Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2014

BẠC BẼO TIẾNG ĐÀN



Dưới ánh đèn sân khấu, Phúc ngồi nghiêng bóng ôm cây guitar gần phía cánh gà. Sân khấu trang trí đơn điệu – là những hoa lá còn sót lại, thậm chí có mấy cái hoa giấy đã rách tả tơi, của một cái đám cưới. Nhà hàng dùng cùng một sảnh vừa để tổ chức đám cưới buổi trưa và buổi chiều tối thì tổ chức đêm cà phê nhạc. Sảnh khá rộng so với số người đến uống cà phê nên nhà hàng đã xếp lại bàn ghế dồn vào một góc. Không gian không mấy thuận lợi cho một nhạc cụ nhỏ tiếng như cây guitar độc tấu nhưng Phúc không mấy nề hà “chuyện nhỏ” đó. Cái nghiệp cầm ca kiếm sống với một nhạc sĩ tầm tầm như Phúc thì còn có chỗ để đàn là quý lắm rồi. Thôi kệ!

Thôi kệ cứ đàn-cho-hết-cho-đủ mấy bản nhạc theo như hợp đồng rồi về. Phúc chẳng buồn  nhìn thính giả vì có lẽ họ cũng chẳng nghe thấy Phúc đàn như thế nào. Khách trong sảnh nói chuyện ồn ào như chợ phiên! Đôi lần Phúc nói vui với bạn bè muốn đàn được ở mấy chỗ đó phải biết thiền, phải biết quay về nghe lấy chính mình. Có lẽ đúng vậy! Mặc kệ cho tiếng ồn vây quanh, Phúc cứ cúi người lắng nghe tiếng đàn của mình. Phúc đang đắm mình trình diễn bản Phiên chợ Ba Tư. Tiếng đàn tuôn chảy rào rạt của đoạn trémolo cũng không át được tiếng la “vô.. vô” của một bàn phía xa sân khấu.

Đang đắm mình trong tiếng đàn thì anh chàng dẫn chương trình chạy lên sân khấu ngắt ngang tiếng đàn của Phúc, giành lấy cái micro nói yêu cầu của khách muốn nghe bản nhạc khác, bản Phiên chợ Ba Tư ấy ! Phúc ớ người ra… thì đàn bản khác vậy. (Bây giờ hỏi lại Phúc đã đàn bản gì thì ảnh cười trừ vì trong lúc bực bội đã ngẫu hứng đàn bản nọ xọ bản kia không biết thành cái thứ gì nữa!). Dứt tiếng đàn, Phúc chán nản đứng dậy, lịch sự cúi chào thính giả. Đột nhiên tiếng vỗ tay vang lên rào rào. Anh chàng dẫn chương trình chạy lên sân khấu ngỏ lời cảm ơn Phúc đã cho thính giả nghe bản Phiên chợ Ba Tư rất tuyệt diệu. Tiếng vỗ tay lại vang lên rần rần… Phúc nghẹn thở… tiếng vỗ tay bộp bộp  như những cái tát đau buốt cả lòng.

Đấy là chuyện của anh bạn đàn rất thương mến của tôi. Còn tôi, tôi cũng mê đàn nhưng tôi may mắn hơn ảnh là tôi không phải kiếm sống bằng tiếng đàn, cho nên ở những chốn ồn ào bụi bặm như vậy thì tôi bèn… tắt tiếng. Bạn bè có kì kèo thì tôi bèn trả lời là tôi đang đàn bản nhạc toàn là nốt lặng đấy thôi!

Nói vậy nhưng cuộc đời có khi không phải vậy. Có khi vẫn phải đàn ở một chỗ chẳng có ai nghe đàn. Vậy khi đó thì bắt chước bạn Phúc của mình tự nhủ lòng rằng đàn cho cái đầu gối mình nghe vậy thôi. Đấy… hôm mới đây đi dự một cuộc họp mặt. Là nhân dịp trung thu, thầy cô kêu qua chơi, cứ tưởng trung thu là tết thiếu nhi nên đã sắp soạn mấy bản nhạc thiếu nhi và cây đàn mandoline qua đàn cho mấy cháu nhỏ hát chơi. Ai dè tới chừng qua nhà thầy cô thì phát hiện toàn là mấy cháu U70 và U80. Ai nói tuổi già ưa sống trầm lắng thì nên suy nghĩ lại! Đông nghịt, rần rần ì ì, kêu la í ới như vỡ chợ. Biết mình hố rồi nên lĩnh ra vườn sau ngồi uống trà với mấy ông bạn già cho xong chuyện. Nhưng cũng không yên, có một anh bạn chạy ra sau cằn nhằn móc ngoéo lôi mình vô đàn cho mấy vị trẻ em già hát hò. Thôi kệ!

Thôi kệ đàn cho mấy vị già còn sung hát múa vậy. Ầm ỉ đến nổi mình phải càm ràm “Tôi còn không nghe được mình đang đàn cái gì nữa đây này”. Anh bạn hét vô tai mình: Thì cứ đệm chách chách chùm chùm… hát hay không bằng hay hát mà!”

Rằng vui thì có rằng vui, nhưng cái kiểu văn nghệ này thì mình ớn quá nên cũng ráng ôm cái trống bongo giữ nhịp cho mấy lão ngoan đồng vui tết trung thu vậy, chừng nào anh bạn đàn mỏi tay thì thảy cây đàn cho mình vỗ chách chánh chùm chùm tiếp. Thì như vậy đó cho tới lúc mọi người ra về gần hết có một lão bà đến mượn mình tập nhạc. Mượn thì mượn! Lão bà nói nhẹ bên tai: Anh đàn nghe hay thiệt!  Mình oải đến nỗi chẳng buồn nhìn xem là ai vậy và cũng không màng lời khen không biết có thiệt không.

Cho nên mình về nhà mà không còn tập nhạc. Cũng không biết ai mượn! Chỉ có điều đến tối ngồi nghĩ lại thì thấy mình thiệt là có lỗi. Mình đàn chẳng ra gì mà cũng còn một người chịu khó ngồi nghe. Thì cũng chỉ cần còn một người biết nghe là đã hạnh phúc lắm rồi!

Cuộc sống kì lạ như vậy đó! Có khi tưởng người ta phụ mình hóa ra mình lại phụ người ta… Người nào đó ơi, cho mình gởi một lời hối tiếc và xin lỗi muộn màng nghe.




Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

BÓNG CHIỀU VÀ CHÙM RUỘT.








Đầu sân có cây chùm ruột. Hồi còn đi dạy có nhiều học trò đến chơi nên trồng cho tụi nhỏ có cái để ăn vặt và vui đùa. Bây giờ về hưu rồi không còn học trò nhỏ ghé chơi còn học trò cũ thỉnh thoảng ghé thăm thì… bọn họ cũng già rồi, thậm chí có đứa tóc bạc còn nhiều hơn thầy cô và răng còn rụng trước thầy cô nên không màng tới cái thứ chua lè đó nữa! Bây giờ thì lại trông cháu ngoại mau lớn để đùa giỡn dưới gốc chùm ruột. Nhưng cháu còn bé quá và chỉ về thăm vội vàng rồi đi, chưa kịp biết chùm ruột vàng óng đang mời gọi.


eTïTTïTf



Dứt cơn mưa chiều ra nhìn gốc chùm ruột. Những chùm ruột đã già lắm rồi, nhiều trái đã chín nẫu đổi thành màu trắng úa tím nhạt. Dưới gốc cây ướt sũng nhiều trái rụng lăn lóc. Tội nghiệp những chùm ruột bạc phếch, ướt nước mưa và quạnh quẽ trong màu nắng sót chiều hôm.


Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

QUỲNH GIAO




Than ôi! Đã gẫy cây quỳnh cành giao!














Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014

CÔNG VIỆC NỬA ĐÊM.



Một giờ đêm. Khó ngủ, chưa chợp mắt được chút nào đã nghe tiếng xe tải nặng nhọc ầm ù xoay trở ngoài đường. Xe gạch về tới. Lồm cồm thức dậy mở cái cửa tạm nặng chịch để xe de vô. Vừa mới dứt cơn bão rớt nên cái gì cũng ướt sủng nước. Sương xuống ướt đầm. Do xây nhà ở trong khu vực đường cấm xe tải chạy ban ngày nên suốt năm sáu tháng trời mỗi lần vận chuyển vật liệu hoặc mấy chiếc xe thi công ra vào đều phải đến và đi trong đêm.

Những người phu, gần như im lặng, lầm lũi làm việc. Trong đêm vắng tiếng gạch va chạm nhau nghe lóc róc đều đặn như một giai điệu tạo thành bởi các phím của âm vực cao nhất trên cây đàn dương cầm. Rất sợ bà con hàng xóm than phiền bị mất ngủ vì thứ âm nhạc không mấy dễ chịu này! May là chưa nghe hàng xóm trách móc gì!

***
Pha một bình trà nóng, uống vào cho ấm người và để chịu sương gió. Hai vạn rưỡi viên gạch phải xuống và chất ngay ngắn trong đêm nay. Khó mà xong việc trước sáu giờ sáng mai. Thế là thêm một đêm trắng…


Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

MƯA Ở BÊN ĐƯỜNG.


(Truyện ngắn. )

Giữa mùa mưa! Trời âm u từ sáng tới chiều, mưa rỉ rả, nước đọng thành vũng hai bên lề đường. Qua khỏi cây cầu nhỏ, một cái lò gạch cũ đang tỏa hơi khói âm u sà xuống mặt ruộng xa phía bên kia. Trong hơi mưa cái mùi lò gạch hăng hắc gây gây ngột ngạt, nhột nhạt lỗ mũi, nặng nặng lồng ngực. Xéo xéo lò gạch, ở chỗ gốc trâm bầu, có một lối mòn. Đi một đoạn ngắn theo lối mòn thì tới nhà già Tám. Trời lại sắp thêm một cơn giông. Ghé nhà già Tám mà đụt mưa vậy!
***
Già Tám có một thằng con trai trời ơi đất hỡi tên Tửng. Nghe nói hồi đó Tửng học cũng được, nhưng tới lớp 9 bỗng đâm ra mê game. Tửng mê game đến nỗi ngồi lì ngoài quán net – chừng nào chủ quán đóng cửa đuổi về mới chịu về - rồi bỏ học. Thời buổi bây giờ học hành không tới đâu, lại thêm không có sức thì không biết làm cái giống gì để mà ăn nữa!? Xin một chân bảo vệ nhà hàng khách sạn – tưởng nhàn nhã - mới được 2 tuần, thức khuya không nổi, cự lộn với đồng nghiệp, bị người ta cho nghỉ. Còn những công việc nặng nhọc thì Tửng mà làm được cái gì! Từ nhỏ Tửng đã bị gọi là đực lãi rồi, y như người ta phân biệt trâu lãi với trâu cồ vậy. Xin làm một chân phụ hồ thì Tửng chỉ làm được nửa ngày!  Vác bao xi-măng bộ giò cóm róm đi run run, chỉ mới trộn một bả hồ mà đã đứng thở dốc mặt mày xanh lét… Vậy thì làm nên cái tích sự gì! Ai mà mướn! Ru rú mãi trong nhà cũng buồn nên Tửng nã tiền hai ông bà già ra quán game để giải sầu hoặc đi nhậu với đám bạn cũng trời ơi không kém. Có hôm Bà Tám đi thăm bạn già về thấy Tửng ngồi sẵn ở hiên nhà, cái mặt thua độ hầm hầm. Bà Tám chưa kịp định thần thì nó đã hỏi:
-         Bà cho tui xin vài trăm coi!?
-         Trời! Chi vậy ?
-         Chơi game chớ chi ? Tui thua tụi nó chầu nhậu rồi!
-         Không. Mà tiền đâu tao cho mầy.
-         Bà đưa không!? Vậy chớ tiền hôm trước bà bán đất đâu hết!? Không thì tui giết bà bây giờ…
Thấy nó chụp cây dao phay để sẵn trên bàn, bà Tám hoảng hồn, kêu trời kêu đất rồi chạy tuốt qua hàng xóm lánh nạn, chờ Già Tám về bà mới dám về theo. Già Tám chỉ buông một câu:
-         Thôi đi. Thằng khùng đó hết thuốc chữa rồi!
Nó lại đi ra quán game năn nỉ chủ quán cho chơi thiếu. Cái game đó nó đã chơi tới mức thành Quần hùng Đại ca. Đại ca “vai năm tấc rộng lưng mười thước cao” có thanh đao to đùng nặng ngàn cân lượng, oai phong lẫm liệt. Đại ca múa nhẹ một đường đao là bao nhiêu quái thú tan tác và bao nhiêu kẻ ngáng đường đều bỏ mạng. Đại ca cần phải luyện thêm vài tuyệt kỹ, gặp gỡ làm quen thêm vài cô nương và giết thêm vài mạng nữa mới nâng cấp lên thành anh hùng cái thế. Khi đó đại ca mới phát lộ chân mạng đế vương được. Vậy mà hết tiền chơi tiếp! Vậy mà xin tiền ổng bả không cho! Đúng là những kẻ ngáng đường, không đáng mặt giang hồ! Chỉ những “chiến hữu đàn em” biết chia sẻ với đại ca ly rượu khi buồn vui trên đường hành hiệp mới đáng mặt kẻ giang hồ! Nhưng khổ nỗi bà chủ quán nhậu đầu đường lại không bán chịu cho dân giang hồ sạch túi và bả cũng không biết “xài” ngân lượng của “game thủ”… Thực đáng ghét, đáng ghét!

***

Thì thà hai cái thân già cứ phải cưu mang cái-thằng-đồ-bỏ-đi, thì thà Tửng cứ lê la chơi game suốt ngày hay nhậu nhẹt với đám bạn trời ơi cũng không làm cho bà Tám đau khổ bằng một buổi chiều bỗng Tửng bồng một đứa nhỏ về nhà và nói thản nhiên:
-         Bà bồng nó đi, con của tui đó!
Hai ông bà già choáng váng! Sau giây phút thấy đất sụp dưới chân, bà Tám – như một phản xạ tự nhiên – giơ tay ra ôm đứa nhỏ vào lòng. Trời ơi con bé ốm nhom xanh rớt mà cặp mắt dễ thương quá. Nó nhìn lom lom bà một chút rồi dụi đầu vào ngực bà ra vẻ yên tâm tin tưởng lắm. Già Tám bị rơi vào thế triệt buộc:
-         Má nó là đứa nào!?
-         Thì ông bà nuôi nó đi. Mai mốt tui dẫn má nó về.
-         Nó được mấy tháng rồi?
-         Gần thôi nôi rồi.
-         Trời ơi! Nó đủ sữa không?
-         Tui không biết!
-        
Tuần sau nó dẫn con vợ nó về ra mắt ông bà Tám. Ông bà Tám không hài lòng cái kiểu sui gia trên trời rớt xuống nhưng cũng không có cách nào khác. Thôi thì nấu mâm cơm mời ông bà ngoại của con bé qua uống ly rượu để cháu mình có đủ ông bà nội ngoại cho tròn trịa vậy!
Người ta nói phải lắm, thương con không bằng thương cháu. Từ hồi có mấy đứa cháu ông bà mệt ngất ngư, chi tiêu cho bản thân phải dè xẻn rất nhiều, để lo cho cháu nó ăn cho đủ, nhưng mà tận trong lòng thì cũng thấy vui. Già Tám tự an ủi là đây chẳng qua là nghiệp quả ông bà phải trả, tại hồi đó ông bà dạy dỗ thằng Tửng không chu đáo mới gây ra nông nỗi.
Giờ này Tửng không có ở nhà. Ngó vô cái bếp lạnh tanh, cơm chiều chưa nấu. Vợ Tửng đang gây với Bà Tám, vùng vằn đòi bồng con bỏ về nhà ba mẹ ruột:
-         Mầy đi thì đã đành, má không dám cản, nhưng má thương mấy đứa nhỏ đó con! Tội quá!
-         Thì tội gì chớ! Tui ở đây mấy năm mà có được cái gì đâu!
-         Thì mầy muốn được cái gì bây giờ!?
-         Thôi! Tui không nói nữa. Tui chán rồi!
-         Tội lỗi!..
-         Ai tội !? Mấy người có tội không ?
-        
-         Thằng Tửng đi đâu? Sao giờ này chưa về?
-         Con mấy người sao mấy người hỏi tui!? Không ngồi đồng ngoài quán game thì cũng say xỉn đâu đó rồi chớ đâu!
-        
Hai đứa nhỏ tròn xoe mắt ngơ ngác nghe má và bà nội nói gay gắt với nhau. Hai đứa bỏ chạy ra nhà trước. Con chị chừng 4 tuổi thanh mảnh xinh xắn có đôi mắt trong vắt còn đứa em trai chừng 2 tuổi ốm còi xanh xao, nói bập bẹ. Con chị bảo đứa em:
-         Chơi gì đi.
-         Chơi ? Gì ?
-         Hát đi.
-         Gì?
-         Hát tía em đi…
Hai chị em gõ lon sữa bò cộp cộp hát nghêu ngao lạc điệu một bài hát thiếu nhi:
-         Tía em… hùm hùm … má em… hùm hùm… chúng em… hùm hùm.
Già Tám nảy giờ nhăn mặt, im lặng, ngồi thu lu, thun người lại trong cái ghế bố mục đứt lòng thòng mấy sợi nylon, cười chua chát rồi lẩm bẩm hát chế:
-         Tía em hình như… hơi khùng khùng. Má em hình như hơi… khùng khùng. Chúng em là một bầy … man man…
Hai đứa nhỏ nghe vậy hát theo:
-         Tía em khùng khùng, má em khùng khùng. Chúng em… hùm hùm…
Bà Tám nảy giờ quạo quọ nghe vậy còn nổi sân thêm, cười gằn:
-         Ai khùng ? Hai con trâu già này phát khùng thì có!
Con vợ Tửng cười không nỗi! Mới ngoài hai mươi, hai đứa con, như cái hoa chưa kịp mãn khai đã héo, môi còn hồng mà cái mặt đã âm trì địa ngục, tay chân nổi gân xanh, vừa lấy chân lùa đống quần áo dơ hôi òm vô góc nhà, lấm lét nhìn chừng ông bà già chồng vừa lầm bầm bực bội kiểu gì đó không ra một điệu lý mà cũng không phải ca dao:
-         Chồng em sao chẳng giống trâu!
Trâu đi còn biết đường về,
chồng em đi nhậu không về như trâu!
***


Tôi là khách không mời mà ghé, ngồi trú ở mái hiên nhà người ta nhìn ra mưa rơi, nghe trong nhà giọt mưa rào rạt trên mái tôn, nghe mưa gió đổ xuống cuộc đời mà không biết khi nào dứt. Trời chẳng chiều người. Mưa chắc còn dai. Thôi phải chào chủ nhà mà về. Sợi mưa xiên xiên đâm vào con mắt, lạnh rát mặt. Gió giựt quằn quại trên mấy ngọn tre, dồn ép lào xào trong hàng rào dâm bụt, thổi bay xuống lề đường mấy cái bông còn búp hoặc chưa kịp nở hết mà đã rửa nát. Chiều chưa tối mà đã âm u thiếu điều không thấy đường đi…

 bTa