Thứ Ba, 2 tháng 10, 2018

Hoa lá năm trước bây giờ ra sao !!!



Ngày 18/9/2018: Trở lại Amorbach - Trở lại suối nguồn tình yêu. Tiếng Đức Bach có nghĩa là dòng suối và Amor là Thần tình yêu, tương ứng với thần Cupid trong thần thoại Hy Lạp. Tuy nhiên năm nay thời tiết khô hạn quá khiến con suối khô kiệt.
19/9/2018: Chụp nhanh vài tấm hình nhằm ghi lại những thay đổi quanh nhà kể từ 2015.

Sáng sớm trời lạnh!
Giờ trên máy ảnh chưa kịp điều chỉnh nên vẫn là giờ Hà Nội.
Ở đây trể hơn 6 múi giò nên mới 6:23 mà thôi

Cây táo GALA mình trồng năm 2015 đã có trái.
Trái đã chín mùi rồi... Ngon tuyệt.

Khóm hoa mẫu đơn Nhật
dời từ mảnh vườn bên Benefizgasse sang cũng đã có bông nhiều.

Hoa Capucine



Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2018

Tim lăn trên đường mòn...

.........
Xin chờ những rạng đông 
Đời sao im vắng 
Như đồng lúa gặt xong 
Như rừng núi bỏ hoang 
Người về soi bóng mình. 
Giữa tường trắng lặng câm. 
Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày 
Có sợi tóc nào bay, trong trí nhớ nhỏ nhoi 
Không còn, không còn ai, ta trôi trong cuộc đời 
Không chờ, không chờ ai
....
(Ru ta ngậm ngùi - Trịnh Công Sơn)


Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày ...

Đời sao im vắng 
Như đồng lúa gặt xong ....


Xin ngủ dưới vòm cây ...

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2018

DẬY SỚM



Cứ chừng nửa đêm lại tỉnh giấc! Không phải do chưa quen múi giờ, mà là do một thói quen đã định hình lâu ngày! Nửa đêm bên này là hừng sáng ở quê nhà. Ở quê nhà thì cứ 5:45 là thức dậy, chuẩn bị mọi thứ để đưa cháu ngoại An Nhiên đi học. Bất kể giờ ấy là trời tốt hay bên ngoài trời đang mưa sụt sùi, thì má con An Nhiên vẫn yên tâm: Có ông ngoại đây rồi! Ở đây cách quê nhà 5 múi giờ về phía tây nên cứ 0:45 là dù đang ngủ cũng có gì đó thôi thúc ông ngoại phải ngồi dậy... đưa cháu đi học! E hèm, ông nhớ và lo cho cháu đấy thôi. Nhưng ở đây thì ông làm được gì! Ngồi dậy sờ soạng trong bóng đêm lạnh giá - ngoài cửa sổ kia nhiệt độ đang xuống tới 2°C rồi kia - vậy thì làm được gì đây!? Cũng chẳng ngủ lại được...

Ba đứa cháu. Đứa nào cũng dễ thương. Hiềm một nỗi con cái sống cách xa nhau quá. Chạy đi thăm đứa này thì lại bỏ đứa kia! Ông bà ngoại hết biết phải nói gì luôn !!!

Mở mấy cái hình cũ ra xem đỡ...

Coi... sắp sửa xé tiêu cuốn báo của ông ngoại kìa!

Hai anh em quậy quá!
Sắp sửa... thôi rồi cái máy tính và cây đàn của ông ngoại !


Sướng chưa... nhong nhong!

Coi... đâu dễ gì mà được ngồi chung bàn với nhau.
Minh Khang và An Nhiên đó.
Có khi 5 hay 10 năm mới được gặp nhau một lần.

Bà Ngoại đưa An Nhiên đi học lớp mầm của cô Mơ đó mà.

Chiều rồi
Bà Ngoại đến AmorbachSchule
dẫn Minh Khang đi học về

Hôm nay Minh Khang chạy tung tăng quá
nên Bà Ngoại phải nắm tay Minh Khang thôi!

Đường về nhà. Năm nay hạn hán quá nên cỏ bên đường khô hết rồi...

Lại thấy cái gì ngộ nghỉnh nữa hả!

Xời... Hai anh em quậy tung tóe ....


Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018

KÍ THÁC



Hình ảnh có liên quanĐược người ta kí thác những chuyện rất riêng trong cuộc đời là một gánh nặng. Nhất là những chuyện thuộc loại biết để bụng, chết mang theo! Con người có những nỗi đau khổ không ai giống ai. Có những nỗi đau tầm tầm, theo thời gian rồi nó tự phôi pha, rồi trôi vào quên lãng. Loại nỗi đau kiểu đó thì tốt hơn hết là nói: Mặc kệ nó, cho nó đau ít hôm cho quen! Giống như chích ngừa một thứ bệnh cảm cúm theo mùa gì đó. Nhưng cũng có những nỗi đau, nỗi riêng nó tàn phá con người kinh khủng. Những nỗi đau thuộc loại làm tan vỡ cuộc đời của bạn. Khiến cuộc đời của bạn trở thành một bi kịch không có hồi kết trừ khi bạn chết đi. Mà có khi chết đi vẫn còn phải làm một con ma than khóc trong cõi u minh! Tôi có quen thân một vài người bị đau như vậy. Và trong một số tình huống, thì tôi rơi vào thế người ta kí thác cho mình những điều – vì tình thân – mà phải hứa giữ lòng không san sẻ cho ai. Về phần người ta thì thật quá đáng thương! Cuộc đời của họ tan nát vì những oan khuất không có bài kinh nào để đọc giải oan được, và tâm hồn họ nó bị cái gì đó giống như bị hoại tử vậy. Họ có thể sống một cuộc đời đầy đủ, có khi còn có vẻ phong lưu là đằng khác, nhưng mà… nhà nghèo thì khóc đã đành mà nhà giàu cũng khóc! Cái thứ nỗi đau, nỗi riêng đó là một sự đọa đày để trả một nghiệp quả xấu nào đã gây ra ở kiếp trước chăng? Không biết, cái đó để dành cho các vị có huệ nhãn – lòng trần đã dứt - thông thiên đạt địa mà phán! Còn tôi là một kẻ phàm, người trần mắt thịt, và vì tôi là kẻ được kí thác nỗi đau, thì tôi cũng bị đau theo!

Mà sao tôi viết những dòng này. Tôi không định kí thác cái gì cho bạn đọc đâu. Đơn giản là trong lòng tôi ôm một cục đá quá nặng, và tôi phải ôm như vậy chạy cho đến hết cuộc đời. Chẳng có ai chạy tiếp sức cho mình hết!

Đêm nay tôi không ngủ được. Tôi ôm cục đá chạy mãi miết. Thì xin thương tôi, cho tôi bật ra một tiếng rên! Chứ tôi không định nói ra cái gì mà người ta đã kí thác cho tôi vậy!

***

Chủ Nhật, 18 tháng 2, 2018

Mồng 3 tết






Sớm mùng 3, ra thăm em Mai. Mừng quá ! Em chống chọi với thời tiết khắc nghiệt thế! Mỗi ngày đều phải tưới phun sương cho em mấy lần để bảo vệ mấy tược non và nụ con. Hôm nay em đã nở được đóa mai trắng rồi đây....