Mấy tuần nay, tối thứ bảy nào cũng cầm guitar đến chơi vài
bản nhạc cổ điển ở quán cà phê Nhật Nguyệt. Bàn tay chai sần lâu nay quen làm
cỏ, làm đất nên tiếng đàn đã thô ráp chứ không còn linh hoạt mượt mà như ngày
xưa. Tự biết vậy nên phải tập lại rất nhiều, rất khổ sở mà vẫn có bản đàn vấp
và không rõ tiếng. Vài nốt nhạc nào đó đáng lẽ ngân lên như tiếng giọt lệ rơi
trên trái tim đang thổn thức lại nghe lạo xạo như đang nhai sạn thì rất khổ
lòng! Những bản nhạc trình tấu như vậy khi đàn xong thì buồn lắm!
Dù là tiếng đàn của kẻ đã ngoài 60 - ngón tay nhấn nhá đã có phần run rẩy- diễn đạt một xung đột nội tâm sâu sắc hay của một điệu tango yêu đương nồng cháy của bạn trẻ đang tuổi đôi mươi thì cũng đều là những tâm tư được trao gởi. Đến đàn để giữ cho nhau lòng yêu đàn và như một nhà văn nhà thơ nào đó đã nói… “Âm nhạc có thể làm cho ta sống lại những khoảnh khắc tưởng đã chìm vào quên lãng, làm sống lại tình yêu tưởng đã phôi pha…”