7hBw/s72-c/Hero_dogs.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-3194886243338618282</id><published>2011-03-18T23:47:00.001+07:00</published><updated>2011-03-19T14:19:11.526+07:00</updated><title type='text'>ĐÃ QUA RỒI</title><content type='html'>.&lt;br /&gt;Đã qua rồi cái thuở mình yêu nhau&lt;br /&gt;Có rất nhiều hoa phượng đỏ&lt;br /&gt;Nở dài theo con đường&lt;br /&gt;Với hoài không tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã qua rồi cái thuở mình yêu nhau&lt;br /&gt;Trực thăng bay trên đầu.&lt;br /&gt;Súng đạn đầy những ngỏ.&lt;br /&gt;Muốn đến nhà em như bước qua tử địa không bằng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã qua rồi cái thuở mình yêu nhau&lt;br /&gt;Nhìn nhau đăm đắm &lt;br /&gt;Chớ không dám gọi Anh-Em&lt;br /&gt;Chỉ sợ bạn bè cười (!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ tóc em đã bạc&lt;br /&gt;Muốn đi gặp nhau&lt;br /&gt;Tốn tiền đi nhuộm tóc&lt;br /&gt;Mấy sợi buồn tóc đã sang thu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ đã quá trễ&lt;br /&gt;Để lại yêu nhau&lt;br /&gt;Mỗi người đều yên phận&lt;br /&gt;Mây trên đầu&lt;br /&gt;Thì cứ để mây bay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ đã quá trễ&lt;br /&gt;Trễ kiếp này và trễ cả kiếp sau.&lt;br /&gt;Hỏi thăm làm chi sức khoẻ.&lt;br /&gt;Giữa vô thường chỉ đi sướt qua nhau!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;(19/3/2010)&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-3194886243338618282?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/3194886243338618282/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=3194886243338618282&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/3194886243338618282'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/3194886243338618282'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/03/qua-roi.html' title='ĐÃ QUA RỒI'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-8690435766971556428</id><published>2011-03-09T00:49:00.002+07:00</published><updated>2011-03-09T18:22:07.524+07:00</updated><title type='text'>Con sáo và quê cũ.</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;...&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Một ngày chị Hai về quê cũ. Đi một vòng trái đất rồi trở về nơi chốn mình đã sinh ra, nơi chốn giờ đây còn lại mẹ già, cha già mỗi ngày một thêm héo hắt. Khi chị ra đi thì tình nghĩa vợ chồng đang lúc tràn đầy đầm ấm yêu thương, mấy đứa con xinh và ngoan hiền. Khi chị về thì biển cố cuộc đời ngày nọ đã lấy đi, đã ôm vào lòng biển người chị yêu thương và tất cả những đứa con. Chị như con sáo lạc bầy, lạc lõng bay trong bão táp. Bao nhiêu nước mắt chị uống trở lại vào tim. Đã từng có một ngày chị đứng chôn chân giữa nơi kinh thành hoa lệ, đắm chìm trong nỗi đau riêng, tiếng thổn thức không rơi khỏi tim mình. Giòng sông Seine lạnh lẽo không như giòng Hàm Luông ấm áp, nắng rừng Boulogne không ngọt ngào như rừng dừa êm mát, chị đã muốn bỏ quên cuộc đời!&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none; text-align: justify;"&gt;Một ngày chị Hai về quê cũ, tóc mai giờ đã phai sương. Chị về thăm cha mẹ và chị về thăm lại quê chồng, tận tụy làm nghĩa vụ của con dâu thảo dù giờ đây không còn gì ràng buộc. Sợi dây ràng buộc nếu có chăng là sợi tình sợi nghĩa, bền bỉ như lời tự hứa của chị với vong linh của người chồng yêu quý. Con sáo lại về quê cũ, tiếng hót có một chút vui và ẩn chứa mênh mông là buồn.&lt;/div&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none; text-align: justify;"&gt;Một ngày chị Hai về quê cũ. Chị ngồi với nụ cười xa vắng giữa những đứa em. Bây giờ chị siêng vào chùa lễ Phật. Chị quì dưới toà sen, tìm chút thanh thản hiếm hoi, tự mình chiêm nghiệm lẽ sắc không. Chị như con sáo đậu bên cổng chùa, ngó nghiêng giòng sông… rồi thương những đời như lục bình trôi!&lt;/div&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none; text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;object width="320" height="266" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-e768beb52855d1ec" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v2.nonxt7.googlevideo.com/videoplayback?id%3De768beb52855d1ec%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1331164434%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D5DDA1F87661B2AFCCA796F4FEEE9B9B79395FBD7.50262E90B61C04165D59501D871C1CBA652E0088%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3De768beb52855d1ec%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DpUJFQHriIzxMSGkhlQuFBJoo_3Y&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"width="320" height="266" bgcolor="#FFFFFF"flashvars="flvurl=http://v2.nonxt7.googlevideo.com/videoplayback?id%3De768beb52855d1ec%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1331164434%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D5DDA1F87661B2AFCCA796F4FEEE9B9B79395FBD7.50262E90B61C04165D59501D871C1CBA652E0088%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3De768beb52855d1ec%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DpUJFQHriIzxMSGkhlQuFBJoo_3Y&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: #e06666; font-size: x-small;"&gt;&lt;em&gt;Cảm ơn Đông Quan vì đã ghi lại video này&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-8690435766971556428?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/8690435766971556428/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=8690435766971556428&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8690435766971556428'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8690435766971556428'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/03/con-sao-va-que-cu.html' title='Con sáo và quê cũ.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-7692452557704040228</id><published>2011-02-19T03:36:00.002+07:00</published><updated>2011-02-19T14:55:19.659+07:00</updated><title type='text'>BẾN KHÔNG ĐÒ</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: center; CLEAR: both" class="separator"&gt;&lt;a style="MARGIN-BOTTOM: 1em; FLOAT: left; CLEAR: left; MARGIN-RIGHT: 1em; cssfloat: left" href="http://3.bp.blogspot.com/-oqXKSemz7g8/TV7WKG_7VZI/AAAAAAAAAeE/dAZcHXLqE9M/s1600/nguyentieu.JPG" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-oqXKSemz7g8/TV7WKG_7VZI/AAAAAAAAAeE/dAZcHXLqE9M/s200/nguyentieu.JPG" width="150" height="200" j6="true" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;a style="MARGIN-BOTTOM: 1em; FLOAT: right; MARGIN-LEFT: 1em; CLEAR: right; cssfloat: right" href="http://2.bp.blogspot.com/-hkaZ8TgyO2U/TV7WE4zOXGI/AAAAAAAAAeA/scK-RV7uKPo/s1600/BenVang.JPG" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-hkaZ8TgyO2U/TV7WE4zOXGI/AAAAAAAAAeA/scK-RV7uKPo/s200/BenVang.JPG" width="150" height="200" j6="true" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Đêm nguyên tiêu lẻ một. Mười sáu trăng tròn, ánh trăng không già. Ta đi dạo dưới trăng. Ra bờ sông chơi. Bến sông vắng ngắt. Không một con đò. Muôn đời bến không ràng buộc con đò, neo có thể dỡ lên, con đò tách bến. Đò về rồi đò đi. Bến chỉ lặng im nỗi niềm của bến. Ánh trăng vằng vặt. Đèn sương hiu hắt. Bến không đò và hồn bến quạnh hiu.&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: right; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#351c75;"&gt;Viết thêm:&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: right; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;span style="color:#351c75;"&gt;Một lời thầm thì xa ngái thì biết đâu đồng vọng!&lt;br /&gt;Chỉ có người tâm giao mới cảm được nổi niềm!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: right; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: right; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;Cao Thoại Châu&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: right; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: right; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: right; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;Bến lặng thầm không biết nỗi niềm chi&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: right; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;* Gửi Vương Đức Bình&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: right; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#0c343d;"&gt;Đêm ra bờ sông nhìn xuống nước&lt;br /&gt;Nhìn bài thơ tuyệt tác về trăng&lt;br /&gt;Trời đang cho ý tưởng trong ngần&lt;br /&gt;Cuộc đời viết chưa thành trang sách&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sông ơi sông và nước ơi nước&lt;br /&gt;Cát bụi trôi đi có rửa được ưu phiền&lt;br /&gt;Đứng trên bờ với một lòng không&lt;br /&gt;Lòng nguyên vẹn mà sao trăng vỡ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kẻ lãng du và vầng trăng no đủ&lt;br /&gt;Tan trong nhau biết tự khi nào&lt;br /&gt;Để gió về lay động bờ lau&lt;br /&gt;Trăng cứ mơn man lòng chiếc bến&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muôn đời bến không ràng buộc con đò&lt;br /&gt;Sợi dây neo chỉ là neo rất tạm&lt;br /&gt;Neo có thể dỡ lên, đò tách bến&lt;br /&gt;Bến lặng thầm không biết nỗi niềm chi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trăng trên cao mấy khi là trăng đẹp&lt;br /&gt;Một vầng lơ lửng quá cô đơn&lt;br /&gt;Đẹp nhất là trăng tan trên nước&lt;br /&gt;Câu thơ tan trong mắt của ai buồn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm nay về chết lặng đứng nhìn sông&lt;br /&gt;Máu ngập ngừng máu không muốn chảy&lt;br /&gt;Từng giọt như ánh trăng tan ấy&lt;br /&gt;Bồi hồi xao xuyến cả lòng đêm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nước muôn năm lãng đãng không nhà&lt;br /&gt;Đò cứ nhập rồi đò tách bến&lt;br /&gt;Ánh trăng tan vào đêm tĩnh lặng&lt;br /&gt;Nửa hồn đau lên tiếng gọi con đò&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: right; BORDER-LEFT: medium none; BORDER-TOP: medium none; BORDER-RIGHT: medium none"&gt;19-2-2011&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-7692452557704040228?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/7692452557704040228/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=7692452557704040228&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/7692452557704040228'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/7692452557704040228'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/02/ben-khong-o.html' title='BẾN KHÔNG ĐÒ'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-oqXKSemz7g8/TV7WKG_7VZI/AAAAAAAAAeE/dAZcHXLqE9M/s72-c/nguyentieu.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-4748400122467723666</id><published>2011-02-14T07:50:00.004+07:00</published><updated>2011-02-14T07:58:01.549+07:00</updated><title type='text'>Quà tặng phụ nữ</title><content type='html'>&lt;div style="TEXT-ALIGN: right"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;(... trích từ Blog của Cao Thoại Châu)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Lý do yêu nhau&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một buổi chiều trong công viên. Đôi tình nhân đang đi dạo bên nhau. Cô gái hỏi:&lt;br /&gt;- Vì sao anh yêu em? Chàng trai nhìn vào mắt cô gái nói:&lt;br /&gt;- Có cần thiết phải có lý do khi yêu nhau không? Cô gái vùng vằng trả lời :&lt;br /&gt;- Tại sao không? Nói không cần là anh... không thật sự yêu em rồi! Anh nói đi!&lt;br /&gt;Trầm ngâm một phút, chàng trai nói:&lt;br /&gt;- À, anh yêu em vì khuôn mặt em xinh đẹp. Vì em luôn lạc quan và hay giúp đỡ người khác. Mọi chuyện dù phức tạp đến mấy mà vào tay em thì cuối cùng đều ổn cả. Và vì... &lt;em&gt;"Em đi như vẽ trên đường nắng/Em nói như đàn trong miệng ai"&lt;/em&gt; đúng như hai câu thơ của một thi sĩ nào đó...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai tháng sau...&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Một phụ nữ đẩy chiếc xe lăn trong sân bệnh viện. Trên xe là cô gái đó, hôm nay hai chân cô băng bột từ đầu gối xuống, trên má có một mảnh băng khá to. Cô vừa qua một tai nạn nghiêm trọng, bà mẹ hết lời an ủi nhưng cô gái luôn nức nở, bi quan than vãn... Lát sau người tình của cô đến. Chàng ta nói :&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;- Hôm trước anh nói yêu em vì khuôn mặt xinh đẹp của em, giờ khuôn mặt như thế anh làm sao yêu được nữa? Hôm trước anh nói anh yêu em vì em luôn lạc quan và hay giúp đỡ người khác, bây giờ em phải sống bằng sự giúp đỡ của mọi người. Cuộc sống trong tay em đang rối tung lên chứ đâu có ổn, anh làm sao yêu em được nữa? Em đâu còn như hai câu thơ của người thi sĩ ấy, anh yêu em sao được nữa...? Làm sao anh yêu em được khi bây giờ em không còn lạc quan như hai tháng trước...? Ngừng một phút, chàng trai tiếp:&lt;br /&gt;- Vậy mà anh vẫn yêu em! Có cần thiết phải yêu vì có lý do không?&lt;br /&gt;Cô gái nhìn người tình, mỉm cười nói:&lt;br /&gt;- Em ngốc nghếch quá! Tha thứ cho em!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: right"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:85%;color:#20124d;"&gt;Nhân đọc tùy bút này của Cao Thoại Châu,&lt;br /&gt;tôi nhớ ca từ của một bản nhạc Pháp&lt;br /&gt;mà người ta hay hát trong hôn lễ,&lt;br /&gt;bài &lt;strong&gt;Oui devant Dieu&lt;/strong&gt;:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: right"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;Oui devant Dieu devant les hommes&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;Et je promets quoi qu'il advienne&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;Je t'aimerai toujours&lt;br /&gt;Jusqu'à mon dernier jour&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: right"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:85%;color:#20124d;"&gt;(&lt;em&gt;Trước chúa, trước nhân gian, ta xin ưng cho thiên thu, lời thề nguyền dù gì có xảy ra....&lt;/em&gt; )&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: right"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:85%;color:#20124d;"&gt;Đó mới thực sự là tình yêu! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: right"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;color:#20124d;"&gt;Bạn có muốn nghe Thanh Lan trình bày bài hát đó không?&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: right"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: right"&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/oZIffN5K-Ek?rel=0" frameborder="0" width="480" allowfullscreen=""&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-4748400122467723666?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='related' href='http://caothoaichau.blogspot.com/2011/02/chao-ngay-moi-ly-do-yeu-nhau.html' title='Quà tặng phụ nữ'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/4748400122467723666/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=4748400122467723666&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/4748400122467723666'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/4748400122467723666'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/02/qua-tang-phu-nu.html' title='Quà tặng phụ nữ'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/oZIffN5K-Ek/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-8089407698237867041</id><published>2011-02-09T09:32:00.007+07:00</published><updated>2011-02-09T12:49:55.400+07:00</updated><title type='text'>Mùng 7 tết.</title><content type='html'>&lt;div style="TEXT-ALIGN: center; CLEAR: both" class="separator"&gt;&lt;a style="MARGIN-BOTTOM: 1em; FLOAT: right; MARGIN-LEFT: 1em; CLEAR: right; cssfloat: right" href="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TVIlIRZ4wHI/AAAAAAAAAd0/Ea7D_D72QI4/s1600/Hoa+Mai+Trang.JPG" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TVIlIRZ4wHI/AAAAAAAAAd0/Ea7D_D72QI4/s320/Hoa+Mai+Trang.JPG" width="320" height="240" h5="true" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:medium;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:medium;"&gt;Ngày xuân, vẫn còn trong "mùng" - là mùng 7, theo như ngày xưa phải có cây nêu để "hạ nêu". Bây giờ không có cây nêu, chỉ có bạn đến chơi, uống chút rượu đầu năm. Ngoài hiên mai còn nở đầy sân, rượu thì nồng, tình thì ấm... thức ăn thì ngon: có dưa kiệu của anh sui lớn gởi tặng, có bánh tét và lạp xưởng của nhà anh sui nhỏ làm quà, có chai rượu của con gái và con rể gởi tặng "tía". Bánh tét và lạp xưởng của quê ta Đại Điền thì còn đâu bằng. Lại được ngồi thưởng rượu với bạn hiền. Lại nghe bạn hiền đọc thơ. Hạnh phúc và "cảm động ghê". Chép bài thơ vào đây, để nhớ để thương!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-JUSTIFY: inter-ideograph; TEXT-ALIGN: justify; MARGIN-LEFT: 72pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color:#003333;"&gt;&lt;span style="font-family:Georgia;"&gt;T&lt;/span&gt;Ỏ&lt;span style="font-family:Georgia;"&gt; BÀY&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-JUSTIFY: inter-ideograph; TEXT-ALIGN: justify; MARGIN-LEFT: 72pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#003333;"&gt;Tuổi thơ bên cánh võng dưới hàng hiên&lt;br /&gt;Những buổi trưa nồng... à...ơi... tiếng Mẹ&lt;br /&gt;Lời ru theo con vào trong giấc ngủ&lt;br /&gt;À... ơi... ví dầu ..."cầu ván đóng đinh"&lt;br /&gt;Võng đung đưa vờn hoa nắng lung linh&lt;br /&gt;Khúc hát Mẹ ru mát lòng thơ dại&lt;br /&gt;Gió tự ngàn qua gió đồng xa lại&lt;br /&gt;Trong giấc chập chờn con mơ cánh cò bay&lt;br /&gt;Mơ giếng nước sâu đợi nối sợi dây dài&lt;br /&gt;Mơ gốc cây đa có con đò nương bóng&lt;br /&gt;Mỗi tuổi con mang từng năm con sống&lt;br /&gt;Ngày tháng đùa vui buổi học trường làng&lt;br /&gt;Cô bác láng giềng xoa đầu bẹo má&lt;br /&gt;Thoát tự bờ môi là hai tiếng Việt Nam&lt;br /&gt;Tình Mẹ trao con ngày thêm thiết tha hơn&lt;br /&gt;Mến nghĩa Mẹ nên càng yêu tiếng Mẹ&lt;br /&gt;Ngọt giọng ca dao vẫn... à... ơi... nhè nhẹ&lt;br /&gt;Học tiếng Mẹ hiền bằng trọn cả buồng tim&lt;br /&gt;Tiếng Mẹ thân thương sao nghe quá êm đềm&lt;br /&gt;Mê tiếng Mẹ yêu như chiều mê tiếng sáo...&lt;br /&gt;Vào đại học con chọn nghề thày giáo&lt;br /&gt;Đến với ngành văn bằng trọn cả tâm hồn&lt;br /&gt;Mai mốt ra trường con dạy tiếng Việt Nam&lt;br /&gt;Thầy giáo dạy văn, ước mơ bừng vẩy gọi&lt;br /&gt;Những buổi lên giảng đường sao lòng vui phơi phới&lt;br /&gt;Ngày tháng miệt mài con xây đắp tương lai&lt;br /&gt;Cánh võng ngày thơ chắp đôi cánh cò bay&lt;br /&gt;Lời thầy giảng tưởng chừng như tiếng Mẹ&lt;br /&gt;Như những ngày xưa võng đưa nhè nhẹ&lt;br /&gt;Giọng đọc ca dao man mác điệu ru hời&lt;br /&gt;Con nghe lòng xao xuyến Mẹ hiền ơi&lt;br /&gt;Rồi nữa đây con làm nhà giáo mới&lt;br /&gt;Thao thức tâm hồn giờ lên lớp đầu tiên&lt;br /&gt;Lời ngỏ với đàn em nhỏ thân thương&lt;br /&gt;Con sẽ bảo bằng lời tha thiết nhất:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#003333;"&gt;"Các em ơi, vì ta yêu quí Mẹ&lt;br /&gt;Tiếng Việt ân tình rán học nghe em..."&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: right"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Bài thơ này bạn hiền Lê Nguyễn Hàm Luông&lt;br /&gt;(Nguyễn Văn Lượng) làm từ hồi "năm nẵm/1976". Bây giờ mới đọc lại.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-8089407698237867041?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/8089407698237867041/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=8089407698237867041&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8089407698237867041'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8089407698237867041'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/02/mung-7-tet.html' title='Mùng 7 tết.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TVIlIRZ4wHI/AAAAAAAAAd0/Ea7D_D72QI4/s72-c/Hoa+Mai+Trang.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-8723111314305640952</id><published>2011-02-05T07:41:00.001+07:00</published><updated>2011-02-05T10:54:36.605+07:00</updated><title type='text'>Yên tĩnh đầu năm.</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với một chút yên tĩnh, lắng đọng, thấy đất trời khai mở nét thanh xuân. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;﻿ &lt;br /&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left; margin-right: 1em; text-align: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TUyVs2s1dpI/AAAAAAAAAdM/VQ89KZZ8W1w/s1600/NgayDauNamCuaCoGiao.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; cssfloat: left; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" h5="true" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TUyVs2s1dpI/AAAAAAAAAdM/VQ89KZZ8W1w/s320/NgayDauNamCuaCoGiao.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Ngày mồng một đi trực. &lt;br /&gt;Bắt gặp cô giáo ngồi chấm bài &lt;br /&gt;trong không gian yên tĩnh của ngày xuân.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;﻿ &lt;br /&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: right; margin-left: 1em; text-align: right;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TUyWIP5p7aI/AAAAAAAAAdQ/X48iZuWU2a4/s1600/YenTinhChieuXuan.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; cssfloat: right; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" h5="true" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TUyWIP5p7aI/AAAAAAAAAdQ/X48iZuWU2a4/s320/YenTinhChieuXuan.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Sân trường êm ả, nắng hồng ngọc&amp;nbsp;trong chiều mồng một.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TUyWkAIKlJI/AAAAAAAAAdU/qXvMp661GsM/s1600/CoMuaXuan.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" h5="true" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TUyWkAIKlJI/AAAAAAAAAdU/qXvMp661GsM/s320/CoMuaXuan.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Cây cỏ chiều xuân&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TUyW3q2NQYI/AAAAAAAAAdY/YvHTvElX-yU/s1600/Mong3Tet.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" h5="true" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TUyW3q2NQYI/AAAAAAAAAdY/YvHTvElX-yU/s320/Mong3Tet.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Hoa mai đẹp tinh khôi (sáng sớm mồng ba).&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TUyXuYblheI/AAAAAAAAAdc/HYcUeuCGfF8/s1600/GocVuonMong3Tet.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" h5="true" height="320" src="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TUyXuYblheI/AAAAAAAAAdc/HYcUeuCGfF8/s320/GocVuonMong3Tet.JPG" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Màu sắc&amp;nbsp; ngày xuân&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-8723111314305640952?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/8723111314305640952/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=8723111314305640952&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8723111314305640952'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8723111314305640952'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/02/yen-tinh-au-nam.html' title='Yên tĩnh đầu năm.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TUyVs2s1dpI/AAAAAAAAAdM/VQ89KZZ8W1w/s72-c/NgayDauNamCuaCoGiao.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-8269589200354531010</id><published>2011-01-26T11:30:00.002+07:00</published><updated>2011-01-26T11:31:24.719+07:00</updated><title type='text'>Chờ xuân</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:x-large;color:yellow;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: center; CLEAR: both" class="separator"&gt;&lt;a style="MARGIN-BOTTOM: 1em; FLOAT: left; CLEAR: left; MARGIN-RIGHT: 1em; cssfloat: left" href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TT-iUEUDctI/AAAAAAAAAdE/noGaxx2dmMc/s1600/ChoXuanDen.JPG" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TT-iUEUDctI/AAAAAAAAAdE/noGaxx2dmMc/s200/ChoXuanDen.JPG" width="200" height="150" s5="true" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:large;color:black;"&gt;Một nhành mai trắng đôi chồng sách&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:large;color:black;"&gt;Mấy độ đông tàn mấy độ xuân.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: center; CLEAR: both" class="separator"&gt;&lt;a style="MARGIN-BOTTOM: 1em; FLOAT: right; MARGIN-LEFT: 1em; CLEAR: right; cssfloat: right" href="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TT-hk0PViUI/AAAAAAAAAdA/Fbl-TegIFyQ/s1600/BachMai.JPG" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TT-hk0PViUI/AAAAAAAAAdA/Fbl-TegIFyQ/s200/BachMai.JPG" width="200" height="150" s5="true" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-8269589200354531010?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/8269589200354531010/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=8269589200354531010&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8269589200354531010'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8269589200354531010'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/01/cho-xuan.html' title='Chờ xuân'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TT-iUEUDctI/AAAAAAAAAdE/noGaxx2dmMc/s72-c/ChoXuanDen.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-804970433779231993</id><published>2011-01-26T01:52:00.000+07:00</published><updated>2011-01-26T01:52:54.138+07:00</updated><title type='text'>Trải lá mai muộn</title><content type='html'>Những ngày lạnh kéo dài, vài hôm lại có chút mưa nhỏ, đám mai ngoài vườn lá&amp;nbsp;dần chuyển màu vàng che lấp ló mấy nụ hoa đã đến độ. Quá nhiều việc phải lo đến nỗi không có thì giờ để trải lá mai. Hôm nay đã 23 tết. Vậy là quá trễ. Gần ba chục gốc mai chỉ có thể trải được phân nửa. Mùa lá năm cũ vun đầy dưới đất mà nụ hoa năm mới chưa kịp bung. Xuân tới đã gần. Ừ thì xuân cứ tới! Đông tàn rồi thì xuân tới! Dù có trễ nhưng rồi sẽ có một mùa hoa kéo dài ra đến giữa tháng giêng… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chờ đợi!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-804970433779231993?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/804970433779231993/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=804970433779231993&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/804970433779231993'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/804970433779231993'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/01/trai-la-mai-muon.html' title='Trải lá mai muộn'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-5461459787774732181</id><published>2011-01-10T12:56:00.013+07:00</published><updated>2011-01-18T08:56:51.932+07:00</updated><title type='text'>LỜI CẢM TẠ</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cuộc đời rồi ai cũng có một ngày buồn lắm. Ngày mà từ đó về sau dù ta có dày dạn phong sương trong cuộc sống ta cũng sẽ cảm thấy một sự thiếu vắng không sao bù dắp được. Ngày mà từ đó dù tóc còn xanh hay thậm chí lau trắng đã phủ kín mái đầu ta vẫn cảm thấy từ nay ta là một đứa trẻ bơ vơ trên dòng đời, giữa một sự hoang vắng kinh khủng, rằng từ nay khi ta thổn thức sẽ chẳng còn được nghe vỗ về: Mẹ đây nè! Con đừng khóc nữa! Ngày mà từ đó ta mất đi một tình thương vô hạn, vô điều kiện dù ta có lầm lỗi gì đi nữa. Ngày mà từ đó về sau dù ta có thấm nhuần Phật pháp rằng cuộc đời là cõi tạm bợ, rằng mỗi sinh linh chẳng qua là một hạt bụi trần, chuyện sinh kí tử qui là một qui luật, cũng không khỏi thắt lòng vì một cuộc ra đi, không khỏi hoảng hốt.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Quí giá biết bao khi có những người - dù thân dù sơ - đứng kế bên ta để giúp ta đón nhận ngày đó mà không sụp đổ. Còn quí giá hơn nữa khi những người đó còn giúp Mẹ thanh thản ra đi về nơi vĩnh hằng, hồi hướng Phật tâm về Mẹ để tâm hồn Mẹ được siêu thoát, hoặc đưa tiển người đi suốt dòng sông dài, cho tới những thước đường cuối cùng Mẹ còn phải qua trong cuộc trần ai.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Ngày đó thân bằng, quyến thuộc đã đến để chia sẻ nỗi buồn, giúp đở đần những gánh nặng trong khi những đứa con đang vô cùng bối rối, những người quen biết đã đến chào Mẹ lần cuối cùng, các bạn bè đạo hữu đã đến để hộ niệm, cầu siêu, Sư cô và Sư thầy đã đến để tụng niệm tiếp dẫn Mẹ về nơi an lạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Những đứa con của Mẹ xin vô cùng cảm tạ ơn nghĩa và tình nghĩa nói trên.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Đặc biệt biết ơn:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Thượng toạ Thích Trí Thông (chùa Hội Phước - Huyện Châu Thành- Bến Tre) đã đến khai thị, tiếp dẫn Mẹ về cõi niết bàn.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Sư cô Liên Châu, bằng đạo hạnh của sư cô, đã giúp Mẹ ra đi trong thanh thản.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Các bạn trong Mái Ấm Bồ Đề, không quản thời gian, đảm nhiệm vô vàn công việc căng thẳng của tang chế.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Các đạo hữu trong Đạo tràng Liên Hoa và các cư sĩ Huệ Nhơn/ Huệ Minh đã tụng niệm, hồi hướng công đức cho Mẹ.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Các bạn hữu Đào Duy Đoan Hùng, Bùi Ngọc Anh, Học trò cũ Tuấn Phương đã thức thâu đêm giúp cho gia đình không cảm thấy lẻ loi giữa khi hữu sự.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Dì Hai Thuận Hoà (và gia đình), bạn thân của Mẹ, dù tuổi già sức yếu vẫn đến chào trước vong linh của Mẹ. Hẳn Mẹ đã thấy rất ấm lòng.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Dì Tám Yên và các dì trong Hội người cao tuổi An Thuận B.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Gia đình Bác Ba. Gia đình Chú Năm. Gia Đình Cô Út. Gia đình Cậu Bảy. Gia đình Cậu Sáu. Gia đình và con cháu Cậu Năm.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Gia đình Sư phụ Nguyễn Đăng Phu.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Thày cô Nguyên Minh.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Các thày cô giáo và học sinh của Trường THCS Bến Tre.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Các thày cô giáo và học sinh của Trường Hermann Gmeiner.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Tổ Văn và học sinh của Trường THPT Nguyễn Đình Chiểu - Bến Tre.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Các thày cô giáo và học sinh của Trường THPT chuyên Bến Tre.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Các thày cô giáo của Trường THPT Châu Thành A, Trường Bán Công Mỏ Cày (cũ).&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Ban lãnh đạo, Công đoàn, Các giảng viên và Sinh viên của các Khoa Tự nhiên, Xã Hội Nhân Văn, Sư Phạm, Công Nghệ Thông Tin, Kỹ Thuật Công Nghệ, Nghiên cứu Khoa Học và Quan Hệ Quốc Tế và các giảng viên của các khoa khác của Trường Cao Đẳng Bến Tre đã đến viếng và phúng điếu.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Các học sinh cũ của Trường PTTH Thạnh Phú đã về ngay trong đêm không quản đường xá rất xa xôi.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;strong&gt;Cũng vô cùng cảm tạ :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Người quen, thân hữu, học trò cũ từ các nơi xa xôi đã gọi điện/gởi tin nhắn/comments/E-mail để chia buồn và an uỷ.&lt;br /&gt;- Hội Từ Bi Quán Thế Âm Sacramento (San José) và Huynh Tịnh Trung.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;-&amp;nbsp;Chị Nguyên Anh (pháp danh Ngọc Phước). &lt;br /&gt;- Chị Thanh Hương, admin của website Đại học Sư Phạm Saigon.&lt;br /&gt;- Anh chị Phan Văn Song, Sydney, Australia.&lt;br /&gt;- Chị Nguyễn Thị Ngọc Hạnh, Paris, France.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Các bạn kỹ sư Myanmar, Malaysia, Philippine, Việt Nam thuộc Electrical Department của United Engineers Private Limited (Singapore) đã gởi lời chia buồn và phúng điếu (&lt;em&gt;&lt;span style="color: #351c75;"&gt;Sincere and Heartfelt thanks to Burmese, Malaysian, Philippines and Vietnamese’s engineers of Electrical Department of United Engineers (Singapore) - Private Limited - due to yours condolences&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #351c75;"&gt;Trong lúc bối rối, nếu có chi sơ suất, xin mọi người rộng lòng thứ lỗi. &lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqYwi2Af0I/AAAAAAAAAcQ/kd10ABOTe70/s1600/IMG_3666.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" n4="true" src="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqYwi2Af0I/AAAAAAAAAcQ/kd10ABOTe70/s320/IMG_3666.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqZqvLsGbI/AAAAAAAAAcg/gnVjQh6gpdw/s1600/IMG_3678.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" n4="true" src="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqZqvLsGbI/AAAAAAAAAcg/gnVjQh6gpdw/s320/IMG_3678.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqarCByZ9I/AAAAAAAAAc0/wP33PEY6QyA/s1600/IMG_3589.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" n4="true" src="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqarCByZ9I/AAAAAAAAAc0/wP33PEY6QyA/s320/IMG_3589.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqa2PEet9I/AAAAAAAAAc4/7KlS2jMwhjE/s1600/IMG_3610.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" n4="true" src="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqa2PEet9I/AAAAAAAAAc4/7KlS2jMwhjE/s320/IMG_3610.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqbaUMUXgI/AAAAAAAAAc8/NsSO6Y57ZxY/s1600/IMG_3614.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" n4="true" src="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqbaUMUXgI/AAAAAAAAAc8/NsSO6Y57ZxY/s320/IMG_3614.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqY-RrQpQI/AAAAAAAAAcU/yxwvJrsckRw/s1600/IMG_3749.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" n4="true" src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqY-RrQpQI/AAAAAAAAAcU/yxwvJrsckRw/s320/IMG_3749.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqZKGDhp8I/AAAAAAAAAcY/XJAtgytDNvA/s1600/IMG_3776.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" n4="true" src="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqZKGDhp8I/AAAAAAAAAcY/XJAtgytDNvA/s320/IMG_3776.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqZgUeAu_I/AAAAAAAAAcc/frl1W7bzYuo/s1600/IMG_3794.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" n4="true" src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqZgUeAu_I/AAAAAAAAAcc/frl1W7bzYuo/s320/IMG_3794.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqZ1sc7bgI/AAAAAAAAAck/OZNEcrhYMWM/s1600/IMG_3804.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" n4="true" src="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqZ1sc7bgI/AAAAAAAAAck/OZNEcrhYMWM/s320/IMG_3804.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqaC4CRyKI/AAAAAAAAAco/s0sBripOZdo/s1600/IMG_3828.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" n4="true" src="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqaC4CRyKI/AAAAAAAAAco/s0sBripOZdo/s320/IMG_3828.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqaLkF5DaI/AAAAAAAAAcs/MwGoipXF8UU/s1600/IMG_3863.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" n4="true" src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqaLkF5DaI/AAAAAAAAAcs/MwGoipXF8UU/s320/IMG_3863.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqaT2-KdyI/AAAAAAAAAcw/kjBRyhtCmHw/s1600/IMG_3867.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" n4="true" src="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqaT2-KdyI/AAAAAAAAAcw/kjBRyhtCmHw/s320/IMG_3867.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-5461459787774732181?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/5461459787774732181/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=5461459787774732181&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/5461459787774732181'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/5461459787774732181'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/01/loi-cam-ta.html' title='LỜI CẢM TẠ'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSqYwi2Af0I/AAAAAAAAAcQ/kd10ABOTe70/s72-c/IMG_3666.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-2656241127706652165</id><published>2011-01-05T07:40:00.001+07:00</published><updated>2011-01-05T07:41:53.987+07:00</updated><title type='text'>Vô đề.</title><content type='html'>&lt;span style="color:#351c75;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;...&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#351c75;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="color:#351c75;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Sáng nay vừa gió bên sông&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#351c75;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Thong dong Mẹ đã bụi hồng cuốn bay.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="CLEAR: both; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a style="MARGIN-LEFT: 1em; MARGIN-RIGHT: 1em" href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSO9aAXMxDI/AAAAAAAAAcM/gSfSy1u0J7U/s1600/White+rose.jpg" imageanchor="1"&gt;&lt;img src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSO9aAXMxDI/AAAAAAAAAcM/gSfSy1u0J7U/s1600/White+rose.jpg" border="0" n4="true" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="CLEAR: both; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;strong&gt;6:45 - 05/01/2011&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-2656241127706652165?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/2656241127706652165/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=2656241127706652165&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/2656241127706652165'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/2656241127706652165'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2011/01/vo-e.html' title='Vô đề.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TSO9aAXMxDI/AAAAAAAAAcM/gSfSy1u0J7U/s72-c/White+rose.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-253975465336673875</id><published>2010-12-07T01:49:00.001+07:00</published><updated>2010-12-07T01:59:09.560+07:00</updated><title type='text'>BÓNG CHIỀU</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Bờ sông buổi chiều buồn hết sức! Mênh mông vắng lặng. Chỉ có dề lục bình rập rềnh dưới chân đám lá dừa nước. Đứng dựa vào cây dừa tôi buồn rầu nhìn buồng chuối có mấy trái đã chín vàng. Không thể nào không liên tưởng đến câu ca dao:&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;i&gt;Mẹ già như chuối ba hương&lt;br /&gt;Như xôi nếp một, như đường mía lau…&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt; &lt;/i&gt; &lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Đây là đất hương hoả. Cách bờ sông mấy bờ dừa là nơi an nghỉ của ông Ngoại, cuả dì Hai. Là nơi để những chiếc lá vàng, sau một đường bay cuối cùng, về với cội nguồn. Và bây giờ tôi về đây để lo một việc mà đứa con nào cũng sợ hãi: Xây sẵn cái huyệt mộ mà ngày nào đó khi lấp lại thì – trong ngày lễ vu lan - người ta sẽ chỉ gắn lên ngực tôi đoá hồng trắng màu khăn tang! Mười một tuổi, khi còn là một đứa trẻ, tôi đã vuốt mắt cho cha mình. Từ đó chịu một khoảng đời gót chân lấm bùn, ăn những chén cơm tủi thân và đôi khi tủi nhục đầy nước mắt. Suốt một thời chiến tranh dữ dội, thiếu vắng cha, vậy mà mẹ đã nuôi nấng cho bốn anh em lành lặng, lớn khôn. Mẹ đã bày một vòng nôi nghèo nàn nhưng rạng rở để đón tôi vào cuộc đời, còn tôi giờ đây chuẩn bị lòng đất sâu để đưa người về với cát bụi! Lòng tôi đau như cắt! Đất mẹ ơi, dòng sông mẹ ơi, tổ tiên ơi xin hãy yêu mến người một ngày kia sẽ quay về lại..&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Dưới rừng dừa, chiều êm ái nhưng chiều âm u vắng lặng. Chỉ có tôi bơ vơ trong bóng chiều.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-253975465336673875?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/253975465336673875/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=253975465336673875&amp;isPopup=true' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/253975465336673875'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/253975465336673875'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/12/bong-chieu.html' title='BÓNG CHIỀU'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-358170601427563732</id><published>2010-10-25T21:52:00.002+07:00</published><updated>2010-10-26T17:32:12.240+07:00</updated><title type='text'>Dự án Bauxit, dàn khoan Macondo, BP và 20 tỷ đô la.</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Bình tôi không phải là chuyên gia kinh tế-quốc phòng hoặc quan hệ quốc tế, lại càng không phải là người am hiểu về môi trường và khai khoáng, nên lâu nay chỉ làm một việc là “dựa cột mà nghe” vụ bauxit ở Tây nguyên. Mấy ngày này nghe người ta bàn ra tán vào vụ bauxit nhiều quá, nên dẫu là “thất phu” cũng thấy mình “hữu trách” với chuyện của nước non, và cũng động lòng muốn thỏ thẻ đôi chút!&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Trong năm nay có hai vụ ô nhiễm môi trường lớn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Một là vụ tràn dầu do cháy nổ ở dàn khoan Macondo của công ty BP. Vụ tràn dầu ngay trước bờ biển bang Mississippi của xứ cờ hoa làm ô nhiễm vịnh Mê-hi-cô đến nỗi ngài tổng thống Obama nổi giận đòi BP bồi thường thiệt hại môi trường đâu chừng 20 tỷ đô la. Có “chút xíu” 20 tỷ đô la mà anh BP thất điên bát đảo, suýt sập tiệm khi giá chứng khoán của ảnh tuột dốc cái rột trong một sớm một chiều. Nghĩ mà thương anh BP, ảnh làm ăn có trách nhiệm nên năn nỉ được bồi thường. Và cũng thấy làm cái anh nước lớn sướng thiệt! Đúng là miệng ngài Obama có gan có thép, nói một tiếng là BP răm rắp tuân theo. Nghĩ như dân An Nam mình có chín con rồng sắp sửa mắc cạn vì hết nước, không biết nghìn năm “thăng long” lần này mấy con rồng đó rồi có “thăng” được không!? Hồi còn nhỏ - ngày nào cũng phải đi gánh nước- nên Bình tôi nhớ là mỗi năm thành phố Bến Tre chỉ bị nước mặn không quá ba ngày, vậy mà gần chục năm nay năm nào Bến Tre cũng bị nhiễm mặn hơn một tháng khiến dân tình khốn đốn. Ở đầu nguồn có “ông lớn” thâu tóm nguồn nước – mặc kệ chín con rồng con chết khát - vậy mà đâu có ai dám ọ ẹ cái gì đâu!&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Cái vụ thứ hai là vụ vỡ hồ chứa bùn đỏ ở Hungary gây ra nguy cơ ô nhiễm con sông cực kì lãng mạn của nhạc sĩ J. Strauss. Cái con sông mà là mối tình của đất và nước của nhiều quốc gia châu Âu: sông Danube. Cả Châu Âu xao xuyến, lo lắng. Cái vụ này mới làm nhiều nhân sĩ trí thức thấy bức xúc khi cân nhắc tới chuyện bauxit ở xứ ta. Nghĩ thiệt tội, alumin ta khai thác rồi đem bán rẻ cho “ông lớn”. Ông lớn đang giàu lên từng ngày, kinh tế ông lớn đang rất cần nhôm. Phải có nhôm thì “ông lớn” mới chế tạo máy bay và tên lửa được. Không có máy bay tên lửa hùng hậu thì ông lớn làm sao xấc xược và ngang ngạnh đòi cho được miếng lưỡi bò quan trọng ở Biển Đông. Không có miếng lưỡi bò đó ông lớn làm sao giữ vững vị trí nền kinh tế thứ hai trên thế giới và ôm mộng lên ngôi thứ nhất! Có nhà trí thức của ta đã tính rồi, khai thác bauxit chẳng làm cho dân ta giàu thêm. Nhưng nghĩ cũng thiệt tội, nếu mùa khô mà bụi đỏ bay qua xứ Đế Thiên Đế Thích hay lỡ ra vỡ hồ chứa bùn đỏ tràn xuống Nam Bộ hay ô nhiễm Biển Hồ thì hậu duệ của Đế Thích có dám đòi ta bồi thường 20 tỷ đô la không ha!? Chắc có người suy nghĩ “hổng dám đâu!”. Có người suy nghĩ như vậy thiệt đó mà!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-358170601427563732?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/358170601427563732/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=358170601427563732&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/358170601427563732'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/358170601427563732'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/10/du-bauxit-dan-khoan-macondo-bp-va-20-ty.html' title='Dự án Bauxit, dàn khoan Macondo, BP và 20 tỷ đô la.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-7744255529227366581</id><published>2010-10-17T19:04:00.002+07:00</published><updated>2010-10-21T06:47:21.499+07:00</updated><title type='text'>CẢNH BÁO BÃO MEGI</title><content type='html'>&lt;div class="mobile-photo"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TLrmXpywNgI/AAAAAAAAAbw/_W2e9bOqwzU/s1600/StormMEGI_16h_17-10-2010-785681.gif"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5528984786580813314" src="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TLrmXpywNgI/AAAAAAAAAbw/_W2e9bOqwzU/s320/StormMEGI_16h_17-10-2010-785681.gif" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="mobile-photo"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TLrmX_IF1QI/AAAAAAAAAb4/36VVYXLf2JY/s1600/Next5DaysForecasting+(17-10-2010)-787540.png"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5528984792307455234" src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TLrmX_IF1QI/AAAAAAAAAb4/36VVYXLf2JY/s320/Next5DaysForecasting+(17-10-2010)-787540.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;MỘT CƠN BÃO DỮ DỘI ĐANG VÀO PHILIPPINE. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hôm nay bão đang ở cấp 5 (theo thang đo bão nhiệt đới), sức gió đang trên 250 km/h. Có thể thấy mắt bão rất rõ trên ảnh vệ tinh (nguồn &lt;a href="http://www.tropicalstormrisk.com/tracker/dynamic/main.html"&gt;http://www.tropicalstormrisk.com/tracker/dynamic/main.html&lt;/a&gt;)&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dự báo trong 120 giờ tới (5 ngày nữa) bão sẽ vào vịnh Bắc Bộ với sức gió xấp xỉ 200 km/h.&lt;br /&gt;-----&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Cập nhật:&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay (20/10/2010) bão đã chuyển hướng lên phía bắc, đi vào vùng biển giữa Hong Kong và Đài Loan&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TL9_TISm4_I/AAAAAAAAAcA/5HEdnHbBMG8/s1600/MEGI_storm+20-10-2010.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" ex="true" height="191" src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TL9_TISm4_I/AAAAAAAAAcA/5HEdnHbBMG8/s320/MEGI_storm+20-10-2010.png" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-7744255529227366581?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/7744255529227366581/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=7744255529227366581&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/7744255529227366581'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/7744255529227366581'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/10/canh-bao-bao-megi.html' title='CẢNH BÁO BÃO MEGI'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TLrmXpywNgI/AAAAAAAAAbw/_W2e9bOqwzU/s72-c/StormMEGI_16h_17-10-2010-785681.gif' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-7591464347468043736</id><published>2010-10-12T00:48:00.008+07:00</published><updated>2010-10-12T04:55:33.303+07:00</updated><title type='text'>ĐÔI TAI LỪA.</title><content type='html'>&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:120%;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:120%;"&gt;Thần thoại Hy Lạp có chuyện vua Midas là một bậc anh hùng, nhưng khốn thay vua có đôi tai lừa. Chuyện kể rằng hồi đầu đôi tai của ngài cũng như mọi người thôi nhưng sau ngày lên ngôi, vua có vinh dự tham gia ban giám khảo cuộc thi tài âm nhạc giữa hai thần Pan và Apollon. Ai cũng nói tiếng đàn lyre của Apollon hay hơn tiếng sáo của thần Pan, chỉ có vua là nói ngược lại. Thần Apollon giận dữ biến đôi tai của vua thành tai lừa. Từ đó vua phải mũ ni che tai để không ai biết mình có đôi tai kì dị và cũng để không phải nghe những lời đàm tiếu. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:120%;"&gt;Dầu vậy vua vẫn phải hớt tóc. Chuyện vua hớt tóc là nỗi kinh sợ của các bác thợ cạo xứ Phrygie. Cầm cái dao cạo sắc ngọt lịm kề lên cổ vua để… cạo hàm râu ăn uống dơ hầy của vua đã đủ cho thợ cạo run bắn người. Không run sao được khi chung quanh vua là đám kiêu binh gươm giáo sáng ngời, còn sáng hơn cái dao cạo nhiều! Nhưng điều bí mật ở chỗ thợ cạo nào hớt tóc cho vua cũng đều mất tiếng một cách khó hiểu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:120%;"&gt;Có một anh thợ cạo khốn khổ. Anh cạo tới chỗ lỗ tai của vua thì khám phá ra sự kì quái. Vua thấy anh run quá bèn hỏi ngươi thấy đôi tai của ta như thế nào. Anh thợ cạo nghĩ mình còn vợ yếu con thơ, sợ vợ con bị họa lây, bèn gắng gượng nói hạ thần thấy nhiều người có đôi tai cũng giống vậy, có gì lạ đâu! Vua khoái quá cho về an toàn, chỉ có điều phải hứa không được phát biểu linh tinh, không được nói năng thiếu tổ chức.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:120%;"&gt;Cơ khổ! Hồi đó thành Phrygie chưa có nết-niếc, chưa có cái vụ bờ-lốc, nên anh thợ cạo bị ẩn ức không biết tỏ cùng ai. Anh bèn đi thật xa, tới một chỗ hoang vu, đào một cái lỗ thiệt sâu. Anh chõ cái miệng của mình vào cái lỗ nói thì thầm: Vua Midas có tai lừa… vua Midas có tai lừa… vua Midas có tai lừa… Nói xong anh như trút được gánh nặng phải ôm trong bụng bấy lâu nay, thơ thới ra về.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:120%;"&gt;Thần khẩu hại xác phàm! Chỗ cái lỗ lại mọc lên một đám sậy. Một đám sậy biết tư duy nên cứ mỗi lần gió thổi qua lại gieo trong gió câu: Vua Midas có tai lừa… Vua Midas có tai lừa…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:120%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;blockquote style="MARGIN-RIGHT: 0px" dir="ltr"&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:120%;"&gt;&lt;em&gt;Câu truyện này là tôi kể cho ông già hớt tóc của tôi nghe chơi. Ở&lt;span style="mso-ansi-language: VI" lang="VI"&gt; tiệm hớt tóc bình dân mà, người&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="mso-ansi-language: VI" lang="VI"&gt;ta kh&lt;/span&gt;áo&lt;span style="mso-ansi-language: VI" lang="VI"&gt; với nha&lt;/span&gt;u&lt;span style="mso-ansi-language: VI" lang="VI"&gt; đủ thứ chuyện&lt;/span&gt; trong khi chờ tới phiên làm sạch mặt mũi mình. Ông già cười ngặt nghẽo làm tôi cũng sợ run. Ông lo cười mà đẩy một dao vô cổ tôi thì... tiêu đời trai trẻ. Ổng hỏi vậy chớ đoạn kết của câu truyện ra làm sao, có hậu không? Tôi đâu có nhớ, cái truyện đó tôi học quá lâu rồi, nên xạo thêm một đoạn như vầy:&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:120%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:120%;"&gt;Thần Apollon có lời nguyền chừng nào vua Midas chịu bỏ cái mũ ni và chịu nghe cây sậy nói thì đôi tai sẽ trở lại bình thường. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;blockquote style="MARGIN-RIGHT: 0px" dir="ltr"&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:120%;"&gt;Chắc phải có gió lớn lắm thì tiếng nói của cây sậy mới đến được tai vua Midas. Còn vua Midas bỏ cái mũ ni ra hay sai lính đốn cây sậy thì tôi không biết.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-7591464347468043736?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/7591464347468043736/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=7591464347468043736&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/7591464347468043736'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/7591464347468043736'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/10/oi-tai-lua.html' title='ĐÔI TAI LỪA.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-1474987385143264905</id><published>2010-10-06T00:04:00.001+07:00</published><updated>2010-10-06T00:04:40.066+07:00</updated><title type='text'>PHẬT PHÁP</title><content type='html'>&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Meditation 6&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;…&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;font size="3" face="Times New Roman"&gt;Thế giới tâm linh là cái gì? Linh hồn là cái gì? Có lẽ đó là một trong những câu hỏi ám ảnh nhân loại nhất. Hầu hết (nếu không nói là tất cả) các tôn giáo đều khẳng định sự tồn tại của linh hồn. Sự khẳng định này dựa trên cơ sở bạn phải có niềm tin tôn giáo, tức là thứ niềm tin không thể biện giải được và cũng không cần biện giải. Có tin có thấy! Nhưng như thế thì bạn lại dễ rơi vào một trong những nguỵ biện mà logic hết sức tránh xa. Thứ nguỵ biện đó có tên gọi là "lấy kết luận làm tiền đề - post hoc ergo propter hoc!".&lt;span style="mso-spacerun: yes"&gt;  &lt;/span&gt;Một niềm tin kiểu đó chẳng khác nào bạn sẽ kết luận mặt trời mọc là tại vì gà gáy sau hàng ngàn hàng vạn năm bạn "kinh nghiệm" hể gà gáy là mặt trời mọc hoặc mặt trời mọc là gà gáy. Từ xa xưa có một ông Khổng Tử lừng danh né tránh vấn đề đó bằng cách nói "kính nhi viễn chi", bởi chưa có ai chết rồi mà lại lừng lững trở về giữa nhân gian bằng xương bằng thịt như cũ để nói cho thiên hạ biết mình đã đi đâu và làm sao lại trở về được. Khoa học hiện đại chỉ cố gắng tiếp cận với cái gọi là giác quan thứ sáu và chưa bao giờ có câu trả lời dứt khoát. Còn bình dân nói chung là người ta kể những câu chuyện ma hồi hộp, hấp dẫn, ghê rợn hoặc huyền bí chẳng bao giờ xác định được tính chân thật của sự kiện!&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;font size="3" face="Times New Roman"&gt;Con người có lẽ là sinh vật lạ lùng nhất trong chúng sinh. Con người có một khả năng nhận thức mà cho tới nay chưa thấy có ở các sinh vật khác. Khả năng đó là con người có thể tự vượt ra khỏi nhà tù ý niệm đang có để nhận thức về chính mình, để nâng cao hơn trí tuệ của chính mình, để có các ý niệm khác. Điều đó chẳng khác nào một robot có khả năng nhận thức về chính chương trình đã lập trình sẵn cho mình và có khả năng nâng cao "trí tuệ" để tự-tái-lập-trình cho mình ở một mức cao hơn. Phân tâm học của Freud thì xem hành vi (và do đó nhận thức) của con người như biểu hiện bên ngoài của một thứ vô thức thống trị bởi libido tình dục. Tâm lý&lt;span dir="rtl"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span dir="rtl"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="mso-bidi-language: HE" dir="rtl" lang="HE"&gt;&lt;span dir="rtl"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span dir="rtl"&gt;&lt;/span&gt;‎&lt;/span&gt;&lt;span dir="ltr"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span dir="ltr"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="mso-bidi-language: HE" lang="HE"&gt;&lt;span dir="ltr"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span dir="ltr"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="mso-bidi-language: HE"&gt;học hành vi thì dựa vào thí nghiệm phản xạ có điều kiện của Pavlov mà ông Marx khái quát hoá thành: "Con người là tổng hoà các mối quan hệ xã hội". Những quan niệm đó rốt cuộc ràng buộc khả năng nhận thức của con người trong nhà tù phẳng, hai chiều các ý niệm hoặc có tính chất thuần tuý sinh vật, hoặc biến con người với chữ Người viết hoa thành một nhân vật thụ động trong mối quan hệ bầy đàn! Chỉ cần thêm một bước nữa là các quan niệm đó dẫn tới F. Nietzsche! &lt;/span&gt;Câu hỏi linh hồn là cái gì thực chất là câu hỏi liên quan đến bản chất và nguồn gốc của trí tuệ con người, về khả năng tự tái lập trình đã nói kia. Đó là một câu hỏi nghiêm túc chưa bao giờ có câu trả lời chính xác.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;font size="3" face="Times New Roman"&gt;Con người để lại các sản phẩm tinh thần của mình vào (hoặc chuyển hoá tinh thần vào) các phương tiện vật chất. Khi ta cầm một cái chén cổ ta có thể nhận thức được trình độ tinh thần của ông cha (đã khuất) trong hình thức, trong vật liệu cũng như công nghệ để làm nên cái chén đó. Khi ta nhìn thấy vết đạn pháo to đùng còn để lại trên tường thành Thăng Long ta có thể biết được ông cha ta đã thủ thành Hà Nội như thế nào trước sự tấn công của quân Pháp và Hoàng Diệu đã can trường ra sao. Ngay các di sản phi vật thể như một điệu lý, một câu hò, cũng cần phải được ghi lại qua một phương tiện vật thể nào đó gián tiếp. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;font size="3" face="Times New Roman"&gt;Phương tiện (media) tức là môi trường vật chất để ghi lại nội dung tinh thần. Phần tinh thần qua nội dung mà tôi viết đây, bạn đang đọc đây, được ghi lại trên một đĩa DVD nào đó, một ổ đĩa cứng nào đó trong các web server của Google ở Mountain View (San Jose), California. Tôi cũng ghi lại nội dung này trên ổ đĩa cứng ở máy tính của tôi, trên thẻ USB của tôi. Bài thơ mà bạn đọc được trên blog của nhà thơ Cao Thoại Châu cũng được ghi lại trên HDD của Google nhưng có lẽ còn có một bản ghi trên giấy ở Long An (nếu ông ấy có thói quen xưa cũ đó). Tất cả các phương tiện đó đều khác nhau về trạng thái vật chất nhưng "nội dung" của "tinh thần" thì không hề thay đổi. Vậy có thể nào quan niệm con người - cụ thể là thân xác con người - chẳng qua chỉ là phương tiện, là cái áo để mặc cho tinh thần (hoặc gọi bằng một từ khác: linh hồn). Có thể nào quan niệm linh hồn chính là thông tin được lưu trữ trong phương tiện thân xác? Linh hồn chính là nội dung của thông tin được mang bởi thân xác?&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;font size="3" face="Times New Roman"&gt;(Ở đây ta gặp một vấn đề về khái niệm: Thông tin là gì? Có thể nói gọn, mặc dù không chính xác lắm: Thông tin chính là đại lượng biểu diễn sự thay đổi trạng thái, biểu diễn sự vận động. Sự vật sự việc nào đó không vận động, không thay đổi trạng thái thì không có thông tin. Nhưng sa đà vào vấn đề này sẽ dẫn entry này đi quá xa khỏi ý chính).&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;font size="3" face="Times New Roman"&gt;Lại nảy sinh câu hỏi khác: Nội dung của thông tin đó có mất đi không khi không còn phương tiện lưu trữ? Linh hồn có tồn tại độc lập với thân xác không?.v.v. Để tránh những câu hỏi bất - tận - không - cùng đó, cuối cùng phải dùng một ba cách: Cách thứ nhất, sử dụng một hệ tiên đề và các khái niệm ban đầu không được định nghĩa (hoặc không thể định nghĩa). Cách thứ hai, viện dẫn tới thượng đế, tới một đấng chí tôn nào đó. Cách thứ ba, nhận thức về một nguyên lý chi phối toàn thể sự vận động của sự vật sự việc. Cách thứ nhất và cách thứ hai thực chất là một. Cách thứ nhất rốt cuộc cũng hình thành một thứ thượng đế trong khoa học mà thôi!&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Còn nguyên lý? Nguyên lý nào? Có nguyên lý nào bất biến hay không? Câu trả lời hãy còn xa lắm!&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-1474987385143264905?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/1474987385143264905/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=1474987385143264905&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/1474987385143264905'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/1474987385143264905'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/10/phat-phap.html' title='PHẬT PHÁP'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-3369430195124743427</id><published>2010-10-01T20:33:00.001+07:00</published><updated>2010-10-01T20:41:59.890+07:00</updated><title type='text'>TIẾNG HÁT CỦA ĐẠI NGÀN...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #351c75;"&gt;Để tưởng nhớ Y MOAN.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/dr7IyotKRzk?fs=1&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/dr7IyotKRzk?fs=1&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/AbMOI1pelxc?fs=1&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/AbMOI1pelxc?fs=1&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-3369430195124743427?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/3369430195124743427/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=3369430195124743427&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/3369430195124743427'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/3369430195124743427'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/10/tieng-hat-cua-ai-ngan.html' title='TIẾNG HÁT CỦA ĐẠI NGÀN...'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-5141797734644160183</id><published>2010-09-29T00:57:00.001+07:00</published><updated>2010-09-29T10:30:35.664+07:00</updated><title type='text'>LẠNH.</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mái nhà rất lạnh!&lt;br /&gt;Mỗi buổi chiều về,&lt;br /&gt;Con chim gì kêu lạc lõng ngoài sau!&lt;br /&gt;Đôi đũa buồn,&lt;br /&gt;Khua cái chén bơ vơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ còn đoá hoa dại&lt;br /&gt;Nở bên hiên&lt;br /&gt;Mấy cái lá khô&lt;br /&gt;Xoắn lại&lt;br /&gt;Gói lòng sâu một cõi ưu phiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày.&lt;br /&gt;Thêm một ngày.&lt;br /&gt;Giữa đêm ngồi lặng lẽ&lt;br /&gt;Bóng ai mơ hồ nhìn&amp;nbsp;trên vách,&lt;br /&gt;Con dế buồn rỉ rả trong đêm.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-5141797734644160183?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/5141797734644160183/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=5141797734644160183&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/5141797734644160183'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/5141797734644160183'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/09/lanh.html' title='LẠNH.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-987637929549263698</id><published>2010-09-26T11:16:00.006+07:00</published><updated>2010-09-27T00:37:42.075+07:00</updated><title type='text'>THỜI ĐẠI VƯỚNG MẮC.</title><content type='html'>&lt;table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td valign="top"&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;...&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;Hôm nay chủ nhật. Theo dự định là sẽ cuốc đất san phẳng một phần vườn đất thấp mỗi khi trời mưa vẫn bị ngập. Kêu xe ba-gát đổ đất mấy ngày nay rồi. Đống đất cao nghều nghệu trông nhức mắt. Nhưng từ sáng tới giờ trời vẫn mưa lê thê ướt át, không làm được! Thôi thì bật máy tính lên. Định vào &lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;color:#800080;"&gt;http://www.blogger.com/&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt; để sửa mấy chỗ gõ sai trong entry đã post lên lần trước (Tôi có thói quen gõ cho nhanh các ý xuất hiện trong đầu rồi sau đó sửa lỗi chính tả hoặc bị gõ nhầm sau). Không thể nào mở được web site đó. Dĩ nhiên tôi cũng biết cách sử dụng IP giả để truy cập các trang&lt;span style="mso-spacerun: yes"&gt; &lt;/span&gt;bị chận thôi! Có cả đống proxy sẵn sàng làm việc đó mà. Và người sử dụng net vẫn thường làm vậy. Coi thống kê số lần truy cập trang blog này do FLAG counter thực hiện là biết ngay. Lấy ví dụ con số cho tới sáng nay: 16.987 lần truy cập. Trừ những truy cập tôi biết chắc là từ đâu (hoặc bởi ai) thống kê dưới đây:&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;?xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" /&gt;&lt;st1:country-region&gt;&lt;st1:place&gt;Vietnam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;&lt;span style="mso-tab-count: 1"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="mso-tab-count: 1"&gt;&lt;/span&gt;6545&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;US (Mỹ)&lt;span style="mso-tab-count: 2"&gt; &lt;/span&gt;932&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;HU (&lt;st1:country-region&gt;&lt;st1:place&gt;Hungary&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;)&lt;span style="mso-tab-count: 2"&gt; &lt;/span&gt;843&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;SG (&lt;st1:country-region&gt;&lt;st1:place&gt;Singapore&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;)&lt;span style="mso-tab-count: 1"&gt; &lt;/span&gt;146&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;DE (Đức)&lt;span style="mso-tab-count: 2"&gt; &lt;/span&gt;139&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;FR (Pháp)&lt;span style="mso-tab-count: 2"&gt; &lt;/span&gt;96&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;CA (&lt;st1:country-region&gt;&lt;st1:place&gt;Canada&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;)&lt;span style="mso-tab-count: 2"&gt; &lt;/span&gt;87&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;AU (Úc)&lt;span style="mso-tab-count: 2"&gt; &lt;/span&gt;71&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;--------------------------------&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Tổng cộng:&lt;span style="mso-tab-count: 1"&gt; &lt;/span&gt;8859&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;thì suy ra số truy cập bởi IP ở các nước khác: 16987-8859 = 8128&lt;span style="mso-spacerun: yes"&gt; &lt;/span&gt;(Xấp xỉ: 48%). Làm gì có nhiều thế ai đó ở nước khác quan tâm đến trang blog tiếng Việt khá lẩm cẩm này, tiếng Việt đâu phải là thứ tiếng phổ biến trên thế giới! Trừ đi một số rất ít người ngẫu nhiên lướt qua blog, gần như có thể phỏng đoán 90% trong số 48% đó đều là người Việt, đọc tiếng Việt, ở Việt Nam! Chỉ có điều họ dùng IP giả, thế thôi!&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;Thời đại vướng mắc! Làm cái gì đó không thật, khoác áo người khác hoặc núp bóng người khác hồi nào cũng là sự không thoải mái. Tôi không nói bao giờ đó cũng là tội lỗi. Đôi khi người ta không thật tại vì người khác không cho người ta sống thật, không cho người ta sống theo thiên lương của mình. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Internet vốn là một môi trường thông tin rộng rãi, hầu như không có trở ngại về biên giới. Trừ khi chủ sở hữu web site ngăn chặn người dùng truy cập thông tin riêng của họ bằng yêu cầu sử dụng mật khẩu, bằng tài khoản riêng, trang web đó sẽ đến được với người muốn đọc bằng URL của nó. Dĩ nhiên trong một môi trường thông tin rộng rãi như vậy thì đồng thời với một kho khổng lồ kiến thức thơm tho, thông tin hữu ích cần được chia sẻ giữa loài người, cũng tồn tại một đống rác hôi thối khổng lồ không kém các web site bạo lực, phân biệt chủng tộc, hằn thù tôn giáo, lạm dụng tình dục, thông tin sai lạc về hoạt động kinh tế, các game online ngấm ngầm hình thành nơi giới trẻ các quan điểm và hành động xã hội nguy hiểm. Nhiều tổ chức xã hội hoặc nhiều chính phủ muốn ngăn chặn các web site nguy hiểm, không sạch đó. Có thể một nhà trường muốn ngăn một số trang web không cần thiết cho việc học tập của học sinh sinh viên. Có thể một công ty không muốn nhân viên truy cập linh tinh trong giờ làm việc. Có thể một chính phủ không muốn công dân của mình truy cập một số trang nhạy cảm về chính trị. Coi cái cách mà Trung Quốc ngăn chặn Google hiển thị sự kiện Thiên An Môn, coi cái cách mà Việt &lt;st1:country-region&gt;&lt;st1:place&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; và &lt;st1:country-region&gt;&lt;st1:place&gt;Pakistan&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; ngăn chặn Facebook thì rõ…&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Có một cách tiếp cận "vui vui" về việc này! Trên tờ National Geographic (January 2010), bản tiếng Anh, có một bài nói về &lt;st1:country-region&gt;&lt;st1:place&gt;Singapore&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;: SINGAPORE RESOLUTION, trang 140:&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;" ....&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Self-censorship is rampant in &lt;st1:country-region&gt;&lt;st1:place&gt;Singapore&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;, where dealing with the powers that be is "a dance", say Alvin Tan, the artistic director of the Necessasy Stage, which has put on dozens of plays dealing with touchy issues such as the death penalty and sexuality. Tan spends a lot of time with the government censors. "You have no use the proper approach," he say. "If they say 'south,' you don't say 'north.' You say 'northeast.' Go from there. It's a negotiation.&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;....."&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;(Alvin Tan, giám đốc nghệ thuật của Necessary Stage, đã cho diễn hàng chục vở với đề tài nhạy cảm như tử hình và về tình dục nói: Tự kiểm duyệt là bạo liệt ở &lt;st1:country-region&gt;&lt;st1:place&gt;Singapore,&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; theo đó làm việc với các thế lực (nhà chức trách) là chuyện múa may. Tan mất bộn thời giờ với sự kiểm duyệt của nhà nước. Tan nói: "Bạn đừng tiếp cận chính diện. Nếu họ nói 'nam', bạn đừng nói 'bắc'. Bạn hãy nói 'đông bắc'. Hãy bắt đầu từ đó. Đó là cách giải quyết bất đồng! )&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Ở đâu cũng vậy! Cuộc đời nhiều khi không cho người ta sống ngay thẳng được!&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Cái hàng rào định ngăn chặn kẻ trộm vô vườn của tôi – tôi đã mất khá nhiều tiền để làm cái hàng rào đó (rất xót của vì tôi không phải là kẻ giàu có gì) - rốt cuộc không chặn được tụi ăn trộm hồi tết vừa qua. Nhưng cái hàng rào đó khiến anh bạn của tôi giận hờn vì mấy lần không gọi cửa được. Đi xa những 50 cây số đến thăm tôi nhưng anh đành quay về vì tôi ngủ trưa không nghe anh gọi lẫn tiếng chuông reo. Anh bạn tôi là thày giáo, là người ngay thẳng, vì vậy anh không làm một chuyện dễ ợt là leo rào vào nhà kêu tôi dậy pha trà.&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Tôi cũng vậy, sử dụng IP giả là chuyện dễ ợt! Vậy tôi sẽ leo qua cái Firewall này không? Chắc rồi tôi cũng không nói 'bắc' mà phải học nói 'đông bắc'.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-987637929549263698?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/987637929549263698/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=987637929549263698&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/987637929549263698'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/987637929549263698'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/09/thoi-ai-vuong-mac.html' title='THỜI ĐẠI VƯỚNG MẮC.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-177904368979710033</id><published>2010-09-25T05:10:00.005+07:00</published><updated>2010-10-06T08:06:21.194+07:00</updated><title type='text'>PHẬT PHÁP</title><content type='html'>&lt;table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td valign="top"&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;....&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;&lt;u&gt;&lt;strong&gt;Meditation 5&lt;/strong&gt;&lt;/u&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;&lt;u&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/u&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;Tìm kiếm lời đáp cho những câu hỏi về thế giới nhận thức là việc cực kì khó khăn. Tôi còn nhớ mình đã phải suy nghĩ lung lắm để mong muốn thấu hiểu câu kinh chấn động: &lt;em&gt;"Pháp bất khả tư nghì, bất lập văn tự, giáo ngoại biệt truyền, dĩ tâm truyền tâm, kiến tính thành Phật"&lt;/em&gt;. Ít nhất tôi đã mất gần 40 năm để quán tưởng chỉ một câu đó. Từ năm tôi 18 tuổi thầy tôi đã ban cho tôi một công án. Và tôi phải đi con đường của mình để tìm ra lời giải. Con đường đó tôi đã đi từ những ngày đất nước còn chiến tranh dữ dội, suýt mấy lần mất mạng vì bom đạn, trải qua những năm tháng trầm kha vì bệnh hoạn đói nghèo sau chiến tranh, tới ngày có phần thanh thản được như hôm nay. Khi nào có thể tôi đều suy nghĩ về điều đó!&lt;span style="mso-spacerun: yes"&gt; &lt;/span&gt;Con đường dễ dàng nhất là chạy tìm một vị cao tăng nghe thuyết pháp, ngồi yên trong chánh điện một ngôi chùa để thiền định. Nhưng tôi đã không làm thế! Tôi cần phải đi giữa cuộc đời và tìm kiếm lời giải cho riêng tôi. Tại sao bất khả tư nghì? Vì sao văn tự và nói chung mọi loại ngôn ngữ trở nên bất lực trên con đường nhận thức? Tâm là gì và làm thế nào để "nội dung" của nhận thức - giả sử có thể gọi như thế - có thể truyền đạt mà không cần ngôn ngữ? Tính là gì, thực ra có cái gọi là bản chất, là tính hay không khi mọi thứ đều trong quá trình vận động, sự thay đổi mới là thường hằng? Mỗi câu hỏi đó đều có thể dẫn ta tới những hố thẳm của tư duy! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Một thời gian dài tôi là một người làm toán và dạy lôgic học. Ai cũng biết rằng trong lôgic học phải tuân thủ hai luật: Thứ nhất, luật phi mâu thuẫn. Thứ hai, luật triệt tam. Không có thứ vừa đúng vừa sai và cũng không có thứ không biết đúng hay sai trong "khoa học". Chỉ đến khi tôi bắt đầu tìm hiểu về thuyết tương đối tôi mới mơ hồ nhận ra giới hạn của lôgic học nhị nguyên. Một ngày nọ khi người ta bỗng thấy mình đứng giữa các nghịch lý, như nghịch lý Bertrand Russell chẳng hạn, hoặc nghịch lý về thời gian như đoạn phỏng dịch sau đây thì người ta có thể hiểu được phân nửa câu kinh "Pháp bất khả tư nghì, bất lập văn tự". Phân nửa còn lại thì cho tới giờ này tôi cũng không hiểu được. Nói cho vui, có khi cần vài kiếp nữa mới hiểu được không chừng!&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Thời gian có thể chấm dứt không?&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;Có. Và không. Có vẻ như thời gian chấm dứt vừa là điều không thể vừa là điều không tránh khỏi. Các công trình vật lý gần đây đưa ra một khuyến nghị cho nghịch lý đó.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal" align="right"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;(Trích bài viết của GEORGE MUSSER)&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;Trong kinh nghiệm của chúng ta, chẳng có cái gì là thật sự kết thức. Khi chúng ta chết đi, cơ thể của chúng ta phân rã và vật liệu &lt;/em&gt;(làm nên chúng ta)&lt;em&gt; trở về với đất, với không khí để sáng tạo ra một sự sống mới. Chúng ta sống dựa trên những gì đến trong tương lai &lt;/em&gt;(nguyên văn: We live on in what comes after).&lt;em&gt; Nhưng có phải bao giờ cũng như thế không? Phải chăng sẽ tới một thời điểm trong tương lai khi đó không có "sau &lt;/em&gt;(tương lai)&lt;em&gt;"? Thật nản lòng, vật lý học hiện đại cho rằng câu trả lời là "đúng vậy". Thời gian có thể tự nó sẽ kết thúc. Mọi vận động rồi sẽ chấm dứt, và không có cái gì tái sinh hoặc phục hồi. Sự kết thúc của thời gian chính là sự kết thúc của mọi kết thúc.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;Cái viễn cảnh ghê gớm này, từng là một dự báo không được mong đợi của lý thuyết tương đối tổng quát của Einstein, cung cấp cho chúng ta một sự hiểu biết hiện đại về lực hấp dẫn. Trước khi có lý thuyết này, phần lớn các nhà vật lý và triết học nghĩ về thời gian như một nhịp trống phổ quát, một tiết điệu cần mẫn, không bao giờ thay đổi, gợn sóng hoặc dừng lại trong bước đi của vũ trụ. Einstein chỉ ra rằng vũ trụ giống như một phiên tắc nghẽn lớn đa tiết điệu &lt;/em&gt;(big poly-rhythmic jam session)&lt;em&gt;. Thời gian có thể chậm lại dần, hoặc bị kéo dãn, hay bị xé rách. Khi chúng ta cảm thấy lực hấp dẫn (chính là) chúng ta đang cảm thấy nhịp thời gian; các vật đều rơi theo một đường tới chỗ mà thời gian trôi qua chậm hơn. Thời gian tương tác với vật chất giống như tay trống và vũ công ảnh hưởng qua lại trong một tiết tấu cuồng loạn. Nghĩ mà xem, khi bị rớt nhịp thì thời gian có thể đột ngột nổi nóng bỏ đi ra ngoài hút thuốc giống như tay trống bị quá kích động!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;Thời điểm đó được biết như điểm bất thường (singularities). Thuật ngữ này hiện nay được dùng để chỉ bất kì biên giới nào của thời gian, sự bắt đầu hoặc sự kết thúc của nó. Điểm bất thường được biết đến nhiều nhất là vụ nổ lớn (big bang), thời điểm 13.7 tỉ năm trước khi vũ trụ của chúng ta – và cùng với nó là thời gian – bùng nổ sự tồn tại và bắt đầu dãn nở. Nếu lúc nào đó vũ trụ ngừng dãn nở và lại bắt đầu co lại (giống như big bang nhưng theo hướng ngược lại) trong một vụ nghiền lớn (big crunch) -&lt;span style="mso-spacerun: yes"&gt; sẽ&lt;/span&gt; làm thời gian sụp đổ và dừng.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;Thời gian không phải bị tiêu tùng ở mọi nơi. Thuyết tương đối nói rằng nó tiêu tùng trong các lỗ đen khi điều này xảy ra trong phạm vi rộng của vũ trụ. Các lỗ đen nỗi tiếng là huỷ hoại nhưng chúng dám còn tệ hơn bạn có thể tưởng. Nếu bạn rơi vào một trong chúng, bạn không chỉ bị xé tan mà dòng thời gian của bạn phải chấm dứt. Không một sự sống mới nào có thể thoát thai từ đống tro tàn của bạn, các phân tử của bạn không thể tái sử dụng. Giống như chữ cuối cùng trong một quyển tiểu thuyết, bạn không chỉ cảm thấy cái chết mà là sự tận thế của tồn tại!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;strong&gt;(Đoạn đầu của COULD TIME END, tạp chí Scientific American – số đặc biệt tháng 9 năm 2010 (chủ đề: Sự kết thúc – the end.), trang 66/67/68)&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Bài viết còn khá dài, nhưng tôi không xin phép để dịch toàn bộ vì vậy chỉ có thể phỏng dịch một phần cốt lõi. Phần còn lại trình bày những kịch bản khác nhau có thể có về chuyển động của thời gian tương ứng với sự co dãn của vũ trụ. Có thể kim đồng hồ sẽ dao động qua lại không xác định, có thể kim đồng hồ sẽ quay ngược để "tương lai" là cái gì đó xảy ra trước "quá khứ" hoặc thời gian hoàn toàn mất ý nghĩa. Tư duy, và do đó là ngôn ngữ, khi đó có mang một ý nghĩa nào không? Và khi vũ trụ hoàn toàn sụp đổ thì cái gì còn lại? Cái gì là bất biến trong nhịp thở tồn tại – hư vô? Trong vũ trụ thì không có chỗ nào cho thần linh hay thượng đế - điều đó rõ rồi - cái gì sẽ nối kết giữa hai bờ&lt;span style="mso-spacerun: yes"&gt; &lt;/span&gt;Sắc Không?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-177904368979710033?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/177904368979710033/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=177904368979710033&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/177904368979710033'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/177904368979710033'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/09/phat-phap_25.html' title='PHẬT PHÁP'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-5329703396284463038</id><published>2010-09-23T00:38:00.002+07:00</published><updated>2010-09-23T20:38:34.778+07:00</updated><title type='text'>GIỮA THU</title><content type='html'>&lt;table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td valign="top"&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; font-size: medium;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; font-size: medium;"&gt;Trăng vằng vặc, gió mát thổi qua bầu trời trong vắt. Hiếm khi đêm rằm trung thu đẹp như thế này. Tôi ngồi lâu mãi ngoài sân không muốn vào nhà, hồn tôi rất êm tựa chiếc thuyền trôi vô định trong biển an lạc. Sương lạnh thấm vào da thịt làm tôi tan ra, hoà vào ánh ngà hư ảo. Tôi quên hết để lòng tôi rung với nhịp thở của bao la. Hoa đêm phất phơ thơm mơ hồ. Hương đêm dìu tôi đi… Nhè nhẹ, tôi nhấc mình lên lơ lửng, bay êm đềm như một chút mây tơ tĩnh lặng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right" class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;(Đêm rằm trung thu, 2010)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-5329703396284463038?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/5329703396284463038/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=5329703396284463038&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/5329703396284463038'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/5329703396284463038'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/09/giua-thu.html' title='GIỮA THU'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-656331722934245634</id><published>2010-09-20T18:14:00.001+07:00</published><updated>2010-09-22T01:10:57.578+07:00</updated><title type='text'>Rước đèn tháng tám</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: right;"&gt;Cho những ai hạnh phúc&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&amp;nbsp;vì giữ mãi được&amp;nbsp;tâm hồn non trẻ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/8PsYLs204LE?fs=1&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0&amp;amp;color1=0xcc2550&amp;amp;color2=0xe87a9f"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/8PsYLs204LE?fs=1&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0&amp;amp;color1=0xcc2550&amp;amp;color2=0xe87a9f" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-656331722934245634?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/656331722934245634/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=656331722934245634&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/656331722934245634'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/656331722934245634'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/09/ruoc-en-thang-tam.html' title='Rước đèn tháng tám'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-5509708470665038169</id><published>2010-09-19T11:40:00.003+07:00</published><updated>2010-09-19T12:28:49.535+07:00</updated><title type='text'>NÓI CHUYỆN VỚI MA.</title><content type='html'>&lt;table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td valign="top"&gt;&lt;p style="TEXT-ALIGN: right" align="right"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:85%;"&gt;Ngồi buồn nói chuyện với ma chơi.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size:10;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:85%;"&gt;Thơ thẩn nghe ma tỏ mấy lời.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/i&gt; &lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Lão Tư hay nói chuyện với ma. Hàng xóm của lão kháo nhau như vậy để dọa mấy đứa trẻ hay vô vườn của lão hái trộm. Nhưng đó là chuyện xưa, vì bây giờ lão đã là ma rồi, không còn nghi ngờ gì nữa việc lão nói chuyện với ma.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Cục đất chỗ lão ở dễ sợ lắm. Ban đêm muốn tới nhà lão ai cũng ngại ngần. Phải đi qua một con đường nhỏ quanh co dài hụt hơi. Hai bên đường cũng có vài căn nhà nhưng do khu đất đó trước đây vốn là nghĩa địa được giải tỏa nên còn nhiều nhiều chỗ cỏ dại mọc um tùm. Cuối con đường có một cái miếu nhỏ phủ phía trước tấm màn che đỏ lòm, dòm vô trong thấy một bát nhang cắm đầy nhóc chân nhang. Trong miếu có một đôi câu đối chữ nho mà xóm giềng chẳng ai còn biết đọc, chẳng biết miếu thờ ai nhưng ai cũng e dè kẻ khuất mày khuất mặt nên nhang đèn cũng không đến nỗi hoang lạnh. Sập tối nào lão cũng ra thắp một ngọn đèn dầu tù mù đặt gần bát nhang. Trong đêm tối nhìn vô cái miếu hồng hồng mờ ảo ai cũng ớn lạnh.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Vườn của lão bắt đầu từ chỗ cái miếu cho tới bờ kinh. Căn nhà của lão ở cuối vườn, phía sau một rừng chuối xiêm và mít tố nữ. Lão sống hiu hắt với đứa con gái thất tình dở khôn dở dại. Lão lại còn cái bệnh đái tháo đường trầm kha, chân cẳng hay sưng phù nên ít muốn đi đâu. Lão chỉ qua lại với cuộc đời ào ạt ngoài kia bằng mấy xấp vé số còn thế giới thực của lão chỉ là quanh quẩn trong khu vườn. Nói đáng tội, xóm giềng cũng có cho lão kéo về nhà một cái bóng điện. Lão để cái bóng đèn trắng ởn đó sáng suốt đêm mặc cho trước đây bà lão vẫn than phiền về tiền điện mỗi tháng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Hầu như ban đêm lão không ngủ, đi đi lại lại âm thầm quanh quẩn. Một hồi thấy bóng lão bên song cửa, chút xíu lại thấy lão lặng lẽ cù rù bên vách sau, chẳng biết để làm gì! Đứa con gái đêm nào cũng mớ khóc gọi ú ớ tên tình nhân giữa tiếng ho khan sù sụ vì lạnh của lão. Ai hỏi vì sao không ngủ thì lão chỉ nói gọn tại không buồn ngủ. Mà nhân gian cũng kì, vì sao lại nói buồn ngủ? Người ta có vui, có thơ thới trong lòng thì mới ngủ ngon được. Còn như lão - trăm nỗi muộn phiền , buồn đâu từ đời ông bà ông vải truyền lại - buồn thì làm sao mà ngủ được! Không ngủ được thì làm gì trong đêm vắng đây? Không biết từ hồi nào lão lại mắc cái chứng độc thoại trong đêm. Hồi sinh thời bà lão hay càm ràm chuyện lão rù rì trong đêm nhưng từ khi bị lão quát: - Nói chuyện với cái đầu gối mà cũng bị bà cấm nữa hả! thì bà lão mặc kệ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Đêm nay lão lại không ngủ. Lão ngồi bên cửa sổ mở ra vườn. Ngoài vườn tối om. Đêm im ắng, trừ tiếng gió chướng đi xào xạc trên ngọn cây - Để cửa mở cho mát mẻ, lão thường nói vậy. Lão thương con quá đổi, thấy con nhỏ đau khổ lão đứt từng đoạn ruột. Nhưng chuyện duyên số mà, cái dây xích thằng đâu phải muốn buộc vô ai cũng được. Mình thương người ta mà người ta không thương mình thì thôi! Đó là lão nghĩ như vậy nhưng cô con gái lại không chịu thế, bằng chứng là cô lại ú ớ nói mê kìa. Đã nói chuyện tình mà … dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng! Không biết cô nằm mơ thấy gì nhưng gương mặt của cô trong mơ nhíu lại một nét âu sầu khó tả. Cứ thức suốt như lão thì có khỏe hơn không, khỏi phải chịu đựng các giấc mơ nặng nề. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Nhiều người sợ bóng đêm. Cũng phải thôi vì trong cái tối đen yên lặng, cô quạnh đầy đe doạ kia biết đâu chừng có bóng dáng mơ hồ nào đang rình rập. Có khi cái bóng ấy bỗng hiện ra, cười ngặt nghẻo và nhảy xồ tới tóm lấy mình thì sao? Nhưng lão thì không sợ điều đó. Mọi người đều ngủ, chỉ có một lão thức giữa tiếng&lt;span style="mso-spacerun: yes"&gt; &lt;/span&gt;côn trùng rỉ rả. Lão vượt qua sự cô quạnh bằng cách thầm thì với bà lão. Bây giờ dù lão có lắm lời đi nữa thì bà ấy cũng không than phiền lão được. Quá khứ chẳng bao giờ lên tiếng than phiền và bà ấy đã là quá khứ mấy năm nay rồi!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Hồi bà lão còn sống thì bà ấy gây cho lão nhiều sự khó chịu, nhưng bây giờ thì không, thậm chí lão còn thấy bà ấy dễ thương như hồi hai người mới gặp. Như hồi sáng này đây lão đã rọc một mớ lá chuối đem phơi dôm dốp để gói bánh làm giổ cho bà ấy nhưng rồi lão có gói được đâu. Nạo mới có nửa trái dừa mà trái tim già cỗi của lão đã đập thình thịch khiến lão còn để đống lá chuối trên bàn kia, từ bỏ ý định làm bánh. Lão chỉ nấu mâm cơm với tô canh chua chay và dĩa cá hủng hỉnh kho khô bày lên bàn thờ. Chẳng thấy bà ấy càu nhàu gì!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Cọm rọm thắp nén hương, lão ngó nghiêng tấm ảnh duy nhất còn lại của bà lão. Khói hương mờ bay lởn vởn trong bóng đêm, trên đốm hương ngun ngún cọng than hương cuộn tròn che gương mặt của cô gái trong&lt;span style="mso-spacerun: yes"&gt; &lt;/span&gt;ảnh. Bà ấy về đấy mà, lão tin như vậy. Lão ngó nghiêng tấm ảnh, lẩm bẩm:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="TEXT-INDENT: -18pt; MARGIN-LEFT: 36pt; mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span style="font-family:'Times New Roman';"&gt;&lt;span style="mso-list: Ignore"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span dir="ltr"&gt;&lt;br /&gt;- Hồi xưa bà đẹp quá hả?&lt;br /&gt;- Xưa nay gì! Nghe lời đi theo ông để mệt suốt một đời rồi.&lt;br /&gt;- Thì tôi cũng cố làm ăn lắm, bà biết rồi…&lt;br /&gt;- Đã dặn ông đừng có phơi nắng phơi mưa như vậy…&lt;br /&gt;- Thì cũng chút đỉnh thôi. Bán vé số mà ngồi trong mát thì ai mua cho hả bà!?&lt;br /&gt;- Ông dắt con nhỏ đi cùng kinh như vậy tội nghiệp nó!&lt;br /&gt;- Thì để nó ở nhà tui không yên tâm. Tui đi theo nó chớ có dắt nó đi đâu mà bà… Chỉ đi gần gần thôi, cái chân tôi thì đi đâu xa…!&lt;br /&gt;- Con gái mình đẹp mà ông để con nhỏ mất duyên, người ta phụ bạc.&lt;br /&gt;- Tại cái số chớ có phải tại tôi đâu….&lt;br /&gt;- …&lt;br /&gt;- Tôi không làm bánh cho bà được… &lt;br /&gt;- Ông có để ý học làm gì đâu. Hồi đó chỉ có con nhỏ phụ với tôi. Vất vã với gánh bánh! Ông đi biền biệt…&lt;br /&gt;- Giặc giã thì tôi phải đi, còn yên rồi thì cũng phải lặn lội kiếm sống chớ có phải bỏ hai mẹ con bà đâu…&lt;br /&gt;- Bàn tay của ông không khéo mà ông cũng chỉ biết ít cái chữ thôi…&lt;br /&gt;- Cái chữ của tôi ít thì tôi phải dùng bàn tay bàn chân thôi…&lt;br /&gt;- Ông không biết gói bánh…&lt;br /&gt;- Bà giỏi a! Như vầy phải không?&lt;br /&gt;- Không phải, học ăn học nói học gói học mở, cái gì ông cũng lọng cọng…&lt;br /&gt;- Gói làm sao? Mở làm sao?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Chỉ đến sáng khi con gái lão thức dậy, gọi mãi không thấy lão Tư đâu, đi ra sau nhà chỗ cái sàn nước thì thấy lão đã chết cóng ở đó từ hồi nào. Trên mặt sàn nước còn mấy cái bánh ú ướt sương đêm. Người ta nói - chẳng có ai kiểm chứng được – khi mở mấy cái bánh ú đó ra chỉ thấy toàn là đất và nước.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-5509708470665038169?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/5509708470665038169/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=5509708470665038169&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/5509708470665038169'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/5509708470665038169'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/09/noi-chuyen-voi-ma.html' title='NÓI CHUYỆN VỚI MA.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-6247701351681088157</id><published>2010-09-09T17:55:00.002+07:00</published><updated>2010-09-13T07:58:30.464+07:00</updated><title type='text'>Trăng</title><content type='html'>&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;...&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TI1zSQom35I/AAAAAAAAAbs/9kxFJGkz9tg/s1600/Do&amp;amp;Trang.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" ox="true" src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TI1zSQom35I/AAAAAAAAAbs/9kxFJGkz9tg/s1600/Do&amp;amp;Trang.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;&lt;span style="color: #20124d; font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif; font-size: large;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Quơ mái chèo&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;&lt;span style="color: #20124d; font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif; font-size: large;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Trăng vỡ&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;&lt;span style="color: #20124d; font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif; font-size: large;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Tưởng thuyền trôi bơ vơ&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #20124d; font-size: large;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;&lt;span style="color: #20124d; font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif; font-size: large;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Lặng im&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;&lt;span style="color: #20124d; font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif; font-size: large;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Nghe sương động&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;&lt;span style="color: #20124d; font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif; font-size: large;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Trăng lại tròn bao giờ&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-6247701351681088157?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/6247701351681088157/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=6247701351681088157&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/6247701351681088157'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/6247701351681088157'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/09/trang.html' title='Trăng'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TI1zSQom35I/AAAAAAAAAbs/9kxFJGkz9tg/s72-c/Do&amp;Trang.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-892287602916953809</id><published>2010-09-05T01:46:00.004+07:00</published><updated>2010-09-06T16:12:06.363+07:00</updated><title type='text'>PHẬT PHÁP</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;u&gt;Meditation 4.&lt;/u&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cái nghề gõ đầu trẻ coi bộ dễ mà khó! Không dễ sao xã hội có một thời truyền tụng câu “chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm”. Không dễ sao lão đại ca Cao Thoại Châu hồi còn nấn ná trong nghề một hôm thấy học sinh của mình rắp ranh thi vào sư phạm thì lòng có hơi mừng bèn hỏi tại sao em chọn nghề giáo. Em cũng bèn kính cẩn trả lời tôn sư rằng tại vì em học dở quá, chỉ có chọn vào sư phạm và chọn môn văn thì mới có chút hy vọng! Hỡi ơi lão tôn sư khi không bỗng thấy mình như bị ai nhét cái hột cóc chấm muối ớt vô cuống họng. Kể từ đó mỗi khi nhắc tới nghề gõ đầu trẻ là lão đại ca đầu óc lùng bùng ấm ức, viết bằng cái giọng chuối sống ăn với khế xanh! (Việc này tiểu đệ nhớ mang máng là lão đại ca có kể như thế. Nếu không có cũng xin đại ca bỏ quá cho!).&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng nhắc tới chuyện gõ đầu trẻ cũng để lấy cớ mà nói chuyện khác thôi. Cái nghề đó không dễ ở chỗ: Đã làm thầy giáo thì có hai việc không được vi phạm: Đạo đức của nghề thầy và… thầy không được nói sai, nói dóc! Nói học trò không nhớ lời thày giảng, cứ nghe lỗ tai bên này là chạy tọt rơi ra ngoài lỗ tai bên kia như nước đổ lá môn là sai. Học trò tụi nó nhớ lời thầy giảng một cách kinh khủng. Tệ hạ từng gặp một em học trò cũ 30 năm sau nhắc lại vanh vách nguyên văn hồi đó, giờ học đó thầy đã nói cái gì. Thầy nghe em đó nhắc lại chuyện xưa mà dựng cả tóc gáy! Tự nhủ thầm: Mô Phật, không biết hồi đó có khi nào mình nói sai cái gì không!?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ấy vậy mà khi xem xét lại thì cũng thấy mình có lần đã hùng hồn giảng sai. Mà giảng sai suốt cả hai năm học mới khổ chứ! Việc là một hôm cô Phó Phòng Đào Tạo gọi tệ hạ lên yêu cầu dạy một môn có tên là: Khoa học tự nhiên và kỹ thuật. Đang khi ngồi lập trình yên ổn lại bị vướng vào nợ oan gia, từ chối như thế nào cũng không được! Cô đưa cho một tờ giấy A4 in chương trình sơ lược của môn đó, đâu được vỏn vẹn có 15 dòng! Hỏi có tài liệu dạy học gì nữa không? Trả lời: Không! Tự anh xây dựng chương trình chi tiết và soạn giáo trình để dạy á! Cho anh 5 tuần để chuẩn bị!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Khổ cái thân! Thế là phải chạy đôn chạy đáo vào mấy cái thư viện. Lại phải chạy lên Sài thành lục lọi tiệm sách lớn, tiệm sách nhỏ các tài liệu có liên quan. Đi hỏi ông Wikipedia xem mấy ngài hàn lâm phân loại khoa học như thế nào.&amp;nbsp;Đọc lại “Biện chứng của Tự nhiên” của ông F. Engel, đọc lại ba cái phạm trù gì gì đó của ông Karl Marx. Ôm kè kè mỗi đêm cuốn sách dày cộp hơn một nghìn trang “Lịch sử văn minh nhân loại” của Caroline F. Ware, v.v. và v.v.. Tiêu hoá vội vàng một khối lượng kiến thức đồ sộ để… ói ra!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nói chung sau hai năm học dạy môn đó thì thấy cũng được, không thấy ai than phiền điều gì, sinh viên ra trường yên ổn cả. Phòng Đào Tạo chẳng có ý kiến gì (biết gì đâu mà ý kiến!). Cớ sự ở chỗ để bắt đầu môn học đó thì phải định nghĩa trước hết “văn minh” là cái gì vậy. Ừa, thì cho có vẻ tây tàu một chút văn minh tức là civilisation, văn hoá tức là culture, là là… Mở từ điển tiếng Việt ra xem thế nào. Mở từ điển Larousse coi anh Tây ảnh nói làm sao. Cứ thế mà yên chí!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ba bốn năm sau, có một dịp gặp lại Tổ sư. Tổ sư đây là thầy Nguyễn Đăng Phu, là thầy dạy của tệ hạ ngày xưa, là người mà tệ hạ vô cùng kính trọng. Thầy hỏi tệ hạ đã dạy cái gì vậy. Tệ hạ thiệt tình nói đã dạy như thế như thế… Thầy yên lặng một lúc mới hỏi vậy chớ tệ hạ hiểu chữ “văn” có nghĩa là gì không? Thưa thầy, quả thực con cũng chưa rõ! Thầy ôn tồn giảng cho hai tiếng đồng hồ chỉ có mỗi một chữ “văn”. Thầy thì ôn tồn mà trò thì nghe như sấm nổ bên tai, choáng váng vì hoá ra mình đã nói sai với đám sinh viên tất tần tật. Hoá ra cái chuyện đứt mạch văn hoá nó nghiêm trọng quá chừng, nó ăn sâu vào cái cách mà mình suy nghĩ. Vấn đề không phải là mình suy nghĩ về cái gì mà là cách mình suy nghĩ về vấn đề đó. Hoá ra bây giờ mình suy nghĩ theo cái đầu của phương tây chớ không phải theo cái tâm mà ông bà đã ban tặng cho mình. Hoá ra văn minh thì không phải là civilisation! &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng (lại chữ nhưng) phản bổn hoàn nguyên là chuyện cực kì khó khăn! Cái hồi ta rần rần mừng rỡ vứt bút lông đi lấy bút chì, cái hồi ta thầm cảm ơn ông Alexandre de Rhode và đức cha Pigneau de Béhaine đã xây dựng chữ “quốc ngữ” giúp dân ta có thể nhanh chóng biết đọc, biết viết tiếng Việt, chứ không như cái anh China khổ sở học tiếng China cả đời chưa chắc viết được hết tiếng China, thì ta quên một chuyện. &lt;em&gt;Chuyện đó là bây giờ thì ta đọc mọi thứ rất dễ, trừ đọc lại di sản tinh thần của ông cha!&lt;/em&gt; Đã nói là ta đứt mạch văn hoá mà!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-892287602916953809?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/892287602916953809/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=892287602916953809&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/892287602916953809'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/892287602916953809'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/09/phat-phap_05.html' title='PHẬT PHÁP'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-4551422220427179181</id><published>2010-09-02T15:23:00.001+07:00</published><updated>2010-09-02T20:50:18.943+07:00</updated><title type='text'>PHẬT PHÁP</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;u&gt;Meditation 3&lt;/u&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="left" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TH9cpqU9prI/AAAAAAAAAbg/QtVd2exjCSM/s1600/T%C3%A2m.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="260" ox="true" src="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TH9cpqU9prI/AAAAAAAAAbg/QtVd2exjCSM/s320/T%C3%A2m.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Động Tà Nguyệt Tam Tinh, &lt;br /&gt;một vầng trăng khuyết ba sao giữa trời&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bữa trước&amp;nbsp;mơ thấy chạy chơi trong vườn lý, đường phải trái như mạng nhện, cứ chực bị đi lạc. Vườn lý có biết bao nhiêu quả chín, nhiều như trong vườn đào tiên của bà Tây vương mẫu, nhưng nếm thử trái nào cũng thấy chua! Trái lý với phải lý thật là không dễ phân biệt. Xảy đâu gặp con khỉ già Tề Thiên đang cười&amp;nbsp;khọt khẹt bèn hỏi luôn: Ê chỗ nào quả ngọt chỉ cái coi! Bị Tề Thiên quơ thước bảng gõ vô đầu cái cộp. May không bể cái đầu. Lão khỉ lấp lững nói: Chỗ nào hồi đó gieo cái nhân to, cái hột bự thì bây giờ cây ở đó có quả tốt chứ gì. Có trời mới biết trong vườn rộng như vậy chỗ đất nào đã gieo cái nhân tốt. Đang còn bán tín bán nghi, sợ đi lạng quạng trong vườn không gặp được Tổ sư Bồ Đề mà lại lọt vô động Bàng Tơ thì biết đã à nghe! Xem coi bộ tại hạ dùng dằng ngán ngẫm vì nổi đường xa khó đi nên hầu vương mới nói nhỏ: Gần thôi mà! Nè đi theo hướng núi Linh Đài, tới chỗ động Tà Nguyệt Tam Tinh, chỗ đó đó…&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Quay bên phải, ngó bên trái, nhướng&amp;nbsp;lên núi cao, nhìn xuống lũng sâu thấy mờ mờ động Tà Nguyệt Tam Tinh, chừng như xa lắm, không rõ hình dạng. Hỏi lão khỉ vậy chớ cái động ấy ở bên ngoài hay bên trong vườn lý? Lão lại hỏi ngược móc họng: Ngươi biết phép cân đẩu vân không? Trời! Tại hạ mà biết được chết liền. Mới nói gần thôi mà, bây giờ đòi phải biết cân đẩu vân, lộn xộn quá! Lão khỉ nói: Vậy thì nói cho ngươi biết, cái động ấy không ở ngoài mà cũng không ở trong. Nghe hầu vương chỉ đường mà rớt mồ hôi hột, tỉnh dậy liền, không dám&amp;nbsp;mơ nữa!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-4551422220427179181?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/4551422220427179181/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=4551422220427179181&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/4551422220427179181'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/4551422220427179181'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/09/phat-phap.html' title='PHẬT PHÁP'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TH9cpqU9prI/AAAAAAAAAbg/QtVd2exjCSM/s72-c/T%C3%A2m.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-3149970092740383020</id><published>2010-08-31T00:48:00.002+07:00</published><updated>2010-08-31T19:56:12.657+07:00</updated><title type='text'>PHẬT PHÁP</title><content type='html'>.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;u&gt;Meditation 2.&lt;/u&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Không gian các thành tựu khoa học bao gồm các khái niệm, tiên đề, bổ đề, định lý, định luật, hệ quả, tính chất, các ứng dụng kỹ thuật, v.v.. dù được diễn đạt dưới dạng bạch văn hay dưới dạng công thức, bảng biểu, chương trình máy tính nào đi nữa thì tất cả các thứ đó đều là tổ hợp của các mệnh đề, là thứ phải được chắc chắn rằng tính đúng sai rõ ràng! À ra thế, cái không gian đó là một không gian hai chiều được sinh trên bộ vectơ cơ sở {Đúng, Sai}. Không gian&amp;nbsp;đó dù có vĩ đại đến như thế nào đi nữa thì cũng là một không gian phẳng hai chiều. Nhưng cuộc sống thì không phẳng, nó không chỉ có các mệnh đề, không chỉ có lý lẽ, không phải bao giờ cũng lượng hoá được sự đúng sai, chưa nói đến tính đúng sai của các mệnh đề còn phụ thuộc vào tập vũ trụ mà nó qui chiếu vào! Người ta cũng có thể chống đỡ cho những lựa chọn không chắc lắm của mình trong cuộc đời bằng cách dựa vào một thứ gọi là logic mờ (fuzzy logic), nói đúng là đúng bao nhiêu phần trăm, nói sai là sai bao nhiêu phần trăm, tức là rốt cuộc phải dựa vào những thứ xác suất ngẫu nhiên thực ra không ngẫu nhiên tí nào! Mà khoa học về sác xuất thì rành rành là một ngành toán học. Toán học thì chưa bao giờ bước chân ra khỏi nhị nguyên luận cả! Vậy thì có một cái không gian được sinh ra trên bộ vectơ cơ sở có số chiều còn lớn hơn hai, mà không gian các thành tựu khoa học vĩ đại kia chỉ là một không gian con khiêm tốn của nó mà thôi! Ơ hơ… con người và các thành tựu nhận thức khoa học của nó – dĩ nhiên là đàng hoàng đứng đắn một nước – hoá ra chỉ là một phần rất nhỏ của các nhận thức về tự nhiên. Bởi vì con người, dù cho nó có đủ thứ thiết bị máy đo, dù cho nó có đủ thứ cảm biến độ nhạy siêu việt, dù cho nó sẽ chế tạo ra thứ máy đo nào đi nữa, hoặc xây dựng được lý thuyết về độ đo nào đi nữa, thì rồi tất cả các thứ đó chỉ có thể được nhận thức bởi con người khi biến nó thành các chỉ số hiển thị nhận thức được qua các giác quan của con người, ie: nhãn nhỉ tỉ thiệt thân ý. Các thứ đó rồi sẽ trở thành nhận thức qua quá trình bất biến “sắc-thọ-tưởng-hành-thức”. Và nó bị giam trong quá trình nhận thức đó, bởi chính quá trình nhận thức đó! Nhận thức của con người về vũ trụ - và do đó là nhân sinh quan - phụ thuộc vào cách mà nó sử dụng được phương tiện nào để định tính và định lượng vũ trụ. Vũ trụ trong quan niệm của người Trung quốc chẳng hạn: &lt;em&gt;Tứ phương thượng hạ viết vũ, vãng lai cổ kim viết trụ&lt;/em&gt;. Vũ trụ gồm không-thời gian đó, phản ánh sự qui chiếu đơn thuần cảm giác đơn thuần của con người về vũ trụ bởi các giác quan, rồi sẽ phản ánh vào nhân sinh quan của nó. Không gian gồm bốn phương trên dưới, thời gian là một dòng chảy bất diệt, đều đặn, không cùng trong quá khứ và trong tương lai:&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;Tiền bất kiến cổ nhân&lt;br /&gt;Hậu bất kiến lai giả.&lt;br /&gt;Niệm thiên địa chi du du&lt;br /&gt;Độc sảng nhiên nhi thế hạ! (*)&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng rồi năm tháng trôi qua, phương tiện đo tối tân hơn, làm “nảy nòi” ra cái ông Einstein, một ngày lộng lẫy nào đó bỗng thấy rằng thật ra thời gian có thể co lại hay dãn ra. Đàng hoàng trở về một ông Từ Thức, đi lạc cõi tiên đâu có mấy ngày, mà sao trong cõi người ta phải chờ đợi mấy trăm năm bây giờ mới gặp lại! Và trong thời ông Einstein thì vũ trụ chẳng biết đâu là tứ phương trên dưới nữa, có chăng là chỉ dựa vào con quay hồi chuyển (gyroscope) để con ong xác định đường đi lối về cho khỏi lạc giữa muôn hoa!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Rồi thời hiện đại lại đẻ ra cái ông Stephen W. Hawking ngó nghiêng trước sau, tìm mãi chẳng thấy thượng đế ngự ở chỗ nào trong vũ trụ. Dò mãi trên đường thời gian mới phát hiện thấy con đường ấy tuyệt lộ ở một đầu quá khứ, còn đầu tương lai thì không biết liệu có một phép nghịch đảo nào đó làm cho nó quay lại chốn ban đầu hay không?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vậy đó, không có cái gì bền vững ngoại trừ sự thay đổi, ngoại trừ sự vận động, kể cả các thứ thành tựu khoa học. Cái gì cũng vô thường trừ bản thân sự vô thường.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;(*) &lt;em&gt;Đăng U châu đài ca&lt;/em&gt; của Trần Tử Ngang&lt;br /&gt;Trần Trọng San dịch như vầy:&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;Bài ca lên đài U châu&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;Ngoảnh lại trước: người xưa vắng vẻ;&lt;br /&gt;Trông về sau: quạnh quẽ người sau.&lt;br /&gt;Ngẫm hay trời đất dài lâu,&lt;br /&gt;Mình ta rơi hạt lệ sầu chứa chan.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: #4c1130; font-size: x-small;"&gt;(&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;span style="color: #4c1130;"&gt;&lt;em&gt;Hình như tôi đã đi quá xa so với vấn nạn ban đầu,&lt;br /&gt;và những thứ này chắc cũng không mấy thích thú nếu không nói có thể gây dị ứng.&lt;br /&gt;Viết xong đoạn này tôi có ý định dời nó qua một cái blog khác&lt;br /&gt;nhưng như thế thì có vẻ như đánh trống bỏ dùi.&lt;br /&gt;Thôi, đã lỡ nhảy xuống sông thì phải ráng bơi để khỏi chết chìm!&lt;/em&gt;)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-3149970092740383020?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/3149970092740383020/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=3149970092740383020&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/3149970092740383020'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/3149970092740383020'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/08/phat-phap_31.html' title='PHẬT PHÁP'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-5856367194244976732</id><published>2010-08-30T03:14:00.002+07:00</published><updated>2010-09-01T00:05:36.490+07:00</updated><title type='text'>PHẬT PHÁP</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: right;"&gt;...&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: #cc0000;"&gt;Phật pháp thậm thâm vi diệu.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;strong&gt;&lt;u&gt;Meditation 1.&lt;/u&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có người bỗng nhiên đặt cho tôi một câu hỏi: Anh Bình, anh tin có linh hồn không? Dĩ nhiên trong niềm tin của tôi thì tôi trả lời: Có chứ! Thế người đó lại nói tiếp: Vậy anh duy tâm rồi! Tôi lại nói tiếp: Không! Tôi là người duy vật.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có hay không có linh hồn? Câu hỏi thật là lớn quá. Lớn đến nỗi đó là câu hỏi ám ảnh nhân gian suốt lịch sử loài người, không chừa bất kì ai từ vua quan cho đến cùng đinh thứ dân, từ kẻ trí tuệ sáng suốt đến kẻ ngu ngơ khờ dại, từ người hiền nhân đến kẻ ác tà. Có chăng chỉ có người điên – nhưng tôi không chắc lắm – mới không đặt ra câu hỏi đó! Đơn giản là kiếp nhân sinh rồi cũng dẫn mọi người kia về đến chỗ tận cùng không cùng, đối diện với cái phủ định tuyệt đối không có phủ định lần thứ hai, không có (không (không A)) là A, là cái chết! Và ai cũng muốn biết đằng sau lần phủ định ghê gớm kia là cái gì nữa! Có lẽ đó cũng là câu hỏi mà “khoa học” – hiểu theo nghĩa hiện thời – vĩnh viễn không khi nào có câu trả lời, bất khả tư nghì! Khoa học – cho tới nay - là đường gươm cực kì sắc bén có thể rạch toang gần như mọi màn đêm các u minh ám chướng để cho con người bước ra ánh sáng của nhận thức. Nhưng, chữ nhưng này nằm đúng ngay hàng rào vững chắc của khoa học, nơi chỗ chủ nghĩa duy nghiệm và chủ nghĩa duy lí chống đở cho mọi mê lầm không xâm nhập được vào lâu đài khoa học, nơi mà nhị nguyên luận loại trừ không thương tiếc mọi lấp lững ba phải để cho mọi nhận thức đều được sáng sủa phân minh. Nếu khoa học là đường gươm sắc bén của nhận thức thì câu hỏi này đặt ngay trên cán gươm. Ô hô… không có con dao bén nào có thể gọt được chính cán dao cả!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vì sao vậy!? Không gian các thành tựu khoa học, kể cả các thành tựu khoa học gần đây nhất của máy tính, của công nghệ thông tin đều phải đặt trên nền tảng nhị nguyên luận, và phát sinh (generate) từ trên nền tảng đó. Ngành khoa học nào cũng phải dựa trên toán học, trên nhị nguyên luận trong cái logic của nó. Đâm đầu vào logic học là đâm đầu vào hố thẳm của tư tưởng. Khoa học có thể đạt tới nhận thức về nguồn gốc phát sinh vũ trụ, về l‎ý thuyết big bang. Trong lý thuyết đó, ngay đúng trước vụ nổ, toàn thể vũ trụ chỉ là một điểm. Vũ trụ là một điểm và một điểm là toàn thể vũ trụ. Một điểm đúng như khái niệm điểm trong toán học, nghĩa là cái gì đó không có bề dầy, không có bề rộng, không có kích thước. Kể từ đó mới có thời gian. Vì thời gian không phải là cái gì khác ngoại trừ sự vận động. Tới đây thì khoa học gặp phải những câu hỏi nghiêm trọng. Đại loại như thực ra có hay không có thời gian? Tại sao con người nhận thức được cái gọi là “hiện tại” trong khi thực tế hiện tại là cái không tồn tại bao giờ mà chỉ có cái đã qua và cái sắp tới mà thôi. Ở ngay cái cán dao đó là một nhận thức khác: Sắc tức thị Không, Không tức thị Sắc. Đúng ngay nơi đó thời gian bắt đầu và thời gian không tồn tại. Đúng ngay nơi đó vũ trụ tồn tại và vũ trụ chưa hình thành. Trong mỗi lỗ đen vũ trụ có gì? Không có gì vì thông tin không thể thoát ra khỏi lỗ đen nhưng cũng chính trong lỗ đen nguyên thuỷ là tất cả, từ đó nở bung vũ trụ. Đúng ngay nơi đó ta buộc phải luận nhị nguyên về cái gọi là nhị nguyên luận. &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #4c1130; font-size: x-small;"&gt;Vậy tôi đang phủ định khoa học chăng!? Không phải!&lt;br /&gt;Nhưng bây giờ thì quá khuya rồi. Phải đi ngủ thôi. Rồi tôi sẽ viết tiếp&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-5856367194244976732?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/5856367194244976732/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=5856367194244976732&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/5856367194244976732'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/5856367194244976732'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/08/phat-phap.html' title='PHẬT PHÁP'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-2914991566088745438</id><published>2010-08-24T12:19:00.003+07:00</published><updated>2010-08-24T15:37:29.061+07:00</updated><title type='text'>MƯA QUÊ VÀ MƯA THÀNH</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;...&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ô hô! Hôm nay ông bạn già tôi ai oán quá đổi. Chuyện có gì đâu mà “sân si”! Đó là lời&amp;nbsp;bà vợ của ông bạn tôi nói lại. Chuyện có gì đâu mà sân si! Ừa, bà ấy là phật tử mộ đạo và thuộc lòng bài kinh bát nhã. Bả nhắc ông bạn của tôi, tức là chồng bả: &lt;em&gt;Nè! Thôi đi, tâm vô quái ngại, vô quái ngại cố!&lt;/em&gt; Hì hì… thì ông bạn tôi sợ Phật một nhưng sợ… vợ tới không biết bao nhiêu lần nên đành trợn trạo nuốt cái cục giận xuống bao tử, ruột gan cồn cào cháy bỏng, quay đầu xe chạy về Bến Tre một nước!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chuyện có gì đâu!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Là hai vợ chồng ông bạn tôi có ông bạn ở xứ người. Tình cố lý mến thương đã nhiều năm. Lại là bạn học từ thời thanh xuân. Bây giờ đầu đã bạc nhưng vẫn giữ liên lạc, chia sẻ niềm vui nỗi buồn. Thỉnh thoảng người ở xa xứ kia cũng có tấm lòng gởi về quê xứ ít tiền quà để hai vợ chồng ông bạn tôi đi làm từ thiện giúp. Mà hai vợ chồng ông bạn tôi vì dù nghèo thì nghèo thật nhưng tình thương người thì không thiếu. Cái câu bầu ơi thương lấy bí cùng hay cái câu lá lành đùm lá rách một dạ đinh ninh thuộc lòng. Vài hôm lại xếp việc nhà, bỏ bửa chợ để đi làm từ thiện theo nguyện vọng của người xa. Nói về cái tính thương người thì ông bạn tôi – dù có một thời chiến tranh chơi với súng đạn chiến trường - một khi đã bỏ cây súng xuống thì, nói như kinh Phật, quay đầu là bờ, nên hiền lành như đất. Mà đất quê ta hiền lành thật! Con người chơn chất thật! Tôi nhớ hồi nhỏ ở cái xứ Cà Mau heo hút nhà người ta không có vách, trước nhà có cái lu sành nho nhỏ chứa nước mưa để bá tánh thập phương ai có lở độ đường khát nước thì có mà uống (Hình như bây giờ Coca Cola và Pepsi nhiều quá, sẵn quá nên tôi chẳng thấy cái lu sành ấy nữa), mà có lở độ đường ghé nhà người ta hú một tiếng chủ nhà chạy về ra mắt là được. Còn nếu muốn ở lại vài hôm thì người ta cũng sẵn lòng nhường cho chiếc nóp, đãi vài bữa cơm hoàn toàn miễn phí. Xứ ấy cá mắm thiếu gì, ngó xuống bàn chân là thấy ngọn rau, lấy rổ xúc quơ dưới nước là có mấy con cá, đãi khách vài bữa cơm thì có nghèo thêm chút nào đâu, tính toán làm gì? Người ta có khi cũng chẳng hỏi khách là ai, vì sao lưu lạc ở chốn cùng trời cuối đất. Tía tôi giải thích chuyện đó như vầy: Tới cái đất này chỉ có ba hạng người: Hạng thứ nhất nghèo rớt mồng tơi, trốn nợ nên mới tới đây. Hạng thứ hai là hạng trốn tù, chạy vô tới đây – trên là trời cao, dưới là đất rừng rộng mênh mông - dễ gì biết nơi nào mà kiếm. Hạng thứ ba là hạng người làm quốc sự - đầu đội trời chân đạp đất như không – nhưng khó nêu danh tính. Cả ba hạng người đó đừng hỏi danh tính chi cho mất công! Là người với nhau cả, thì cứ lấy tình người mà đãi thôi! Đất Bến Tre không như xứ Cà Mau xưa nhưng cũng là cái xứ hiếu khách. Ông cậu tôi ở Bến Tre có câu nói vui lắm mỗi khi mời khách: &lt;em&gt;Ừa, tới nhà tui chơi đi, tình thương mến thương mà, dù cho ơ bể cũng ráng kêu cạch cạch, đừng lo!&lt;/em&gt; Trưa nắng ai lở độ đường ghé hỏi thăm cũng xởi lởi mời vô nhà uống miếng trà cho khoẻ rồi muốn đi tiếp đâu thì đi, gặp lúc trời mưa thì sai con bắc cái ghế ra mời khách ngồi đụt mưa. Ối, mưa ở ruộng, mưa trắng đồng, buồn muốn chết! Vũ vô kiềm toả năng lưu khách mà, đỡ buồn!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi nói lung tung xa quá gần lạc đề rồi! Trở lại chuyện hai vợ chồng ông bạn tôi - mới đây thôi - có nghe ông bạn xa xứ kia nhắn có người bạn ở bển về sẽ ghé ngang thăm. Hai vợ chồng - mặc dù văn kì thinh, lần đầu kiến kì hình – nghe nói bạn thân của bạn bèn tiếp đãi ân cần chu đáo lắm. Theo cái kiểu chịu chơi thiệp liệp, hào hiệp tứ hải giai huynh đệ! Chẳng phải tại vì bạn có tiền quà nước ngoài gì đâu, xin đừng có hiểu lầm! Hai vợ chồng ông bạn tôi sống theo cái kiểu nhà quê, tiền tài như phấn thổ, nhơn nghĩa tợ thiên kim. Ấy là tại vì câu nhơn nghĩa mà thôi!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Lại mới đây, nghe một người bạn của bạn ở bên ấy bị bệnh nan y, gan bị K, bác sĩ chê rồi! Lại nghe anh của người bệnh sắp bay qua bển sẽ ghé chỗ ông bạn nối khố. Thương bạn thương luôn… bạn của bạn. Sẳn có bài thuốc quí, cho vài người cùng chứng bệnh uống rồi, kể cả người trong nhà, vài người hết bệnh, vài người mười phần đở tới tám chín bèn muốn làm phước. Làm phước thôi chớ chẳng lấy xu nào. Thày dặn rồi, thuốc này làm phước, không được lấy tiền! Lấy tiền của con bệnh là tai hoạ tới với mình liền! Bèn ngâm một chai rượu thuốc đủ ngày, sớm bửng bạn già khoác chiếc áo phong sương, chở bà vợ bằng chiếc xe cà tàng chạy lên Saigon kiếm địa chỉ để gởi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Saigon đô hội, xe đông như ổ mối, áo quần như nêm, rần rần ào ào, nhà cửa địa chỉ lộn xộn như ma trận càn khôn, đường cao đường thấp, lô cốt hố ga rình rập, bửa nay đường hai chiều ngày mai lại thành đường một chiều, nay đúng mai sai không biết đâu mà lường. Phố phường nắng thì nghẹt khói, mưa thì chạy dưới sông, luôn luôn có cái mùi hôi thối đặc trưng. Hôi thật đấy, đến nỗi có lần đi xe đêm từ Trảng Bom về Bến Tre đang lơ mơ ngủ vì mệt mỏi bị đứa nhỏ khều dậy hỏi: Ông ơi ông, tới đâu đây ông? Mắt nhắm mắt mở trả lời: Tới Saigon! Sao ông biết? Nghe cái mùi hôi là biết. Ở Saigon lâu đứng gần người ta là người ta biết mình là dân Saigon liền hà! Giống như chạy ngang Phan Thiết là biết liền mùi thơm nước mắm vậy! Hai vợ chồng bạn già chạy từ Bến Tre lên tới Bình Chánh thì không thấy mệt nhưng qua khỏi Bình Chánh là hai cái buồng phổi già và hai trái tim già ngất ngư ngầy ngật như bị trúng gió! Vậy mà phải chạy lòng vòng tới trưa đứng bóng mới kiếm được cái nhà. Là nhà anh của người bệnh. Cái nhà thiệt đẹp, cái cổng cũng đẹp luôn.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mưa Saigon! Khi không cái mưa ào ào. Hai vợ chồng tới trước cổng, mưa rào rào trên hai cái đầu bạc. Trong nhà một cô đội nón chạy ra, áo quần đẹp đẽ, đứng sau cổng hỏi trời mưa mà muốn kiếm ai. Thì thiệt tình nói tụi tui ở dưới quê mới lên kiếm chỗ nhà cô đây để gởi tặng chai thuốc. Cô nhỏ thò tay qua cái lỗ ở cổng lấy chai thuốc, nói… &lt;em&gt;Được!&lt;/em&gt; Cô nhỏ nghiêng đầu nhìn qua cổng nói bâng quơ: &lt;em&gt;Mưa lớn quá hé!&lt;/em&gt; Rồi cô nhỏ chạy vô. Rồi thôi! Hai cái đầu bạc nhìn nhau. Hỡi ơi trời đất vô cùng rộng, nhà cửa phố xá thênh thang, tầng cao tầng thấp, nhà nào cũng kín cổng cao tường, không một chốn dung thân! Hai cái đầu bạc lạnh run nép vô cái tường rào, ngó cái cổng khép kín vô tình, và thấy trên mắt người kia một giọt nước. Có lẽ chỉ có hai giọt nước đó là ấm trong cơn mưa lạnh này mà thôi!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mà tôi nói với ông bạn già thôi ông ơi, tại ông nghĩ vậy chớ người ta thấy chuyện đó là bình thường mà. Thôi đi, lòng ông nghĩ vậy nên ông thấy như vậy chớ chắc cô nhỏ đó cũng là người có học, chắc cũng có một chút xíu văn hoá, không đến nỗi tệ quá đâu!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-2914991566088745438?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/2914991566088745438/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=2914991566088745438&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/2914991566088745438'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/2914991566088745438'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/08/mua-que-va-mua-thanh.html' title='MƯA QUÊ VÀ MƯA THÀNH'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-8038385149311176151</id><published>2010-08-21T00:38:00.002+07:00</published><updated>2010-08-21T09:08:58.474+07:00</updated><title type='text'>Mẹ và dòng sông.</title><content type='html'>&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Viết mấy dòng entry hôm qua tưng tửng nhưng nhìn vào cái hình thì lòng dạ buồn lắm, muốn khóc lắm. Bên kia sông chính là bến Cái Cối, nơi ông ngoại đã chèo đò suốt cuộc đời! Nhìn người phụ nữ chèo ghe mà như thấy lại hình ảnh của Mẹ. Hồi mình còn nhỏ nhiều hôm Mẹ cũng chèo ghe đưa mình qua sông đi học, chỉ có điều khi đó là con sông Đầm Dơi, tuốt trong Cà Mau heo hút. Chắc hồi xưa hôm nào ông ngoại mệt hay bệnh thì Mẹ cũng chèo đò thay cho ông! Có phải hình ảnh của Mẹ và chị Hai đó không!? Có phải người ta yêu quê hương từ những hình ảnh ấp ủ trong lòng như vậy không? Mùa này là mùa Vu Lan. Mẹ già như chuối ba hương… Mình thành tâm niệm Phật cầu cho Mẹ được khoẻ, sống lâu.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: right"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;Cũng cảm ơn nhà báo nào&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;của tạp chí LIFE đã chụp tấm hình.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-8038385149311176151?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/8038385149311176151/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=8038385149311176151&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8038385149311176151'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8038385149311176151'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/08/me-va-dong-song.html' title='Mẹ và dòng sông.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-8408684599855978299</id><published>2010-08-20T00:42:00.005+07:00</published><updated>2010-08-21T01:03:49.012+07:00</updated><title type='text'>Nghĩ vẫn vơ...</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TG1zVSW8i8I/AAAAAAAAAbY/vBtxjIfDAoM/s1600/Ben+do+Cai+Coi+1.jpg"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 320px; FLOAT: left; HEIGHT: 214px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5507184728886512578" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TG1zVSW8i8I/AAAAAAAAAbY/vBtxjIfDAoM/s320/Ben+do+Cai+Coi+1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Bến tre có nhiều bến mà đâu có thấy cái bến nào có tre đâu.&lt;br /&gt;Bến tre có ba người con gái đẹp.&lt;br /&gt;Ở cầu Cái Cối có người con gái tên Hồng. Nàng Hồng có đôi mắt đẹp. Hàng lông mi cong vút. Tan học về làm cái đuôi của nàng tôi ngơ ngẫn thấy tại sao sông rộng mà cây cầu ngắn vậy. Nàng có chồng sớm quá không đợi tôi kịp lớn.&lt;br /&gt;Ở cầu Cá Lóc có người con gái tên Phụng. Nàng có đôi bờ môi đẹp hình trái tim. Mỗi lần nhìn nàng trái tim tôi thở loạn xạ. Cứ mỗi lần nàng mở miệng là trái tim của tôi lớn thêm một chút. Tôi chưa kịp hứa với nàng điều gì thì nàng cũng đi lấy chồng.&lt;br /&gt;Ở cầu Kiến Vàng có người con gái tên Hằng. Nàng đẹp trên từng centimét. Ơ hơ… Thuý Vân của ông Nguyễn Du chỉ được mỗi cái nét ngài nở nang so làm sao được bằng nàng Hằng. Đôi lông mày của nàng Hằng đẹp như hai cái càng của con kiến vàng. Đôi lông mày của nàng cắn tôi đau như bị … kiến vàng cắn. Nàng lấy chồng hồi nào tôi không hay.&lt;br /&gt;Ngoại trừ ba người đẹp đó Bến Tre không còn người đẹp nào hết. Hồng Cái Cối, Phụng Cá Lóc và Hằng Kiến Vàng. Nàng nào cũng da trắng như trứng vịt do tắm nước dừa xiêm. Mấy cô khác cũng tắm nước dừa nhưng là nước dừa khô!&lt;br /&gt;Hồi đó tôi ốm như cây tre miểu nên ba cô gái đó như ba cái bến không có tre. Dầu vậy tôi vẫn yêu ba cây cầu. Lạy trời đừng ai một buổi sáng thiếu cà phê nào đó âm mưu đổi tên ba cây cầu dễ thương nhất mực của tôi.&lt;br /&gt;Ông Nguyễn Văn Tí chẳng biết gì về con gái Bến Tre hết. Chị Hai tôi tóc dài đến nỗi mỗi lần gội đầu phải đứng trên cái ghế đẩu, để ông anh rể chải tóc bằng dầu dừa (thơm ác). Tóc dài phết đất, búi thành một búi như củ hành. Bay trong gió đâu mà bay! Chị Hai tôi cũng đẹp nhưng không đẹp bằng ba cô Cái Cối Cá Lóc Kiến Vàng.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-8408684599855978299?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/8408684599855978299/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=8408684599855978299&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8408684599855978299'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8408684599855978299'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/08/nghi-van-vo.html' title='Nghĩ vẫn vơ...'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TG1zVSW8i8I/AAAAAAAAAbY/vBtxjIfDAoM/s72-c/Ben+do+Cai+Coi+1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-4211513643652050706</id><published>2010-08-15T01:50:00.002+07:00</published><updated>2010-08-15T02:34:59.179+07:00</updated><title type='text'>ĐÔI KHI</title><content type='html'>Đôi khi&lt;br /&gt;Trong đêm khuya&lt;br /&gt;Giật mình nhớ ra&lt;br /&gt;Bốn mươi năm&lt;br /&gt;Tình cũ,&lt;br /&gt;Em,&lt;br /&gt;Hàng phượng đỏ,&lt;br /&gt;Nắng đổ bên sông,&lt;br /&gt;Tà áo dài&lt;br /&gt;Đường chiều gió lộng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi&lt;br /&gt;Có gì buồn&lt;br /&gt;Bằng nỗi nhớ trong đêm&lt;br /&gt;Ánh mắt nào&lt;br /&gt;Trách móc&lt;br /&gt;Ám ảnh&lt;br /&gt;Một đời&lt;br /&gt;Không yên giấc&lt;br /&gt;Giọt mưa nào&lt;br /&gt;Rơi lạnh lẻo ngoài hiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi&lt;br /&gt;Bàng hoàng &lt;br /&gt;Ở hai bờ&lt;br /&gt;Giấc mộng&lt;br /&gt;Tay ta dài&lt;br /&gt;Không đủ với tay nhau.&lt;br /&gt;Gió chiều lồng lộng,&lt;br /&gt;Nỗi niềm nào&lt;br /&gt;Để lặng lẻ buông rơi…&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-4211513643652050706?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/4211513643652050706/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=4211513643652050706&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/4211513643652050706'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/4211513643652050706'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/08/oi-khi.html' title='ĐÔI KHI'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-964297675807456757</id><published>2010-08-10T02:36:00.001+07:00</published><updated>2010-08-10T07:55:59.225+07:00</updated><title type='text'>Gặp lại...</title><content type='html'>…&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TGBUicY54xI/AAAAAAAAAbM/FzqoCu-wv7w/s1600/IMG_0005.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; cssfloat: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" bx="true" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TGBUicY54xI/AAAAAAAAAbM/FzqoCu-wv7w/s320/IMG_0005.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Năm 1984, về Trường CĐSP Bến Tre với một tâm trạng vừa buồn vừa vui. Buồn vì vừa rời khỏi PTTH Châu Thành với quá nhiều xung khắc, bất đồng quan điểm với nhiều người. Vào thời điểm chế độ bao cấp đang ở cao trào của nó và các quan niệm về giáo dục tưởng là tiến bộ bị các “nhân vật” - lơ mơ về giáo dục nhưng lại nhiều quyền lực - diễn giải một cách hẹp hòi, cục bộ. Khi đất nước “bị đóng cửa do cấm vận” và “tự nguyện đóng cửa do ngu dốt” đã đẩy xã hội vào khủng hoảng kinh tế, vào vực sâu đói nghèo, thì buồn bực là không thể tránh khỏi. Vui vì được giải thoát khỏi những đêm những ngày nặng trỉu ưu phiền, lo toan của người làm công tác quản lý.&amp;nbsp;Vào thời điểm đó – mình còn rất trẻ, mới có 31 tuổi – nhưng đã bạc hơn 2/3 mái đầu. Cổ nhân nói “tâm sầu bạch phát” thiệt là quá đúng! Có khi chỉ qua một đêm mà mây trắng cả đầu chứ chẳng chơi. Vậy là lại được thực sự đứng trên bục giảng, thực sự cầm lại viên phấn, vui quá!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Lớp H3K8 Toán là lớp mình được phân công dạy phân môn giải tích cổ điển ngay khi về trường, vừa dạy vừa chủ nhiệm. Thày say sưa dạy và sinh viên say sưa học! Và chỉ sau một năm thì mình không còn sợi tóc bạc nào! Trong cuộc đời làm người chèo đò đưa người qua sông thì mình có một vài lớp học trò mà mình yêu mến hơn các lớp khác. H3K8 Toán là một lớp như vậy!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TGBVjJJV8yI/AAAAAAAAAbQ/qaNkb0pAg4M/s1600/IMG_0017.JPG" imageanchor="1" style="clear: right; cssfloat: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" bx="true" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TGBVjJJV8yI/AAAAAAAAAbQ/qaNkb0pAg4M/s320/IMG_0017.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;Hai mươi sáu năm đã trôi qua bây giờ thày trò mới có dịp họp lại. Hai mươi sáu năm xa ngái vậy mà vẫn còn nhận ra từng em. Mừng cho kí ức của mình chưa quá đổi tệ. Học trò giờ đây cũng già gần như thầy, thậm chí có đứa trông già hơn vì mái đầu đã bạc hơn thầy. Có đứa con còn bé nhưng có em sắp sửa làm sui. Và cũng có nỗi tiếc nhớ vì có em đã qua đời!&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ông lái đò mấy khi dám mong người qua đò trở lại. Cuộc sống của ai cũng còn nhiều bến bờ xa phải đi tiếp, đi tới. Khi ông lái đò đã sắp gác mái chèo trong buổi chiều tàn, vui một chút thấy người quay trở lại…&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-964297675807456757?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/964297675807456757/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=964297675807456757&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/964297675807456757'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/964297675807456757'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/08/gap-lai.html' title='Gặp lại...'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TGBUicY54xI/AAAAAAAAAbM/FzqoCu-wv7w/s72-c/IMG_0005.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-9069239694452661946</id><published>2010-08-03T05:30:00.006+07:00</published><updated>2010-08-04T15:32:20.154+07:00</updated><title type='text'>Một chút DALAT.</title><content type='html'>&lt;div&gt;.&lt;/div&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left; margin-right: 1em; text-align: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDuC7QcnZI/AAAAAAAAAbE/oc9YWSZLKHo/s1600/View+from+cafeteria+(Dalat).jpg" imageanchor="1" style="clear: left; cssfloat: left; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" bx="true" height="179" src="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDuC7QcnZI/AAAAAAAAAbE/oc9YWSZLKHo/s320/View+from+cafeteria+(Dalat).jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;8 giờ 30 tối 24/7/2010. &lt;br /&gt;Phố đêm trước chợ Đà Lạt&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;GẶP LẠI &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Thành phố Đà Lạt&amp;nbsp;từ lâu đã không còn xa lạ, dịp này dịp kia mình đã&amp;nbsp;từng lang thang nhiều ngày các con phố cao phố thấp, ngẩn ngơ với những bụi hồng hoặc đê mê với những thứ hoa mong manh nào đó trên bãi cỏ xanh rờn trong sân của một ngôi biệt thự,&amp;nbsp;quen lắm với ly sữa đậu nành nóng hổi trong không gian mơ hồ của buổi chiều lạnh, trên bờ hồ Xuân Hương, cũng như bên tách cà phê ấm và thơm trong một&amp;nbsp;quán nhạc trên đường Trần Quốc Toản (không biết tại sao lại không nhớ tên quán bao giờ!), ấy vậy mà Đà Lạt vẫn không thôi quyến rũ mình trở lại. Đà Lạt giống như một cô gái dấu yêu mình quen đã lâu lắm, đến nổi có thể hình dung ra gương mặt yêu kiều của nàng khi xa vắng và nhớ rõ mùi hương dịu nhẹ rất riêng của nàng, nhưng vẫn say đắm bồi hồi khi đối diện ánh mắt và nụ cười đầy bí&amp;nbsp;ẩn của nàng mỗi khi gặp lại. Không thể nào không ao ước những ngôi biệt thự nhỏ với thảm cỏ xanh đầy hoa lãng mạn trên đồi, không thể nào không say mê những rừng thông lãng đãng trong sương. Nàng&amp;nbsp;từng đẹp, kiêu sa và nàng giữ vẻ xa cách đủ cho chàng lang thang không thể nào quên được!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Đến Đà Lạt là dịp để sống trong không gian mộng mơ, dù gần đây không gian ấy cũng đã bị dung tục ít nhiều. Một số con phố&amp;nbsp;Đà Lạt bây giờ có vẻ gì đó của một Chợ Lớn dở hơn Chợ Lớn, và con người Đà Lạt xưa kia mình biết vốn hết sức lịch thiệp, ân cần - không phải thứ lịch sự nghề nghiệp của các cô ở quầy tiếp tân trong khách sạn mà ngay cả một cô bé bán bắp&amp;nbsp;cũng có một thứ ngôn ngữ dịu dàng,&amp;nbsp;ấm áp như gánh bắp luộc của cô&amp;nbsp;- thì bây giờ khó gặp nữa...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times;"&gt;***&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="clear: right; cssfloat: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em; text-align: right;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDsXAIXRqI/AAAAAAAAAa0/WY7dRtd1kkU/s1600/Nha+tho+Chanh+toa+Dalat.jpg" imageanchor="1" style="clear: right; cssfloat: right; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;&lt;img border="0" bx="true" height="320" src="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDsXAIXRqI/AAAAAAAAAa0/WY7dRtd1kkU/s320/Nha+tho+Chanh+toa+Dalat.jpg" width="179" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Ba giờ sáng, &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Tháp nhà thờ trong đêm sương&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;ĐÊM&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Đêm đầu tiên trở lại Đà Lạt&amp;nbsp;mình muốn&amp;nbsp;đi dạo một&amp;nbsp;đoạn bờ hồ Xuân Hương, nhưng hồ&amp;nbsp;đã cạn khô&amp;nbsp;vì đang&amp;nbsp;được nạo vét và cải tạo. Muốn vòng sang bên kia bờ hồ để hy vọng được nghe nhạc Trịnh trong cái quán quen thuộc thì phải đánh một vòng khá xa, vì phải né khu vực công trình, chân lại hơi đau nên&amp;nbsp;đành trở lên cái quán cao cao trên đường Minh Khai.&amp;nbsp;Quán này chỉ được&amp;nbsp;vẻ ngoài còn cà phê vừa mắc vừa&amp;nbsp;tệ (Trình độ pha cà phê thì hạng bét. Một cái phin&amp;nbsp;móp méo&amp;nbsp;chảy tọt không kịp tan, cái còn lại&amp;nbsp;nghẹt cứng chẳng xuống giọt nào. Cuối cùng được một thứ nước ghê ghê như vẻ băng giá của cô phục vụ...), cộng thêm&amp;nbsp;thứ nhạc&amp;nbsp;ồn ào&amp;nbsp;tạp nham khiến người đẹp của mình phải nhíu mày. Người đẹp không phải Tây Thi nên nhíu mày thì trông chẳng ra làm sao cả, nhìn cứ y như mặt hồ Xuân Hương không có nước (!). Nản lòng quá nên chỉ chụp vội&amp;nbsp;hình phố đêm Đà Lạt, cố nuốt cho xong cái gọi là cà phê rồi trở về khách sạn. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Ba giờ sáng,&amp;nbsp;không ngủ được nên ra trước balcon đứng lặng nhìn trời đêm Đà Lạt. Trời&amp;nbsp;lạnh nhưng&amp;nbsp;sảng khoái.&amp;nbsp;Trong&amp;nbsp;hơi mưa nhẹ, tháp nhà thờ&amp;nbsp;mờ xa huyền ảo&amp;nbsp;như ở xứ thần tiên nào.&amp;nbsp;Chỉ tiếc là tỉ lệ zoom của&amp;nbsp;máy ảnh nhỏ quá nên những chi tiết của quầng sáng lung linh không thể nào nắm bắt được.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times;"&gt;***&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;CÁP TREO&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Gần đây mình buộc phải bớt&amp;nbsp;thú đi bộ và leo dốc vì vậy nên muốn dùng cáp treo đi từ đồi Robin&amp;nbsp;đến Hồ Tuyền Lâm. Lần trước đến Đà Lạt cũng định đi cáp treo nhưng hôm đó gió lớn quá nên cáp tạm ngưng hoạt động, lần này may mắn hơn nên có thể quan sát gần như toàn cảnh thành phố.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDnqJJIY_I/AAAAAAAAAac/bxQD0LxpSUQ/s1600/Dalat+nhin+tu+cap+treo+(doi+Robin).jpg" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" bx="true" height="358" src="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDnqJJIY_I/AAAAAAAAAac/bxQD0LxpSUQ/s640/Dalat+nhin+tu+cap+treo+(doi+Robin).jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Một góc Đà Lạt nhìn từ đồi Robin, nơi bắt đầu tuyến cáp treo.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDsKFyDowI/AAAAAAAAAaw/8AHS94EuhaQ/s1600/Ngan+thong+nhin+tu+cap+treo.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" bx="true" height="358" src="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDsKFyDowI/AAAAAAAAAaw/8AHS94EuhaQ/s640/Ngan+thong+nhin+tu+cap+treo.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Đà Lạt ngàn thông nhìn từ cáp treo.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Đi dọc theo&amp;nbsp;đường đèo hoặc đứng trên triền dốc nhìn xuống những đồi thông, nghe tiếng gió đi qua trên những ngọn thông đã rất thích nhưng ít phút ngồi trên cáp treo cho mình sự thú vị&amp;nbsp;khác, cảm giác của cánh chim bay là là trên những ngọn đồi, trên những ngọn thông lá non xanh mướt, thấy núi rừng mênh mông tận dãy núi mờ&amp;nbsp;xa thật đẹp. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="clear: right; cssfloat: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em; text-align: right;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDoUsIL8KI/AAAAAAAAAak/A4oVranv9W4/s1600/Ho+Lac+nhin+tu+cap+treo.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;&lt;img border="0" bx="true" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDoUsIL8KI/AAAAAAAAAak/A4oVranv9W4/s320/Ho+Lac+nhin+tu+cap+treo.jpg" width="179" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif; font-size: small;"&gt;Hồ Tuyền Lâm &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif; font-size: small;"&gt;và Thiền viện Trúc Lâm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif; font-size: small;"&gt;nhìn từ&amp;nbsp;cáp treo&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Cuối tuyến cáp, thiền viện Trúc Lâm và hồ Tuyền Lâm hiện ra&amp;nbsp;như&amp;nbsp;trong một bức tranh thủy mặc. Mặc dù là thiền viện&amp;nbsp;nhưng do du&amp;nbsp;khách quá&amp;nbsp;đông nên chẳng thấy không khí trầm mặc thiền&amp;nbsp;tính ở&amp;nbsp;đâu cả. Nhiều lần tới&amp;nbsp;đây mình ao ước có một lần được nghe tiếng chuông chùa ngân nga&amp;nbsp;lan ra trên mặt hồ, giữa sự tĩnh lặng của núi rừng,&amp;nbsp;để nghe lòng êm lắng lại, nhưng&amp;nbsp;bao giờ mình mới có cái diễm phúc đó !?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Bước xa khỏi thiền viện một chút thôi thì&amp;nbsp;giá dịch vụ ở đây thuộc loại&amp;nbsp;"hãi hùng", kể cả khi bạn ghé quán dùng cơm chay! Tính ra giá dịch vụ ở đây mắc hơn nhiều so với giá ở Vịnh Hạ Long và nếu đi thuyền qua phía bờ kia của hồ Tuyền Lâm thì giá của một chai vang Đà Lạt sẽ gấp đôi giá của nó tại chợ Đà Lạt, còn nếu bạn muốn ăn uống thì nên coi chừng bởi giá một dĩa rau trộn dầu olive - tại&amp;nbsp;xứ sở nổi tiếng về rau nhiều và ngon - có thể làm bạn hoảng hốt! Kinh nghiệm "đau thương" đó khiến mình đến đây chỉ để nhìn ngắm và vãn cảnh thiền viện mà thôi!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;LANG BIANG&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Mặc dù&amp;nbsp;hướng dẫn viên&amp;nbsp;đề nghị cả đoàn hủy dự định viếng đỉnh Lang Biang vì ở đó mây đang phủ dày đặc và&amp;nbsp;mưa rất lớn, xe lên không an toàn, nhưng có thể&amp;nbsp;máu mạo hiểm khiến cả đoàn đều giơ tay quyết định cứ lên.&amp;nbsp;Mua&amp;nbsp;cái áo mưa mỏng te, gió thổi phần phật, mặc vào mới chút xíu&amp;nbsp;đã rách toẹt. Leo lên chiếc U-Oát cũng ướt nhẹp, ngồi lúc nhúc. Đường đèo ngoằn ngoèo, trơn,&amp;nbsp;tiếng máy xe gầm gừ trong tiếng mưa rào rạt, anh chàng tài xế liên tiếp vừa mới đánh tay lái sang trái lại đánh sang phải, căng thẳng đến nổi không buồn trả lời câu hỏi nào của ai trong đoàn, chỉ khi lên tới đỉnh núi mới buông một tiếng "Phào!"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;&lt;object width="320" height="266" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-2b82de7878e969d3" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v18.nonxt6.googlevideo.com/videoplayback?id%3D2b82de7878e969d3%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1331164434%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D60CD9F85E1A1B0FCE21C0917053AE95FC84C4E85.48F4F68CBC345B4F0E7FCF26446640721FA5D577%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D2b82de7878e969d3%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DYfzyWxzaIrwqBwc5ayce8ne-0aA&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"width="320" height="266" bgcolor="#FFFFFF"flashvars="flvurl=http://v18.nonxt6.googlevideo.com/videoplayback?id%3D2b82de7878e969d3%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1331164434%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D60CD9F85E1A1B0FCE21C0917053AE95FC84C4E85.48F4F68CBC345B4F0E7FCF26446640721FA5D577%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D2b82de7878e969d3%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DYfzyWxzaIrwqBwc5ayce8ne-0aA&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Ở đây độ cao 1950 mét, nhìn xuống lũng chẳng thấy gì&amp;nbsp;vì mây mù dày đặc. Gió giật từng cơn mưa núi phù phù, sợi mưa bay ngang ngang.&amp;nbsp;Thôi thì vào quán gọi hai ly trà gừng cho mình và người đẹp. Hóa ra lại rất lãng mạn, vừa nhấm nháp vị ngọt nồng của ly trà ấm giữa hai bàn tay, vừa nhìn vũ điệu của những ngọn thông lắc lư&amp;nbsp;bên ngoài cửa kiếng ! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDrnddTDhI/AAAAAAAAAas/AYdYKHpiJmw/s1600/Liangbiang+in+heavy+rain.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" bx="true" height="358" src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDrnddTDhI/AAAAAAAAAas/AYdYKHpiJmw/s640/Liangbiang+in+heavy+rain.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Thông trên đỉnh Lang Biang: "Làm cây thông đứng giữa trời mà reo"&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left; margin-right: 1em; text-align: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDtoA6iZ2I/AAAAAAAAAa8/yMc6-xFn4WA/s1600/She+wait+in+reception+hall+(Dalat).jpg" imageanchor="1" style="clear: left; cssfloat: left; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;&lt;img border="0" bx="true" height="179" src="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDtoA6iZ2I/AAAAAAAAAa8/yMc6-xFn4WA/s320/She+wait+in+reception+hall+(Dalat).jpg" width="320" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Đợi chờ trong sảnh khách sạn Lê Vũ&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;NGƯỜI ĐẸP&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Nhìn cái hình này xem. Người ngồi bên phải là người đẹp của mình đó. Nàng cười rất tươi phải không? Như một đóa hồng của Đà Lạt vậy. Đà Lạt làm cho nàng đẹp hay nàng làm cho Đà Lạt đẹp hơn!?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFjmE3VFvNI/AAAAAAAAAbI/ufEj4hnO5oA/s1600/Lady+with+tea+pot+(Tam+Chau+Dalat).jpg" imageanchor="1" style="clear: right; cssfloat: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;&lt;img border="0" bx="true" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFjmE3VFvNI/AAAAAAAAAbI/ufEj4hnO5oA/s320/Lady+with+tea+pot+(Tam+Chau+Dalat).jpg" width="177" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;TRÀ TÂM CHÂU&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Trên đường về, ghé chỗ trà Tâm Châu. Ở đó phục vụ trà và cà phê miễn phí. Không gian rộng lớn và&amp;nbsp;lịch sự. Nhưng bạn đừng uống thứ trà đá và cà phê đá phục vụ ở ngay lối vào, thứ trà tầm thường và cà phê tầm thường đó cũng giống nơi khác thôi! Nếu bạn có đủ thời gian, hãy ghé cánh trái của tòa nhà - ở đó ít ồn ào - bạn sẽ thấy một cô bé với bộ đồ pha trà tuyệt vời (coi chừng:&amp;nbsp;nếu bạn còn trẻ chứ không phải già như tôi thì bạn có thể say đắm cô bé đấy!). Hãy để cô bé thong thả pha trà Ô Long của Tâm Châu mời bạn. Phải mất một chút thời gian. Hãy nghe cô bé nói về nghệ thuật pha trà và hãy chậm rãi thưởng thức chén trà&amp;nbsp;được mời. Chén trà đó nhỏ xíu nhưng cũng đủ cho mình thấy cuộc đời đẹp và đáng sống!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;*** &lt;/div&gt;NỖI NIỀM&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="268" width="330"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/2NMuxBazKQE&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1?rel=0"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/2NMuxBazKQE&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1?rel=0" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="330" height="268"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Nhiều thứ đã và sẽ thay đổi phải không? Suối Cam Ly giờ đây chỉ là một dòng chảy nhỏ giữa hai bờ kè bê tông. Thác cũng có thể cạn dòng phải không? Pongour&amp;nbsp;từng nổi tiếng vì vẻ đẹp hùng vĩ mà bây giờ chỉ còn trơ vách đá khô.&amp;nbsp;Nhưng khi bạn thật sự yêu ai hay yêu một vùng đất nào đó thì tình yêu có thể là vĩnh cữu. Dù mọi thứ có đổi thay nhưng rồi bạn sẽ nhớ nàng tha thiết. Như nhạc sĩ Minh Kỳ, một ngày nọ bạn sẽ gọi thầm Đà Lạt ơi, Đà Lạt ơi phải không?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none; clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDtYRxLu2I/AAAAAAAAAa4/uME0yrCeZ8w/s1600/Pongour+Fall+with+no+water.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" bx="true" height="412" src="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDtYRxLu2I/AAAAAAAAAa4/uME0yrCeZ8w/s640/Pongour+Fall+with+no+water.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Thác Pongour hầu như cạn nguồn nước.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-9069239694452661946?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/9069239694452661946/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=9069239694452661946&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/9069239694452661946'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/9069239694452661946'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/08/mot-chut-dalat.html' title='Một chút DALAT.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TFDuC7QcnZI/AAAAAAAAAbE/oc9YWSZLKHo/s72-c/View+from+cafeteria+(Dalat).jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-3490593140887964617</id><published>2010-07-17T08:58:00.001+07:00</published><updated>2010-07-17T15:41:01.429+07:00</updated><title type='text'>Hoàn hảo</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;Ana Vidovic trình diễn &lt;br /&gt;tác phẩm Leyenda của Isaac Albeniz&lt;br /&gt;tại New York Guitar Festival.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;So lần dây vũ dây văn&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Bốn dây nhỏ máu năm đầu ngón tay&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;....&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;....&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Khúc đâu Hán Sở chiến trường&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nghe như tiếng sắt tiếng vàng chen nhau.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;....&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;(Kiều - Nguyễn Du)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="344" width="425"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Nx7vOb7GNBg&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1?rel=0"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Nx7vOb7GNBg&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1?rel=0" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-3490593140887964617?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/3490593140887964617/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=3490593140887964617&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/3490593140887964617'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/3490593140887964617'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/07/hoan-hao.html' title='Hoàn hảo'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-6294188073765768629</id><published>2010-07-13T00:52:00.000+07:00</published><updated>2010-07-13T00:52:44.186+07:00</updated><title type='text'>Cuối dòng.</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;em&gt;Để nhớ Bảy Hiếu.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Lâu lâu lại có một cuộc ra đi. Sinh k‎í tử qui cũng là chuyện thường tình, quy luật! Nhưng mà “sinh kí” thì còn biết nơi biết chốn, biết một chỗ hẹn hò một buổi chiều nào cùng nhau uống một bình trà “quạu”, cùng chia nhau một ly rượu nồng rồi bình chuyện thiên hạ. Còn “tử qui” thì biết người đã về đâu, có chăng lung linh một chút khói hương mờ ảo!?&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Một buổi sáng thức dậy thấy cánh tay tê dại không nhấc lên được, không trở mình ngồi dậy được, trong bụng đã hơi sợ,&amp;nbsp;lỡ có cái tĩnh mạch nào đó trở chứng đứt bung trong đầu, bán thân bất toại thì khốn! Nhờ vợ đỡ giúp cánh tay lên, co duỗi mấy ngón tay thấy còn ổn thì hết lo. Vợ sẵn đó nói hồi đêm mơ thấy anh Bảy Hiếu ghé nhà, ngồi ở bàn nhà sau uống trà với anh, có hỏi ảnh muốn uống rượu không, ảnh nói thôi khỏi, ghé thăm hai ông bà chút xíu thôi! Lạ thật!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mấy lần ghé thăm Bảy Hiếu gần đây thấy anh đã gầy như tờ giấy mỏng, vậy mà&amp;nbsp;vẫn còn sai con đi mua về xị rượu. Chị Bảy Xây vẫn còn luộc mấy con tép ngọt ơi là ngọt rồi ngồi kề anh cuốn bánh tráng tiếp đãi hai vợ chồng mình. Không muốn để Bảy Hiếu uống rượu nữa nên chung rượu nào cũng phải nói: Nè nhấp môi thôi, rồi để đó cho tôi! Bảy Hiếu đã gầy đét rồi nhưng đôi mắt vẫn còn rất tinh anh, lý‎‎ luận vẫn còn sắc bén. Nói chuyện hoặc tranh luận với Bảy Hiếu là một điều rất thú vị, trong con người Bảy Hiếu có sự mạch lạc, chặt chẽ của nhà toán học, có sự thâm trầm của nhà tư tưởng và - dễ thương nhất - có một trái tim nồng cháy với cuộc đời. Bảy Hiếu cũng giống như một con kỳ lân trong rừng bần, rừng đước, giữa một bãi bồi khổng lồ phủ lên trên những cành khô mục gẫy từ biết bao đời, đâm vào gan bàn chân nhức buốt kẻ nào muốn băng qua nhưng cũng hứa hẹn những ruộng vườn xanh tươi trong một tương lai chưa biết… Con kỳ lân ấy mắc lầy, mắc lầy trong thực tiển công tác đầy dẫy khó khăn của một huyện xa xôi, mắc lầy trong chính tư duy của mình, mắc lầy trong chính những hoài bão của mình.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Là một người giảng dạy khoa học, mình vốn không ưa những chuyện dị đoan. Sống còn không biết hết việc người sống, còn biết bao nhiêu kỳ thú của thiên nhiên còn cần được tìm hiểu, được khám phá, hồ đồ làm chi với những việc… mơ hồ! Người ta hay nói anh em như thủ túc, cánh tay này tự dưng tê dại cộng với giấc mơ này nữa… Dưng không lại dị đoan nói với vợ: Không biết có chuyện gì xảy ra với Bảy Hiếu không? Vừa mới nói đó chút xíu, chưa kịp ăn sáng xong thì có điện thoại từ Thạnh Phú tới “Thầy cô ơi, chú Bảy Hiếu đi rồi, hồi chiều tối hôm qua”. Trời! dị đoan hay không dị đoan không thành vấn đề nữa, lại muốn tin Bảy Hiếu đã về báo mộng, lại muốn tin Bảy Hiếu vẫn còn đâu đây!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Buổi chiều, đứng buồn trên công viên gần bến phà, lặng nhìn xuôi dòng Hàm Luông hiền hoà. Ở cuối chân mây những sợi mưa đan thành tấm màn tối che khuất những bóng dừa. Ở cuối dòng sông ngày một lớn rộng vươn ra biển, nơi mình đã nhận được biết bao nhiêu yêu mến, và mình cũng để nhiều lòng mến yêu những con người chơn chất, nồng cháy như rượu đế, ở cuối dòng sông đó là Thạnh Phú. Ở đó vẫn còn một con kỳ lân của riêng mình, trên bãi phù sa!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-6294188073765768629?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/6294188073765768629/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=6294188073765768629&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/6294188073765768629'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/6294188073765768629'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/07/cuoi-dong.html' title='Cuối dòng.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-3788842061013591228</id><published>2010-06-30T23:23:00.003+07:00</published><updated>2010-07-01T12:39:03.814+07:00</updated><title type='text'>Trồng sen.</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TCwpvacMU8I/AAAAAAAAAaE/WfAjXVKT2TU/s1600/AoSen.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; cssfloat: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" rw="true" src="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TCwpvacMU8I/AAAAAAAAAaE/WfAjXVKT2TU/s320/AoSen.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Có cái ao nhỏ, lúc trước thì thả rau muống, trồng bông súng và thả cá rô phi. Mấy nhà xung quanh hay qua xin bông súng về nấu canh. Cứ thoải mái nhảy xuống ao cuốn dây bông súng riết rồi không còn dây bông súng nào! Thiệt không biết phải nói làm sao cho khỏi mất lòng láng giềng! Chung quanh nhà cửa mọc lên ào ạt theo nhịp độ đô thị hóa. Mương vườn trước kia nước thông thương ra sông, bây giờ không còn đường thoát. Mùa khô phèn trồi lên đáy ao cạn nước, qua mùa mưa không thể thau chua rửa phèn được, cái ao nước trong bây giờ thành cái ao nước vàng váng phèn. Tốn không biết bao nhiêu vôi để hạ phèn. Con cá nuôi ngộp phèn chết phơi bụng. Chẳng biết kêu vào đâu bây giờ! Kiểu đô thị hóa này như cái thứ ung thư làm bẩn đất đai, bẩn cảnh quan và làm bẩn quan hệ láng giềng. Cứ nhìn bao bịch nylon bay vướng tứ tung thu gom hoài không hết là biết... nản!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Hôm nay mình trồng sen vô cái ao. Hy vọng bông sen chịu nổi nước phèn. Hy vọng vài tháng nữa sẽ có bông sen mỗi ngày để ướp trà đãi anh sui mỗi khi ảnh xuống thăm và có ngó sen để "bà xã nhà mình" làm gỏi là cái món con bé út nhà mình rất thích....&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times, &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;, serif;"&gt;Mấy cái lá sen mới cấy xuống ao còn thưa thớt và nhỏ xíu. Biết đâu vài tháng nữa mấy em sen sẽ nở đầy và đẹp mê hồn... làm cho bà xã "hết hồn" luôn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-3788842061013591228?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/3788842061013591228/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=3788842061013591228&amp;isPopup=true' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/3788842061013591228'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/3788842061013591228'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/06/trong-sen.html' title='Trồng sen.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TCwpvacMU8I/AAAAAAAAAaE/WfAjXVKT2TU/s72-c/AoSen.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-8214411301691460756</id><published>2010-06-27T13:56:00.002+07:00</published><updated>2010-06-27T21:54:51.679+07:00</updated><title type='text'>Chủ nhật ... nghe lại Sombre Dimanche</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/8Kkxbw3s2pM&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1&amp;amp;rel=0"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/8Kkxbw3s2pM&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;và tiếng hát của Damia:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/YwLXQxQcs1Y&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1&amp;amp;rel=0"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/YwLXQxQcs1Y&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy xem ánh mắt của nữ diễn viên Marozsán Erika (hungary) và Stefano Dionisi (italy - vai nhạc sĩ dương cầm) trong phim "Szomorú Vasárnap - Chủ nhật buồn".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/jOqiolytFw4&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1&amp;amp;rel=0"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/jOqiolytFw4&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#330099;"&gt;Lời tiếng Pháp (Do Damia hát): &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sombre dimanche... Les bras tout chargés de fleurs&lt;br /&gt;Je suis entré dans notre chambre le cœur las&lt;br /&gt;Car je savais déjà que tu ne viendrais pas&lt;br /&gt;Et j'ai chanté des mots d'amour et de douleur&lt;br /&gt;Je suis resté tout seul et j'ai pleuré tout bas&lt;br /&gt;En écoutant hurler la plainte des frimas ...&lt;br /&gt;Sombre dimanche...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Je mourrai un dimanche où j'aurai trop souffert&lt;br /&gt;Alors tu reviendras, mais je serai parti&lt;br /&gt;Des cierges brûleront comme un ardent espoir&lt;br /&gt;Et pour toi, sans effort, mes yeux seront ouverts&lt;br /&gt;N'aie pas peur, mon amour, s'ils ne peuvent te voir&lt;br /&gt;Ils te diront que je t'aimais plus que ma vie&lt;br /&gt;Sombre dimanche&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#330099;"&gt;Và lời Việt do Phạm Duy phỏng soạn:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Chủ nhật buồn đi lê thê cầm một vòng hoa đê mê.&lt;br /&gt;Bước chân về với gian nhà với trái tim cùng nặng nề&lt;br /&gt;xót xa gì? oán thương gì?&lt;br /&gt;đã biết nuôi hương chia ly&lt;br /&gt;Trót say mê&lt;br /&gt;Đã yêu thì dẫu vô duyên còn nặng thề&lt;br /&gt;ngồi một mình nghe hơi mưa, mặc lệ tràn câu thiên thu&lt;br /&gt;gió hiên ngoài nhắc một loài dế giun hoài ru thương ru&lt;br /&gt;ru ơi ru... hời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ nhật nào tôi im hơi vì đợi chờ không nguôi ngoai&lt;br /&gt;bước chân người, nhớ thương tôi, đến với tôi thì muộn rồi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước quan tài, khói hương mờ bốc lên như vạn ngàn lời.&lt;br /&gt;Dẫu qua đời, mắt tôi cười vẫn đăm đăm nhìn về người&lt;br /&gt;Hồn lìa rồi nhưng em ơi tình còn nồng đôi con ngươi&lt;br /&gt;Nhắc cho ai biết cuối đời có một người yêu không thôi&lt;br /&gt;Ru ơi ru hời....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(&lt;a href="http://nhacso.net/Music/Song/Tru-Tinh/2005/10/05F5E78D/"&gt;Nghe AC&amp;amp;M thể hiện bằng tiếng Việt&lt;/a&gt;)&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-8214411301691460756?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/8214411301691460756/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=8214411301691460756&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8214411301691460756'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8214411301691460756'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/06/chu-nhat-nghe-lai-sombre-dimanche.html' title='Chủ nhật ... nghe lại Sombre Dimanche'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-7068893639462714918</id><published>2010-06-23T02:09:00.005+07:00</published><updated>2010-06-23T17:55:17.889+07:00</updated><title type='text'>HOA PHƯỢNG VÀ GIÀ T.</title><content type='html'>&lt;div style="TEXT-ALIGN: right"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:85%;color:#330099;"&gt;Viết để đổi với Già T một cái bánh bao&lt;br /&gt;và một chung rượu Phú Lễ.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: center; CLEAR: both" class="separator"&gt;&lt;a style="MARGIN-BOTTOM: 1em; FLOAT: right; MARGIN-LEFT: 1em; CLEAR: right; cssfloat: right" href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TCEJ_MYLuYI/AAAAAAAAAZ8/pVhJXh_1ctQ/s1600/Hiroshige_Sudden+shower+on+Ohashi+Bridge+at+Ataka.jpg" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TCEJ_MYLuYI/AAAAAAAAAZ8/pVhJXh_1ctQ/s200/Hiroshige_Sudden+shower+on+Ohashi+Bridge+at+Ataka.jpg" width="131" height="200" ru="true" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Già T bán bánh bao. Cái thùng bánh nghi ngút hơi nước thơm phức mùi lá dứa đặt trên chiếc xe đạp lênh khênh. Đạp từ từ chạy lên chạy xuống từ Phú Hưng tới Mỹ Lòng cũng kiếm sống được tàm tạm. Khoảng đường chỉ trên dưới chục cây số nếu không kể những ngỏ vườn nhỏ không đếm xiết. Hai bên đường đầy cây cao bóng mát, xa xa lại có những cây phượng mùa này nở đầy một màu hoa đỏ thắm đến xiêu lòng. Có những khoảng nắng nhưng cũng không nhiều. Khoảng nắng nhất là khoảng qua cầu Chẹt Sậy mà thôi. Nhưng Già T lại thích nhất khoảng đó. Mùa nắng gió chướng thổi lồng lộng ngang sông An Hoá ra vàm Chẹt Sậy, vừa qua cầu là gặp ngay một cái cua quẹo với hàng dừa mát ơi là mát. Còn mùa mưa thì những sợi nước đan trên cầu không khác gì trong bức tranh “Mưa trên cầu Ohashi” của Hiroshige. Bán bánh bao nhưng tánh nghệ sĩ! Chẳng mấy lo bán được ít hay nhiều. Cứ để lửa riu riu hoài bánh có hư hỏng gì đâu mà sợ. Cũng không sợ tốn củi. Con đường này thiếu gì cành cây khô rụng. Lượm thảy vô cái thùng nhỏ bên hông chụm từ từ… &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Trái tim của Già T không còn khỏe nữa và đôi khi nó đập chệch choặc. Cũng phải thôi, nó đã chạy bền bỉ lâu rồi, qua nhiều chặng đời buồn rồi, bây giờ có chạy khục khặc chút đỉnh cũng là chuyện thường tình! Ối… cuộc đời là vô thường mà, rốt cuộc cũng tới đó thôi. Tới đâu thì tới! Già T nghĩ vậy nên vẫn “nặng nợ” với chiếc xe bánh bao của mình. Khi nào cảm thấy sắp mệt, nghe trái tim mình “có vẻ sắp rộn rã!” thì Già tấp vô lề đường, dựng chống xe, ngồi xuống vệ đường nhắm mắt lại… thở và nuốt khan một viên thuốc thủ sẳn trong túi! &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Hôm nay Già T ngồi nghỉ nhằm ngay khúc đường rất mát. Còn vài cái bánh. Từ nay tới chiều cũng hết thôi mà! Cứ ngồi nghỉ. Bên kia đường có một cậy phượng đẹp quá. Đang mùa hoa, phượng nở đỏ ối. Mấy con ve kêu rền rĩ. Ngồi đây ngắm cây phượng một hồi cũng đáng ! Không biết từ hồi nào người ta gán màu hoa phượng là màu hoa của học trò! Chắc tại hồi xưa mấy trường học hay trồng hoa phượng. Thấy phượng nở là thấy hè về xôn xao! Già lấy “cây củi cái” gõ cộp cộp vô thùng bánh hát vu vơ…&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Màu hoa phượng thắm đôi lứa đôi nơi…&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Già T cũng từng có mối tình hoa phượng, tình đơn phương mà thôi. Hồi xưa, tại cái máu mê đàn trống ca hát mà con đường học vấn dang dở. Hoa phượng nở đỏ thắm rồi nàng đi lấy chồng! Rồi bị bắt lính, đột ngột thấy mình lăn lộn trong quân trường. Thế là chấm dứt hoa phượng, chấm dứt tango, chấm dứt pasodoble, chấm dứt valse! Thay vào đó là cuộc đời lính tráng lộn xộn hải hùng A Sầu Ái Tử đủ món, bị quăng quật khắp bốn vùng chiến thuật. Rốt cuộc Già bị vô trại cải tạo hết mấy năm. Bây giờ thì rong ruỗi mỗi ngày với xe bánh bao. Già hay tự trào một cách cay đắng theo một bài hát quân hành:&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Bạn ơi, quan hà xin cạn chén ly bôi.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Ngày mai tôi đã … đã đi xa rồi.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Ngày nao non nước hết đao binh,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Giữa đoàn hùng binh có tôi đi … “đầu hàng”&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tứng từng… từng tưng…&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Cuộc đời đã có lúc tưởng như ở tận đáy xã hội, bị đẩy ra ngoài lề đường. Đôi lúc sầu đời tự hát cho mình nghe:&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tôi tìm ai té dưới chân vĩa hè&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tôi tìm ai té dưới chân hàng me…&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy đó, mỗi biến cố trong cuộc đời mình đều được Già gắn với một câu hát, một bài hát nào đó. Có khi nổi hứng Già còn hát cả bằng một thứ tiếng Pháp điệu nghệ hẳn hoi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Mal! De la vie me fait mal&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;De temps en temps&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Quand je regarde le soleil&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Qui vole&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Qui vole...&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy đứa nhỏ bu quanh chẳng hiểu gì hết cũng vổ tay bốp bốp hò reo: Man man, ổng man man rồi tụi bây ơi. Già Tuấn cười hiền khô múa múa khúc củi doạ mấy đứa chạy té tát..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Buổi chiều già lại chở thùng bánh bao của mình đi qua xóm lò gạch, ghé thăm mộ của con bé P. Đứng tần ngần nhìn nấm đất trong đám cỏ vàng úa. Con bé chẳng bà con họ hàng gì với Già. Già T biết con bé chỉ vì hồi năm nọ nó hay thích bánh bao ngọt. Khi nào Già T đạp xe qua đây má nó cũng kêu mua cái bánh. Con bé rất xinh và lễ phép. Chỉ cái tội nhà nghèo, má nó chẳng bao giờ mua bánh bao thịt cả. Nhưng cái bánh bao ngọt cũng đủ làm con bé vui rồi. Niềm vui trẻ con làm vui lây trái tim buồn đời của Già. Từ bé con bé đã hay cười hăng hắc mỗi khi nghe già gõ cái thùng bánh bắt giọng hát trệu trạo: &lt;em&gt;Cháu lên ba cháu đi mẫu giáo, cô thương cháu dzì cháu hay khóc nhè ..e..è ..è&lt;/em&gt;. Già cũng cười hăng hắc…&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Rồi tới buổi chiều buồn hiu, già T về ngang tới đây thì không nghe tếng cười của con bé nữa mà thay vào đó là tiếng trống đưa linh ba nhịp một. Phải nói là trên đời này chưa bao giờ có cái thứ nhịp trống nào buồn ghê khiếp như vậy, chưa bao giờ nghe thứ âm nhạc nào xé lòng hơn vậy. Thứ tiết điệu gồm hai tiếng thùng thùng ngắn, hoảng hốt kéo theo sau một cơn rung động dài ra như tiếc nuối khôn nguôi. Tiếc nuối chưa kịp dứt thì điểm một tiếng thùng staccato đành đoạn, tiếng thùng cuối cùng như vổ vào ngực làm nghẹn thở, kịp cho một giọt lệ mặn đắng thấm vào trái tim quắt lại! Thùng thùng… thùng nghe hoang mang cả đất trời. Đó là tiếng vỗ cánh của hư vô, là tiếng vọng cuối cùng khép lại tất cả! &lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Con bé ra đi khi còn quá nhỏ, chưa kịp lên lớp 11. Người lớn đi tiễn cũng khá nhưng nhiều hơn hết là bạn bè của con bé. Những tà áo dài xếp thành một hàng ven đường theo xe tang. Dẫn dắt theo sau tiếng trống, mỗi áo trắng cầm một cành phượng đỏ màu huyết dụ di chuyển im lặng như trôi đi trong chiều. Già T đứng đó, chìm trong mê lú, những đốm trắng, đốm đỏ lung linh, nhoè đi trong nước mắt. Vậy là từ đây không khi nào già được nghe lại giọng trong veo của con bé: &lt;em&gt;Ông Bảy ơi! Còn bánh bao hông? &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: center; CLEAR: both" class="separator"&gt;&lt;a style="MARGIN-BOTTOM: 1em; FLOAT: left; CLEAR: left; MARGIN-RIGHT: 1em; cssfloat: left" href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TCEJg7bWC2I/AAAAAAAAAZ4/0nHMh3s_-8U/s1600/Hoa+Phuong.JPG" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TCEJg7bWC2I/AAAAAAAAAZ4/0nHMh3s_-8U/s200/Hoa+Phuong.JPG" width="200" height="150" ru="true" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Trước khi ra về, Già T đặt cái bánh lên đầu mộ. Gió hiu hiu thổi. Không có nhang khói nhưng lá khô xào xạc như bước chân ai. Già khấn lâm râm: &lt;em&gt;Ăn đi con, ông Bảy chừa cho con đó!&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Bà T thấy chồng về, trên ghi-đông xe treo lũng lẳng một cành phượng, bèn tròn mắt hỏi luôn: &lt;em&gt;Ông chở mùa hè của ai đi đâu… vậy ông trời!&lt;/em&gt; Già T đáp như tự nói cho mình nghe: &lt;em&gt;Tui thấy nó bên đường. để nó rớt bên đường tội nghiệp!&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-7068893639462714918?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/7068893639462714918/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=7068893639462714918&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/7068893639462714918'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/7068893639462714918'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/06/hoa-phuong.html' title='HOA PHƯỢNG VÀ GIÀ T.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/TCEJ_MYLuYI/AAAAAAAAAZ8/pVhJXh_1ctQ/s72-c/Hiroshige_Sudden+shower+on+Ohashi+Bridge+at+Ataka.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-3459613223034528197</id><published>2010-06-13T22:59:00.002+07:00</published><updated>2010-06-17T21:33:05.413+07:00</updated><title type='text'>THẦY ĐÃ DẠY TÔI NHƯ THẾ NÀO.</title><content type='html'>.&lt;br /&gt;.&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Tôi học sư phạm từ năm 1971 đến tháng 6 năm 1976, nghĩa là rơi đúng vào buổi giao thời nhiều biến động. Vào sư phạm đúng vào lúc chiến trường Quảng Trị diễn ra ác liệt và ra trường vào lúc cuộc “đổi đời” xảy ra cũng ác liệt không kém. Môi trường học đường cũng thay đổi. Nhiều năm tháng thật không dễ để đứng vững trên bục giảng. Có lúc đói đến nỗi đôi mắt không nhìn rõ bảng phấn nữa là! Đôi lúc chán nản, muốn bỏ nghề cho xong, nhưng rồi tôi vẫn còn tiếp tục được nghề nghiệp của mình là nhờ một vị thầy rất đáng kính: Thày Nguyễn Văn Trường. Tôi luôn nhớ về thầy mỗi khi cần một tiếng nói nâng đỡ đâu đó sâu thẳm trong lòng mình. Tôi thường nhớ về thầy so với các thầy cô khác vì hai lẽ: Thứ nhất vì thầy là thầy giáo hướng dẫn lớp tôi, thày dạy tôi môn số học vào năm thứ hai, và thầy cũng là người dẫn tôi đến với bục giảng đúng theo nghĩa đen của từ này. Giờ thực tập đầu tiên của tôi, thầy giới thiệu tôi với lớp 10C trường Võ Trường Toản và ngồi xem tôi giảng bài. Thứ hai, tôi nhớ thầy vì thầy là người mà tôi từng sợ “hết biết”. Môn số học của thầy, sinh viên phải nộp 3 bài tập ở nhà và làm một bài thi cuối học phần. Môn ấy đã khó, nhưng nỗi sợ của tôi không ở chỗ môn ấy khó. Tôi sợ thầy!&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: center"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Bài nộp đầu tiên khi thầy chấm xong và đem phát lại cho sinh viên thì lạ thay chỉ có bài của tôi thầy chẳng chấm điểm mà cũng chẳng có nhận xét. Chờ đến cuối giờ học, tôi mới “khép nép” đem bài làm của mình lên hỏi thầy. Thầy cầm lấy bài làm của tôi, nhìn tôi bằng cái nhìn thân thiện nhưng câu trả lời thì ôn tồn mà hết sức nghiêm khắc: &lt;em&gt;“Thầy đã cho anh bài về nhà làm, anh có khá nhiều thời gian tại sao trong bài làm của anh lại còn những chỗ bôi xóa?”&lt;/em&gt; Quả thật trong bài làm của tôi có nhiều chỗ tôi đã lấy thước gạch bỏ đi mấy dòng trong chứng minh. Vậy là bài làm thứ nhất tôi không có điểm nào. Không hiểu sao thầy lại không cho zéro (0)!&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Bài nộp thứ hai cũng rơi vào tình trạng như bài thứ nhất mặc dù tôi phải viết đến ba lần bài viết đó để không có một chỗ bôi xóa sửa chữa nào! Cũng mang lên hỏi thầy, lần này câu trả lời là: &lt;em&gt;“Trong chứng minh của anh, tại sao dấu bằng (=) ở dòng trên với dấu bằng ở dòng dưới thụt ra thụt vào vậy? Khi anh đi dạy, học sinh sẽ rất khó theo dõi chứng minh, anh phải tập viết cho ngay ngắn. Tính cách con người thể hiện trong chữ viết đấy!”&lt;/em&gt; Trời ơi, lần này thì tôi “phát rét”. Chỉ có ba bài làm mà hai bài tôi đã không có điểm thì kể như tiêu rồi!&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Bài nộp thứ ba cũng vậy mặc dù tôi đã cẩn thận viết như in, không có một chỗ bôi xóa nào, các kí hiệu toán học ngay ngắn tăm tắp, chứng minh chặt chẽ tưởng như khó có thể chặt chẽ hơn. Lần này tôi quyết khiếu nại và nếu cần thì tranh luận với thầy về trường hợp của tôi mới được. Nhưng câu trả lời của thầy làm tôi thật sự choáng và… tâm phục khẩu phục: &lt;em&gt;Anh biết không, hồi xưa thầy học với người Pháp, phải viết bằng tiếng Pháp, vì vậy thầy có viết sai chính tả tiếng Việt thì còn có thể hiểu được. Môn học này thầy giảng cho các anh bằng tiếng Việt, thuật ngữ toán học bằng tiếng Việt mà ông Hoàng Xuân Hãn đã khổ công biên soạn. Tại sao trong bài làm của anh còn có chỗ sai chính tả? Thày giáo không có quyền viết sai chính tả tiếng mẹ đẻ của mình. Anh không biết yêu tiếng mẹ đẻ của mình sao? Người nào không biết yêu tiếng mẹ đẻ của mình thì không nên làm thày giáo!&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Tôi nghẹn ngào chịu ba lần quở trách của thầy và chắc chắn là mình thi hỏng môn này mất thôi! Hôm công bố điểm thi cuối học phần, thật tình tôi không dám đến xem bảng điểm, tôi chỉ ngồi xa xa dưới bóng cây me tây trong sân trường nhìn các bạn bu quanh bảng điểm mà lòng xấu hổ lắm. Khi các bạn reo lên kết quả đậu 6 sinh viên trong tổng số 21 sinh viên của lớp thì... lòng tôi “tan nát”. Nhưng bạn có biết không, tôi vinh dự là một trong 6 sinh viên đó đấy.&lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Thầy sống đơn giản, mặc dù lương giáo sư chắc không phải là thấp trong thời buổi đó. Thầy đi dạy bằng chiếc xe đạp cũ kỹ. Thầy mặc một cái áo vải Nil France cũ đến nỗi nó trở thành mỏng te. Có lần tôi bạo gan hỏi thầy: Trong trường giáo sư nào cũng đi xe sang trọng trừ thầy và giáo sư Thiery (!), sao thày không đi xe nào coi cho "phong độ" mà mãi đi chiếc xe đạp cũ rích. Câu trả lời như vầy: &lt;em&gt;"Khi đất nước còn nghèo mà chỉ riêng mình giàu là một cái nhục. Khi mọi người đều giàu mà chỉ riêng mình nghèo cũng là một cái nhục". &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: center"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Thày đã dạy tôi sống và làm nghề dạy học như thế đó!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-3459613223034528197?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/3459613223034528197/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=3459613223034528197&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/3459613223034528197'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/3459613223034528197'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/06/thay-day-toi-nhu-nao.html' title='THẦY ĐÃ DẠY TÔI NHƯ THẾ NÀO.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-8237338491527147223</id><published>2010-05-26T23:27:00.004+07:00</published><updated>2010-05-26T23:45:47.360+07:00</updated><title type='text'>CẢM XÚC CUỐI THÁNG NĂM</title><content type='html'>.&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#663333;"&gt;Người đi để lại lá vàng khô.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#663333;"&gt;Cuối mùa nắng đổ vàng sợi tơ.&lt;br /&gt;Người đi tiếng gió buồn hơn trước. (*)&lt;br /&gt;Nhện bỏ giăng, hồn lưới xác xơ.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#663333;"&gt;***&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#663333;"&gt;Mây ở đâu về cuối tháng năm.&lt;br /&gt;Chớp bể mưa nguồn động xa xăm.&lt;br /&gt;Đong đưa lá rũ treo cành mục,&lt;br /&gt;Một chuyến gió lùa bỗng lạnh căm.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#663333;"&gt;***&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#663333;"&gt;Người ở phương nao chuyện cuối trời.&lt;br /&gt;Thềm ta vừa ướt giọt mưa bay.&lt;br /&gt;Gót người xa vắng trên thềm vắng,&lt;br /&gt;Chén trà độc ẩm nguội không hay!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#663333;"&gt;&lt;br /&gt;26-5-2010&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;(*) “&lt;em&gt;Người đi dáng núi buồn hơn trước&lt;/em&gt;” – Cao Thoại Châu.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-8237338491527147223?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/8237338491527147223/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=8237338491527147223&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8237338491527147223'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/8237338491527147223'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/05/cam-xuc-cuoi-thang-nam.html' title='CẢM XÚC CUỐI THÁNG NĂM'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-1714137382297105423</id><published>2010-05-13T23:50:00.013+07:00</published><updated>2010-05-14T13:12:09.823+07:00</updated><title type='text'>CHIỀU TỐI.</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;"&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Giữa ngày hè nóng bức. Không biết gió đi đâu hết! Trong nhà nóng hầm hập. Cúp điện hoài! Hôm nay cúp từ sớm bửng tới giờ vẫn chưa có điện lại. Bên dãy nhà trọ nghe tiếng hét của ông tướng nào đó: &lt;em&gt;Trời ơi!.... Điên nặng… điện….Mấy giờ mới có điện lại vậy ta?&lt;/em&gt; Lại nghe giọng quạu quọ càu nhàu: &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;&lt;em&gt;Đi mà hỏi ông Nhà đèn… Thắp giùm cây đèn cầy để ăn cơm đi!&lt;/em&gt;Trời sụp tối, tiếng muỗi vo ve. Làm như không có điện, không có đèn thì lũ muỗi mở hội vậy. Thôi, ra ngoài sân ngồi cho thoáng! Cũng thắp cây đèn cầy gắn trên cái khu chén để trước mặt. Lấy cây đàn ra. Đàn chưa xong bản &lt;em&gt;Hạ trắng&lt;/em&gt; cháy hết cây đèn cầy. Kệ, ngồi đàn trong bóng tối có sao đâu!&lt;br /&gt;Bầu trời trong vắt lốm đốm cả đống sao. Cái sao hôm lấp lánh như tức cười sự điên khùng của con người phụ thuộc vào điện. Không có điện thì không có quạt máy, nóng hầm quá, nổi sùng. Không có điện thì không có đèn không ăn cơm chiều được, nổi sùng.&lt;br /&gt;Không có ai để bày tỏ sự nổi sùng nhưng ngồi mãi trong bóng tối hầm hập cũng bức rức. Định khóa cửa nhà, lấy xe chạy một vòng cho mát. Chạy đi đâu bây giờ!? Thành phố Bến Tre này nhỏ như cái bàn tay, quanh đi quẩn lại có mấy con phố. Chạy hết thành phố trở về chưa chắc đã có điện lại! Hay lại ai chơi? Có ai chờ đợi mình đâu!&lt;/span&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S-wyL3iVrFI/AAAAAAAAAZs/x7tmKH8odIM/s1600/Candle.bmp"&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5470802826816236626" src="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S-wyL3iVrFI/AAAAAAAAAZs/x7tmKH8odIM/s320/Candle.bmp" style="cursor: hand; float: left; height: 136px; margin: 0px 10px 10px 0px; width: 86px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Thôi, chạy ra bờ sông hóng gió…&lt;br /&gt;Kè bờ sông dài và đẹp lãng mạn nhưng chỉ lưa thưa mấy người. Kiếm một chỗ xa xa mấy cặp tình nhân để họ khỏi ngại ngùng để dựng xe. Ôm lan can bờ kè ngó vào khoảng tối có mấy chiếc ghe bầu lầm lũi tiếng máy rầm rì… Nước ròng sát và gió cũng lặng thinh, chẳng mát hơn được bao nhiêu. Sông rộng, bờ kè rộng. Con đường bờ sông trước đây còn có xe qua lại phà Hàm Luông, bây giờ có cây cầu Hàm Luông rồi nên vắng ngắt. Đứng lơ ngơ ngó qua bên kia sông, nhìn dãy đèn vàng hui hắt một hồi thấy buồn quá. Thôi về!&lt;br /&gt;Vẫn chưa có điện. Căn nhà tối om. Thắp đèn cầy ăn cơm thôi. Mới ăn được nửa chén cơm suýt bị sặt vì thằng nhỏ bên hàng xóm đi một câu vọng cổ xuống xề ngọt sớt: &lt;em&gt;Trời ơi… giữa tháng này cúp điển .. ư ư ... nên Võ Đông Sơ đành chia tay vĩnh viễn Bạch Thu Hà. Bạn tình chung ơi, đừng hoài công mòn mỏi đợi chờ… ư ư …&lt;/em&gt; Con vợ nó cũng không kém: &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;&lt;em&gt;Đợi .. đợi cái gì, đợi có điện chớ đợi cái gì….&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;"&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;"&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Cây đèn cầy cháy leo lét! Nóng hầm hập!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-1714137382297105423?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/1714137382297105423/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=1714137382297105423&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/1714137382297105423'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/1714137382297105423'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/05/chieu-hom.html' title='CHIỀU TỐI.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S-wyL3iVrFI/AAAAAAAAAZs/x7tmKH8odIM/s72-c/Candle.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-49582075657404998</id><published>2010-05-05T03:48:00.008+07:00</published><updated>2010-05-13T22:29:32.333+07:00</updated><title type='text'>QUÊ CHA ĐẤT TỔ.</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Hai ngồi trên con đê mơ màng nhìn cánh đồng xanh tít tầm mắt. Con đê chỉ mới có chừng mươi năm nay do máy cạp đất móc sâu lòng con mương đắp lên mà thành. Bây giờ con mương cạn đã trở thành con kinh nhỏ thuận tiện cho ghe thuyền đi lại. Trước đây đoạn mương cạn này chiếc xuồng tam bản còn đi không được. Khi làm mộ bia cho cha thì ông chỉ có thể đi xuồng tới gần cuối xóm Đai’n Tân mà thôi. Đoạn đường còn lại ra tới mộ ông phải vác tấm bia trên vai lội băng đồng. Cái bia đá hoa cương nặng chắc phải tới gần sáu bảy chục kí. Ông ước chừng như vậy vì thấy nó nặng hơn bao xi măng Hà Tiên một chút. Đoạn đường còn lại đó khoảng 500 mét. Hồi cha mất ông chỉ mới 13 tuổi. Tha phương cầu thực khắp nơi, đến ngoài 40 mới về làm mộ bia cho cha được. Ông thấy mừng vì đã làm bia cho mộ cha hồi năm đó, khi sức còn có thể vác cái bia đi xa như vậy trên nền ruộng đất lún lên lún xuống! Giá như bây giờ, nếu không có con kinh thuận tiện thì với cái đầu gối đi mình không có khi còn thấy đau và cái cột sống không còn dẻo dai như xưa thì ông không biết phải làm sao nữa!&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none; clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S-CHcgGcT6I/AAAAAAAAAZg/5tnUQO1W5Lk/s1600/Kinh+Dai" imageanchor="1" style="clear: left; cssfloat: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="234" src="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S-CHcgGcT6I/AAAAAAAAAZg/5tnUQO1W5Lk/s320/Kinh+Dai" tt="true" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cách mộ cha chỉ nửa cây số là sóc Đai’n Tân của người dân tộc Kh’mer. Người Kh’mer không có mộ. Tục lệ của họ là hỏa táng. Hồi xưa họ thường thiêu người chết ở chỗ gốc cây lâm vồ đâu xa đằng kia. Bây giờ cây lâm vồ đó mất rồi. Khi chưa có con đê này thì ông thường phải băng đồng bằng cách nhắm theo hướng cây lâm vồ đi khoảng hơn một cây số rưỡi thì tới bờ sông, qua sông là tới nhà bà cô Út. Hồi nhỏ ông sợ chỗ cây lâm vồ đó ghê lắm nhất là khi đi ngang còn thấy than cháy sót, tro thì hơi rin rít và có mùi mỡ khét. Giữa đồng không mông quạnh sợ thì sợ nhưng vẫn phải đi qua cây lâm vồ&amp;nbsp;thì mới khỏi bị lạc xa xuống phía Sóc trăng. Ông vẫn hay nghĩ ngợi vì sao người Kh’mer dần dà rời bỏ những vùng đất mà trước kia họ vẫn cư ngụ để thay bằng sự phân bố của người Kinh gần như ở khắp miền nam này. Sự tái phân bố cư dân đó diễn ra chậm chạp và hiền hòa. Dĩ nhiên trong lịch sử cũng có những lần va chạm đẫm máu nhưng nhìn chung là hai dân tộc sống thuận hòa trong suốt phần lớn thời gian. Giải thích điều đó như thế nào? Ông đi đến kết luận rằng nguyên nhân là từ những ngôi mộ kia. Phải rồi, một ngôi mộ không chỉ là nấm đất cất giữ nắm xương tàn. Một ngôi mộ là nơi cất giữ kí ức của đời trước, của cha ông. Thậm chí một ngôi mộ có khi còn là nơi cất giữ kí ức về những tình tự gắn bó một con người với đất với nước, với mảnh ruộng, với bờ kinh, với người còn sống, và nhắc nhở con cháu về ‎ý nghĩa cuộc sống, về cách sống. Khi đó mảnh đất không phải là một bất động sản giá bao nhiêu một mét vuông, được giá thì bán, không được giá thì giữ đó chờ thời cơ để đẩy nó đi. Đất bây giờ có hồn của đất, là thứ đất linh thiêng mà người ta phải chiến đấu – bằng mồ hôi và bằng máu – để giữ đất. Khi cúng mộ lúc nào người ta cũng phải thắp một nén hương cúng đất đai để xin đất đai chấp nhận và gìn giữ nơi an nghỉ của ông bà. Hồi nhỏ ông hay buồn cười khi bà nội nhắc thắp hương để cúng đất đai. Mấy cục đất mà cúng cái nỗi gì! Dần dà thì ông hiểu “Đất Đai” chính là những người đã khai hoang mở đất, những người đã đổ mồ hôi lao động trên đất phèn chua để hôm nay đất được thuần hóa cho mình hạt gạo ngon, trái cây ngọt, những người đã đổ máu chống ngoại xâm để giữ mảnh đất bây giờ trao lại cho mình. Vậy phải thành kính cúng đất đai là phải lắm! Mấy ai dám bán đất mà trên đó đã có phần mộ của ông bà. Nghèo tới nỗi phải bán đất có phần mộ ông bà cha mẹ là một nỗi nhục khó mà gột rửa được!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="border-bottom: medium none; border-left: medium none; border-right: medium none; border-top: medium none;"&gt;Nhưng mà … cú sốc tương lai! Cuộc sống bây giờ thay đổi nhiều lắm! Tâm hồn của con người ta cũng thay đổi theo. Xem coi! Người ta bây giờ không lưu luyến nhớ nhung cái gì nữa. Con người hiện đại bây giờ không có khái niệm yêu mến đồ vật, ngoại cảnh! Bây giờ người ta có thể đi khắp nơi một cách dễ dàng. Nhiều nghề nghiệp khiến nhiều người phải di chuyển liên tục. Người ta dễ biết nhiều nơi nhưng người ta không ở đâu đủ lâu để yêu mến mảnh đất ở đó. Nói yêu ở đây là nói gắn bó tâm hồn của mình với nó chớ không chỉ thấy cảnh vật của nó đẹp. Bây giờ hiếm lắm mới thấy trong văn học nghệ thuật dùng hình ảnh “&lt;em&gt;bến cũ con đò xưa&lt;/em&gt;”, lâu rồi không thấy “&lt;em&gt;mái nhà xưa&lt;/em&gt;”, không thấy “&lt;em&gt;tấm áo mẹ vá năm xưa&lt;/em&gt;”, không thấy “&lt;em&gt;con đường tình ta đi&lt;/em&gt;”. Mấy chiếc phà to đùng kia ngày một ngày hai còn bị thay bằng những cây cầu hiện đại huống chi cái con đò bé tí xíu. Tiện lợi thì có tiện lợi đấy, đẹp thì có đẹp đấy nhưng chừng nào thì người ta bắt đầu yêu mến và nhớ nhung những cây cầu hiện đại đó ha? Chắc rồi sẽ đến ngày có nhà văn nhà thơ nào đó nhớ nhung cây cầu đó. Chắc mất hơi lâu để có thể nhớ nhung vì đi ngang qua nó chỉ có vài phút, đâu có như ngồi trên phà ngắm sông nước cả nửa giờ đồng hồ để mà bắt đầu thấy hồn mình gắn bó với nó! Nhà cửa thì mọc lên xoành xạch rồi lại giải toả xoành xạch. Nhà cửa sẽ đẹp hơn, sạch sẽ hơn, tiện nghi hơn, nhưng chừng nào người ta mới nhớ&amp;nbsp;mái nhà ở đó có cái cảnh “&lt;em&gt;Tai nương nước giọt mái nhà/ Nghe trời nằng nặng, nghe ta buồn buồn&lt;/em&gt;”? Áo quần bây giờ thì rẻ rề, đi ngoài đường bây giờ chẳng có ai bận áo vá cả. Thậm chí nhiều người còn không nhớ được mình có mấy cái áo nữa kia, nhớ gì tấm áo cũ! Còn “&lt;em&gt;con đường tình ta đi&lt;/em&gt;” thì… vài ba hôm là thấy một con đường mới mở nắng chan chan. Còn lâu lắm, có khi mất cả trăm năm nữa mới có cái bóng cây cổ thụ che bóng cho đôi tình nhân, hay cần chừng 20 năm nữa để có cây phượng đỏ rực làm đẹp tuổi học trò. Nhớ con đường thế quái nào được! Tụi nhỏ tới tuổi cặp kê, tới tuổi “yêu đương”, tụi nó có người yêu đấy nhưng mà ông chẳng thấy tụi nó nhớ nhung gì ráo. Nhớ nhung cái gì khi đứa nào cũng kè kè cái điện thoại di động cần gì là Alô với nhau! Cái cô Lan trong tuồng cải lương năm xưa sầu tư anh Điệp đi học tuốt trên thành là chuyện "xưa rồi Diễm ơi!".&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sao ông lại nghĩ lan man vơ vẩn vậy? Có gì đâu! Vì sao ông về đây, ngồi trên con đê này, nhìn về chòm mộ kia, nơi bà cố, ông nội và cha của ông yên nghỉ giữa cánh đồng xanh mút mắt? Trước hết là vì ông phải về thăm mộ của ông bà và của cha như một nghĩa vụ và thực hiện lời hứa với ông bác đã gần 90 không lê nổi bước chân nữa. Ông bác sợ sẽ không còn ai về thăm mộ ông bà! Cả dòng họ của ông bây giờ không còn ai ở xứ này. Phiêu bạt hết rồi, chỉ còn vài người bên cô Út (ông bác có nếp nghĩ cũ “nữ sanh ngoại tộc”!). Ông đã hứa với bác khi nào ông còn sống và đôi chân ông còn đi được thì ông sẽ vẫn còn về chăm sóc mộ ông bà. Hôm trước ông đã lên mạng, vào Google Earth để tải một tấm ảnh vệ tinh xác định toạ độ mấy ngôi mộ, định gởi cho mấy đứa cháu. Để con cháu đừng quên mộ ông bà! Gởi đi cái hình thì khó gì, nhấp chuột vài cái là “meo” tới liền thôi, nhưng ông buồn phiền và ngần ngừ. Trên không ảnh mấy ngôi mộ chỉ là những đốm nhỏ vô hồn vậy ở nơi xa kia – cách nửa vòng trái đất - những đứa cháu nói tiếng Việt còn không rành thì cái toạ độ đó, cái đốm nhỏ đó có ý nghĩa gì chứ! Có khi tụi nhỏ chỉ ghé mắt qua rồi… quên luôn!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Những kí ức lưu giữ dưới mấy nấm đất kia, vong linh của những người đã khuất, cái hồn của đất đai rồi đây con cháu của ông có đọc được không? Phải có cái tâm mới đọc được những điều linh thiêng đó. Nhưng muốn có cái tâm thì… phải hỏi cuộc sống đã. Phải ngồi đây, trên con đê này, trong yên lặng nghe gió thổi vi vu qua đồng, nghe tiếng lúa lào xào, bàn chân dính bùn dí trên nền cỏ ướt, để lòng bình lặng, cái tâm sáng ra rồi nhớ lại…&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-49582075657404998?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/49582075657404998/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=49582075657404998&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/49582075657404998'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/49582075657404998'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/05/que-cha-at-to.html' title='QUÊ CHA ĐẤT TỔ.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S-CHcgGcT6I/AAAAAAAAAZg/5tnUQO1W5Lk/s72-c/Kinh+Dai' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-1420035186318025581</id><published>2010-04-17T20:16:00.078+07:00</published><updated>2010-04-18T07:32:32.916+07:00</updated><title type='text'>Chat... giữa cha và con.</title><content type='html'>- Hôm nay ba má làm gì?&lt;br /&gt;- Đi mừng một cái đám cưới ở gần Tiên Thủy. Đám cưới lu bù. Ba đang còn một cái thiệp cưới trên bàn đây!&lt;br /&gt;- Ngày mai ba má có kế hoạch gì không?&lt;br /&gt;- Chưa có kế hoạch gì cả!&lt;br /&gt;- Mấy hôm nay trời mát lại chưa?&lt;br /&gt;- Trời đang nóng quá cở!&lt;br /&gt;- Có mưa chưa?&lt;br /&gt;- Hồi sáng có mưa một chút rồi thôi. Chỉ là mưa trái mùa....&lt;br /&gt;- hi hi&lt;br /&gt;- Nước có mặn không?&lt;br /&gt;- Nước hơi mặn nhưng còn tưới cây được.&lt;br /&gt;- Vậy là đỡ rồi, cuối tháng 4 là mưa rồi.&lt;br /&gt;- Tuấn lúc này khỏe không?&lt;br /&gt;- Dạ. Tụi con khỏe re :D Tuấn sắp sửa đem xe leo núi chạy lung tung. Con sợ dang nắng đen da nên ở nhà :D ... Để chiều ra ngoài chơi!&lt;br /&gt;- Sao Ba không thấy American scientific magazine gởi báo tới vậy? Chắc phải hỏi lại xem tại sao?&lt;br /&gt;- Dạ, để tụi con hỏi lại cho, có lẽ có nhầm lẫn thật.&lt;br /&gt;- Hoặc là Ba phải khiếu kiện bưu điện Bến Tre?&lt;br /&gt;- Vì hôm trước tụi con đăng ký ở mục "Send a gift", sau đó lỡ check vào "send to me, too", thật ra tụi con không định đăng ký, vì tụi con đang đọc National Geographic, không có thời gian đọc thêm. Sau đó tụi con gửi mail cancel địa chỉ ở Germany, chừa lại địa chỉ VN thôi, tụi nó confirm rồi, thế mà không hiểu sao tụi con lại nhận được tạp chí. Để tụi con đăng ký lại.&lt;br /&gt;- Thế thì ba hiểu rồi.&lt;br /&gt;- Ba không cần ra bưu điện đâu, nó sẽ gửi đến tận nhà. Nhưng mà phải chờ thêm một chút, hic. Ba muốn mua sách báo gì trên Internet nói con mua cho nhé.&lt;br /&gt;- Lần trước báo CAR'n DRIVER đến không đủ. Số được số mất nên ba hơi phiền! &lt;br /&gt;- Thế à, thế thì con nghĩ do khâu chuyển phát ở VN rồi, hic, chứ ở Hàn tụi con có thiếu số nào đâu. Nhưng tạp chí Scientific America lần này thì do có nhầm lẫn lúc đăng ký...&lt;br /&gt;- Kì này ba sẽ ghi lại các số báo nhận được để đối chiếu...&lt;br /&gt;- Tụi con đọc số vừa rồi, có nhiều bài rất hay, như bài nghiên cứu về thần kinh, trước đây những căn bệnh thần kinh do không có định lượng nào về tổn hại của não nên người ta nghiên cứu, chữa trị đơn thuần về tâm thần học (psychical), nhưng với tiến bộ của kỹ thuật chụp hình não, người ta định lượng được những hỏng hóc trong não, hỏng hóc trong việc kết nối các bộ phận trong não với nhau do đó sẽ đưa đến những biện pháp chữa trị hữu hiệu hơn.&lt;br /&gt;- Đồng ý... đấy là một tạp chí rất hay. Tuấn đạp xe đi chơi rồi hả?&lt;br /&gt;- Dạ, hi hi. Tuấn y như con nít vậy đó, đâu có ở trong nhà được, trời đẹp là chạy nhong nhong thôi.&lt;br /&gt;- Đàn ông nào cũng vậy không riêng gì Tuấn đâu? Ba cũng thế thôi... Nhưng sẽ có lúc chẳng còn muốn đi đâu nữa... &lt;br /&gt;- hi hi&lt;br /&gt;- Chắc đến lúc già như ba :P&lt;br /&gt;- Cũng có thể lắm...&lt;br /&gt;- Thế thì ba phải chứng tỏ mình chưa già chứ :P&lt;br /&gt;- Chẳng việc gì phải chứng tỏ hay không chứng tỏ... cái gì đến là nó đến tự nhiên mà thôi! Sống an nhiên như cuộc sống nó phải như vậy mà thôi...&lt;br /&gt;- :P  Ba có sửa laptop chưa? Ba bán cái cũ mua cái mới đi thì tốt hơn&lt;br /&gt;- Ba không rãnh để đi Saigon. Chắc phải gởi người ta đem đi sửa và nâng cấp luôn thể.&lt;br /&gt;- Dạ, tốt hơn là bán rồi mua cái mới chứ laptop khó nâng cấp lắm&lt;br /&gt;- Nó hỏng nghiêm trọng quá đâu có bán được.&lt;br /&gt;- Thì bán rẻ. Ở chỗ bảo hành nó cũng mua lại đồ cũ mà, để nó sửa chửa rồi bán lại.&lt;br /&gt;- Để xem...&lt;br /&gt;- Chứ nó hư thì đâu có bán cho người nào được, vì nó đâu có chạy được đâu! Laptop rất khó nâng cấp, vì linh kiện nó sản xuất theo từng model hết.&lt;br /&gt;- Thôi nói chuyện khác đi...&lt;br /&gt;- Lắp cái khác vô hông vừa, hi hi. Ba chuyển sang đề tài gì đây?&lt;br /&gt;- Chẳng biết đề tài gì nữa... nói linh tinh vậy thôi...&lt;br /&gt;- :D Trường ba có gì mới không?&lt;br /&gt;- Trường Ba dạo này chán phèo. Giống như một khúc gổ mục không làm được việc gì, vứt thì uổng!&lt;br /&gt;- hi hi, Ba không chịu lạc quan thôi! Tỉnh 1 triệu dân (con mới search Google, tại vì phải kể cho tụi đồng nghiệp nghe ở quê như thế nào) thì phải cần giáo viên tin học chứ, vậy thì phải đào tạo ra chứ :P&lt;br /&gt;- Ờ.... nền giáo dục của Việt Nam đang bị lâm vào ngõ cụt rồi. Nó không tìm ra được cho mình giải pháp khi bị căng kéo giữa hai mong muốn: Hiện đại hóa, đào tạo chất lượng cao cho một số ít với kinh phí nó không kham nỗi và đào tạo tràn lan với chất lượng tồi tệ, kinh phí thấp để giảm căng thẳng xã hội khi thanh niên không có việc làm... Cái trường của Ba bây giờ thực chất nó không phải là nơi đào tạo đáng tin cậy như lúc trước nữa... nó đang dần trở thành một thứ "trại tế bần" về giáo dục! Nó là một thứ điển hình về những vấn đề về giáo dục đại học và cao đẳng ở Việt Nam mà con có thể đọc trên các website..&lt;br /&gt;- Hồi con học cấp 2 con chưa được học môn tin học, bây giờ đã đưa vào trường cấp 2 chưa?&lt;br /&gt;- Cái đó thực hiện lâu rồi...&lt;br /&gt;- Chương trình dành cho cấp 2 gồm những cái gì?&lt;br /&gt;- Ba đang nói về đại học và cao đẳng của VN hiện nay, còn nói về THCS thì phải nói nhiều lắm, không thẻ đơn giản ghi vài dòng ra đây được.... &lt;br /&gt;- Ba muốn giải quyết vấn đề vĩ mô hơn thì phải nhảy lên chỗ cao hơn (giống như muốn cải tạo Đảng phải gia nhập Đảng vậy :p)&lt;br /&gt;- Vậy dân đen chỉ biết nói chuyện đất đen thôi hả!? Giáo dục tiểu học và THCS của Việt Nam không có mấy vấn đề... vấn đề nằm ở giáo dục đại học và cao đẳng... từ lâu rồi nó đang bị biến tướng và dị dạng không chịu nỗi!&lt;br /&gt;- Còn ba không muốn, không thích nhảy lên chỗ cao hơn thì ba chỉ cần làm tốt việc của ba thôi, là làm sao giáo viên cấp 2 đào tạo ra dạy tốt chương trình hiện tại.&lt;br /&gt;.......&lt;br /&gt;.......&lt;br /&gt;- Hi hi, ba chán rồi :P&lt;br /&gt;- Có lẽ suy nghĩ của con là đúng! Nhưng ba không nghĩ là Đảng và Nhà nước có thể cải tạo được nền giáo dục đại học và cao đẳng mà không phải thay đổi nhiều về quan điểm giáo dục. Quả thật gần đây Ba không mấy thích thú góp ý về các vấn đề giáo dục - kể cả góp ý trong các hội nghị - quá chán rồi với những kẻ có thẩm quyền ban phát các chính sách giáo dục mà không hiểu chút nào về giáo dục! Người ta đang biến giáo dục thành một cái chợ bát nháo! Mua bằng, mua học vị, dối trá tràn lan....&lt;br /&gt;- Dạ, đạo đức trong xã hội không hiểu vì sao càng lúc càng xuống cấp. Ba cảm thấy đủ sức làm thì có thể ra ứng cử hội đồng nhân dân, giải quyết mấy vấn đề nhỏ nhỏ ở làng xã.&lt;br /&gt;- Không phải chỗ của Ba! Ba đã làm nhiều rồi... cái gì ba thấy phải đóng góp cho xã hội thì ba đã làm trong những ngày tháng ba còn trẻ rồi, ngay khi ba còn là sinh viên rồi... đã đến lúc những người trẻ phải chịu trách nhiệm về xã hội của họ (như khi ba còn trẻ vậy). Đã đến lúc nên đứng xê ra một bên, đi chỗ khác chơi và nói "Nè, các người trẻ, các người cần phải gánh cái gánh này! Ta đã gánh đến đây và các người phải gánh tiếp!" :-)&lt;br /&gt;- Hi hi. Vậy bây giờ ba có thể làm vườn, đọc sách, đi du lịch với má :D&lt;br /&gt;- Ba đã sống đầy đủ như Paven Coorsaghin rồi, đã chịu đủ những thứ gian nan, đã đấu tranh cho đủ thứ cái rồi, không có gì phải ân hận nữa. Ba cho rằng mình đã làm tròn trách nhiệm với xã hội rồi... Đừng quá ôm đồm, hãy để cho những người trẻ chịu trách nhiệm trước lịch sử... :-)&lt;br /&gt;- Dạ, hi hi. Bà Nội mấy hôm nay có khỏe không?&lt;br /&gt;- Thì bà cũng như vậy mà thôi.&lt;br /&gt;- Dạ, còn mấy cô thì sao?&lt;br /&gt;- Cũng thế thôi.&lt;br /&gt;- Hi hi. Tuần này má có đi đâu chơi không?&lt;br /&gt;- Hể rãnh một chút là má chạy lên chùa rồi. Giờ này má đi nghe kinh rồi!&lt;br /&gt;- Hi hi. Chắc là đi để gặp bạn bè thôi :P&lt;br /&gt;- Thì vậy... khi về hưu rồi thì người ta có nhu cầu bạn bè, có nhu cầu thấy mình vẫn là một thành phần của xã hội, có nhu cầu không thấy mình là một chiếc xe tải cũ bị loại ra khỏi công trường!&lt;br /&gt;- Hi hi, vì ba đầy lý tưởng đóng góp cho xã hội cho nên ba mới có cảm giác xe tải cũ bị loại :P, thường thì vấn đề mà một người quan tâm là làm việc nhiều rồi, đóng thuế đủ rồi, mệt rồi, không biết chừng nào mới được nghỉ ngơi, nhận lại lương hưu :P&lt;br /&gt;- Công việc của con có ổn không? Hình như con đã đi sâu quá vào chuyên ngành của mình, hình như con không theo dõi nữa các thay đổi công nghệ khác có liên quan...&lt;br /&gt;- Công việc thì rất tốt, có phần nhẹ nhàng hơn bên Hàn nên con làm kỹ hơn, tốt hơn. Với lại qui trình quản lý chất lượng của Đức tốt hơn, phải tốn nhiều thời gian hơn cho paper work nhưng an tâm hơn về chất lượng sản phẩm.&lt;br /&gt;- Cái công nghệ solar energy nó phập phù ra sao ấy!? Hình như nhân loại nói vậy chớ cũng chưa bức xúc phải sử dụng công nghệ ấy... &lt;br /&gt;- Công việc của con thì không hẳn liên quan lĩnh vực của công ty (power electronics / control system), hic.&lt;br /&gt;- Cụ thể là con đang làm gì!?&lt;br /&gt;- Vì con làm phần monitoring, nghĩa là thiết bị để theo dõi hệ thống chính, chứ bản thân cái hệ thống chính thì Tuấn làm chứ con không có làm. Thiết bị dùng để điều khiển và theo dõi hoạt động của hệ thống.&lt;br /&gt;- Làm cái công nghệ đó hơi giống với làm công việc của nhà nông, phụ thuộc vào năng lượng mặt trời, phụ thuộc vào thời tiết mà nhân loại hồi nào cũng muốn thoát khỏi sự phụ thuộc đó!&lt;br /&gt;- Nó không phải là lĩnh vực chuyên môn của công ty, nhưng bù lại tầm ứng dụng của nó lại rộng, tóm lại là con có thể thiết kế, viết chương trình cho một cái máy như điện thoại di động, PDA, car navigator, v.v.. Còn công nghệ solar inverter ứng dụng cũng không phải là hẹp... Thật ra nó chỉ là một trong số các thiết bị power electronics&lt;br /&gt;- Ờ... đừng để kiến thức của mình bị kẹt vào một lĩnh vực quá hẹp...&lt;br /&gt;- ... như tất cả các loại digital inverter/converter/ups... các inverter / converter / ups mà ba biết từ trước là các thiết bị analog. Bây giờ người ta dùng CPU (thường là dòng DSP) để thực hiện công việc chuyển đổi / nắn / filter / dòng / áp / pha dòng điện.&lt;br /&gt;- Ba không còn theo dõi kịp các công nghệ đó nữa!&lt;br /&gt;- Về nguyên tắc thì không có gì khó hiểu. Đầu tiên là lấy mẫu tín hiệu input.&lt;br /&gt;- Hì hì... chắc đã đến lúc đi chỗ khác chơi rồi!&lt;br /&gt;- Lấy mẫu là khoảng phần ngàn / phần trăm ngàn giây đo một cái, lấy đủ mẫu rồi thì coi như là biết được dạng tín hiệu. Đối với hệ thống của mình thì mình biết mong muốn tín hiệu output là gì.&lt;br /&gt;- Thì ba cũng hiểu là phải xử lí tín hiệu số, nhưng về chi tiết... thì hết biết rồi!&lt;br /&gt;- Mình sẽ tiên liệu hết các dạng tín hiệu input mà mình có thể xử lý được, rồi viết giải thuật để điều khiển các thiết bị điện tử trong hệ thống của mình để biến input ra output mong muốn.&lt;br /&gt;- :-)&lt;br /&gt;- Monitoring thì cũng rất nhiều vấn đề chứ không phải đơn giản, lập trình các chip VXL đương nhiên là phải biết, các thiết bị giao tiếp với con người (phím bấm, touch), các chuẩn giao tiếp, RS232, RS485, RS422, I2C, SPI, CAN, .. các thiết bị nhớ. Chương trình học đại học của mình không được tốt lắm, ít thực hành (có thể chính thầy cũng chưa lập trình thiết bị lần nào, hic), nên có thể học xong mà cũng không biết làm.&lt;br /&gt;- ..... &lt;br /&gt;- Ủa, ba ăn cơm chiều chưa ta!?&lt;br /&gt;- Không thể đòi hỏi chương trình ở đại học phải dạy đủ hết các kiến thức và kỹ năng. Vấn đề là làm sao cho sinh viên khi ra trường có thể - với kiến thức và kỹ năng nền tảng được học - có thể tự thân vận động để phù hợp với thế giới công nghệ thực. Ba stop đây. Ba sẽ đi tưới mấy cây kiểng của ba đây... :-)&lt;br /&gt;- Dạ, chúc ba ăn cơm ngon :D bie bie :-h&lt;br /&gt;- Mong các con sống vui vẻ, hạnh phúc... :d :x&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-1420035186318025581?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/1420035186318025581/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=1420035186318025581&amp;isPopup=true' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/1420035186318025581'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/1420035186318025581'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/04/chat-giua-cha-va-con.html' title='Chat... giữa cha và con.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-7421088059545589540</id><published>2010-04-06T21:12:00.003+07:00</published><updated>2010-04-09T12:02:36.050+07:00</updated><title type='text'>VỀ QUÊ</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;Tuần rồi về Sóc Trăng để làm hai việc: Việc thứ nhất là gả cô cháu gái, việc thứ hai là cúng thanh minh cho ông bà nội và tía mình. Mọi năm mình vẫn về Sóc Trăng (có khi chạy tuốt Cà Mau chơi luôn!) bằng cách cởi con ngựa sắt chạy tà tà chừng nào tới thì tới... 7 giờ sáng xuất phát từ Bến Tre - ghé quán võng ngả lưng ở Vĩnh Long và Bạc Liêu mỗi nơi chừng nửa tiếng - chừng bốn năm giờ chiều đã tới Cà Mau. Nhưng năm nay thấy "&lt;em&gt;hơi yếu trong mình&lt;/em&gt;" nên quyết định đi và về bằng tuyến xe đò Bến Tre - Cà Mau. Hãi quá! Gần 10 năm nay mình không còn đi cái loại xe đò "&lt;em&gt;hành&lt;/em&gt;" khách kinh khủng như thế. Nhiều năm rồi đã quen với xe khách Bến Tre-Saigon lịch sự, thơm phứt, mát lạnh, êm ru, rộng rãi nên mình bị sốc với cả hai chuyến xe đều nhồi nhét khách như cá mòi trong cái nóng ghê hồn tháng 4, hành khách thì cự lộn với chủ xe ầm ỉ, mình còn ngu ngơ bị con mẹ chủ xe "bán đứng" bằng cách "sang khách" ở bến xe Trà Mén nữa chớ! Thiệt là già mà còn dại!... Chưa kể phải ngồi đợi xe ở bến xe Cần Thơ là cái bến có mùi khai (!) nhất nước và chờ qua phà Cần Thơ là cái bến phà bẩn thỉu không chịu nỗi! Nếu ngày xưa bến phà Rạch Miểu (Mỹ Tho-Bến Tre) là bến phà cực kì sạch sẽ với những chiếc phà chạy cực nhanh thì phà Cần Thơ là một hình ảnh tương phản thảm hại!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gả con nhỏ cháu về gần Phụng Hiệp, gần cầu Ba Rinh, gần cái chỗ hồi xưa tía chèo ghe bán nồi bán ơ đất, gần cái chỗ anh bán chiếu của Út Trà Ôn đứng mếu máo vì cô nhỏ đặt chiếu đi lấy chồng ở đâu mất tiêu bỏ lại đôi chiếu. Bởi vậy mình thương cái sông Mang Cá này quá chừng, và cũng thương cái cảnh "&lt;em&gt;sang ngang&lt;/em&gt;" của con cháu gái của mình đây...&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: center; CLEAR: both" class="separator"&gt;&lt;a style="MARGIN-LEFT: 1em; MARGIN-RIGHT: 1em" href="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S7tA7pH_ZOI/AAAAAAAAAZc/AQaM6crJZI4/s1600-h/Sang+ngang.JPG" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S7tA7pH_ZOI/AAAAAAAAAZc/AQaM6crJZI4/s640/Sang+ngang.JPG" width="640" height="480" nt="true" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-7421088059545589540?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/7421088059545589540/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=7421088059545589540&amp;isPopup=true' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/7421088059545589540'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/7421088059545589540'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/04/ve-que.html' title='VỀ QUÊ'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S7tA7pH_ZOI/AAAAAAAAAZc/AQaM6crJZI4/s72-c/Sang+ngang.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-3207872296266705201</id><published>2010-03-25T04:50:00.005+07:00</published><updated>2010-03-25T08:46:31.914+07:00</updated><title type='text'>NHẢM MẤT NGỦ</title><content type='html'>Đêm dài sao chẳng có ma,&lt;br /&gt;Để đêm bớt vắng chỉ ta với mình?&lt;br /&gt;Đêm dài trời đất làm thinh&lt;br /&gt;Gió đi xào xạc chỉ mình với ta!&lt;br /&gt;Đêm dài sao mãi dài ra&lt;br /&gt;Hồ ly không thấy chỉ ta với mình!&lt;br /&gt;Đêm dài tâm chẳng an bình&lt;br /&gt;Hồn lăn lộn nhức chỉ mình với ta!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-3207872296266705201?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/3207872296266705201/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=3207872296266705201&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/3207872296266705201'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/3207872296266705201'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/03/nham-mat-ngu.html' title='NHẢM MẤT NGỦ'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-1528233214405656522</id><published>2010-03-19T18:00:00.004+07:00</published><updated>2010-03-19T18:06:51.082+07:00</updated><title type='text'>ĐỂ TƯỞNG NHỚ NHÀ THƠ MÀU TÍM HOA SIM.</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S6NaigYI8CI/AAAAAAAAAY4/E2pp8NTeW1s/s1600-h/Hoa+sim.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S6NaigYI8CI/AAAAAAAAAY4/E2pp8NTeW1s/s320/Hoa+sim.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5450299522901667874" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nhà thơ Hữu Loan vừa đi xa vĩnh viễn, nơi những đồi hoa sim vĩnh viễn là sự an uỷ của tâm hồn, nơi những đồi hoa sim không là một chốn đày ải trầm luân...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-1528233214405656522?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/1528233214405656522/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=1528233214405656522&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/1528233214405656522'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/1528233214405656522'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/03/e-tuong-nho-nha-tho-mau-tim-hoa-sim.html' title='ĐỂ TƯỞNG NHỚ NHÀ THƠ MÀU TÍM HOA SIM.'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S6NaigYI8CI/AAAAAAAAAY4/E2pp8NTeW1s/s72-c/Hoa+sim.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-2651415751133806510</id><published>2010-03-13T15:25:00.006+07:00</published><updated>2010-03-13T19:21:34.231+07:00</updated><title type='text'>AI DÈ của Nguyễn Miên Thảo</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S5tNdnCuOgI/AAAAAAAAAYk/RYKqBTkMkhM/s1600-h/Ao+lua+Ha+Dong.bmp"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 0px 10px 10px; WIDTH: 165px; FLOAT: right; HEIGHT: 320px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5448033345326692866" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S5tNdnCuOgI/AAAAAAAAAYk/RYKqBTkMkhM/s320/Ao+lua+Ha+Dong.bmp" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#330099;"&gt;Thấy em&lt;br /&gt;Xoả tóc&lt;br /&gt;Ngả nghiêng bên trời&lt;br /&gt;Ta cầm&lt;br /&gt;Một sợi lên chơi&lt;br /&gt;Ai dè&lt;br /&gt;Suốt cả&lt;br /&gt;Một đời&lt;br /&gt;Lao đao...&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#330099;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#330099;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#330099;"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Lạm bàn&lt;/span&gt;:&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#330099;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:60%;color:#000099;"&gt;Ta cũng từng lao đao vì ai đó rồi...&lt;br /&gt;cho nên cảm mấy câu này quá!&lt;br /&gt;Cái sợi tóc mỏng manh ai dè&lt;br /&gt;là duyên là nghiệp&lt;br /&gt;nó buộc ta chặt khừ đau cả đời!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#330099;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#330099;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-2651415751133806510?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/2651415751133806510/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=2651415751133806510&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/2651415751133806510'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/2651415751133806510'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/03/ai-de-cua-nguyen-mien-thao.html' title='AI DÈ của Nguyễn Miên Thảo'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S5tNdnCuOgI/AAAAAAAAAYk/RYKqBTkMkhM/s72-c/Ao+lua+Ha+Dong.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-717515995245229500</id><published>2010-03-10T03:54:00.004+07:00</published><updated>2010-03-10T04:59:54.928+07:00</updated><title type='text'>Dậy sớm</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;Hôm nay dậy sớm, mới có 3 giờ sáng, do trước khi đi ngủ đọc được một tin ngộ ngộ trên tờ báo xuân Sức Mạnh Số (cũ, năm 2009): Blogger cao tuổi nhất thế giới. Đó là cụ bà Olive Riley, người Australia. Bà cụ viết Blog khi bà đã 107 tuổi. Mình có sở thích kì lạ là tìm đọc blog của những người cao tuổi để xem coi họ suy nghĩ cái gì, họ vui cái gì, buồn cái gì, cuộc sống trong góc nhìn của họ ra làm sao. Trước khi có cái vụ blog thì hình như những người già, họ bị chìm mất đâu đó trên thế giới này. Cái phát hiện cũng hơi kì lạ của mình là càng lớn tuổi thì hình như - nếu còn viết được (tức là còn đủ minh mẫn để suy nghĩ cho ra đầu ra đủa) - thì những vấn đề mà người già quan tâm hoá ra thực tế hơn, gần gụi với cuộc sống hơn và hoá ra họ nhìn cuộc sống nhẹ nhàng hơn, đẹp hơn và bao dung hơn (để kết luận được điều đó mình cũng phải bỏ thì giờ ra đọc một số lớn các Blog của các nhí và các sồn sồn...! Blog của các nhí thì quả thật nhiều khi rất... nhãm nhí, kể cả loại nhãm nhí dễ thương). Blog của người lớn tuổi thì hình như vắng bóng hẳn các vấn đề triết học, các trăn trở lí luận, các đôi co chính trị,... Tại sao vậy? Không biết nữa! Tại họ đã bị buộc phải đứng bên lề cuộc sống, không còn đủ sức để suy nghĩ về các vấn đề đó chăng hay - bằng chính sự trải nghiệm của gần hết cuộc đời của mình - họ đã cảm nhận được hơi thở của sự vô thường, của sự vô nghĩa của tất cả những thứ hổ lốn đó chăng? &lt;br /&gt;Chỉ tiếc là thức sớm để mong được đọc bà Olive Riley thì mới phát hiện blog của bà đã "Expired", do bà đã qua đời rồi. Sao kì dzậy!? Bà thì rời bỏ cuộc sống này chứ những suy nghĩ của bà có rời bỏ chúng ta đâu! Tiếc ngẫn ngơ...&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-717515995245229500?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/717515995245229500/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=717515995245229500&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/717515995245229500'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/717515995245229500'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/03/day-som.html' title='Dậy sớm'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-1947458146548053417</id><published>2010-03-07T00:45:00.002+07:00</published><updated>2010-03-07T01:03:51.295+07:00</updated><title type='text'>HÀNH PHƯƠNG NAM</title><content type='html'>&lt;div align="right"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Nhân đọc lại bài "NHỚ BẮC" của Huỳnh Văn Nghệ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;Ai kẻ xuôi Nam ta theo với&lt;br /&gt;Xếp giữa hành trang mảnh lụa hồng&lt;br /&gt;Đất mới trời cao người một cõi&lt;br /&gt;Cần chi gươm bén đất Thăng Long!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nọc Nạn chiều nao người viễn xứ&lt;br /&gt;Đường cày vỡ đất cõi hồng hoang&lt;br /&gt;Mênh mông rừng đước chim quyên đậu&lt;br /&gt;Sông Tiền sóng vỗ bến sông sâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe trong đau xé câu vọng cổ&lt;br /&gt;Quan họ mơ hồ khúc hoài lang.&lt;br /&gt;Mỗi chiều ra ngóng về quê cũ&lt;br /&gt;Mây ở chốn nào Hải Vân quan!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Bui một tấm lòng trung với nước”&lt;br /&gt;Vần thơ Nguyễn Trãi chở về nam&lt;br /&gt;Ai về nhắn lại … ôi đất bắc!&lt;br /&gt;Hạt muối đơn sơ cũng tấm lòng! &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/906164807695477796-1947458146548053417?l=vuongducbinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/feeds/1947458146548053417/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=906164807695477796&amp;postID=1947458146548053417&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/1947458146548053417'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/906164807695477796/posts/default/1947458146548053417'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vuongducbinh.blogspot.com/2010/03/hanh-phuong-nam.html' title='HÀNH PHƯƠNG NAM'/><author><name>Vuong Duc Binh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09433972402133391253</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/SUYPjciSq9I/AAAAAAAAAHc/UNVxf3jjNfg/S220/ThisMe.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-906164807695477796.post-306157808650576001</id><published>2010-03-01T07:52:00.016+07:00</published><updated>2010-03-01T10:13:53.995+07:00</updated><title type='text'>Hội nguyên tiêu canh dần 2010</title><content type='html'>&lt;p align="right"&gt;&lt;span style="color:#996633;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;color:#000000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;color:#000000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Đình Phú Tự (Thành phố Bến Tre),&lt;br /&gt;buổi chiều chuẩn bị hội nguyên tiêu (28/2/2010).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="left"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#cc6600;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;color:#996633;"&gt;&lt;br /&gt;Đàn xã tắc...&lt;br /&gt;Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S4sSnTKFL3I/AAAAAAAAAXU/ophnOoYJgy4/s1600-h/Dan+Xa+Tac.JPG"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 240px; HEIGHT: 320px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5443465040974131058" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S4sSnTKFL3I/AAAAAAAAAXU/ophnOoYJgy4/s320/Dan+Xa+Tac.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="left"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:85%;color:#cc6600;"&gt;&lt;span style="color:#996633;"&gt;Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo,&lt;br /&gt;Nền cũ lâu đài bóng tịch dương...&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:85%;color:#cc6600;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S4sSmxedsNI/AAAAAAAAAXM/2zLVF-SPn8A/s1600-h/Ben+hong+Dinh+Phu+Tu.JPG"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 320px; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5443465031932817618" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S4sSmxedsNI/AAAAAAAAAXM/2zLVF-SPn8A/s320/Ben+hong+Dinh+Phu+Tu.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="left"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:85%;color:#996633;"&gt;Xem chữ&lt;/span&gt; &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S4sSoxWMQyI/AAAAAAAAAXs/spHskzaCutw/s1600-h/Xem+viet+chu+1.JPG"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 320px; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5443465066257859362" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S4sSoxWMQyI/AAAAAAAAAXs/spHskzaCutw/s320/Xem+viet+chu+1.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S4shzvtNTsI/AAAAAAAAAYE/D82A0JQq3ZE/s1600-h/Xem+viet+chu+2.JPG"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 320px; FLOAT: left; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5443481747470503618" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S4shzvtNTsI/AAAAAAAAAYE/D82A0JQq3ZE/s320/Xem+viet+chu+2.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S4sh0SB7FVI/AAAAAAAAAYM/qlKa_1WCOXI/s1600-h/Xem+chu+3.JPG"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 320px; FLOAT: left; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5443481756684195154" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_hZ5Z4u7lVlw/S4sh0SB7FVI/AAAAAAAAAYM/qlKa_1WCOXI/s320/Xem+chu+3.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="left"&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="left"&gt;&lt;/p&gt;&lt;b
