Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2013

ĐÊM NHẠC




Em cất tiếng
Hát những lời mê sảng
Tiếng đàn tôi
Chìm giữa chốn hư vô
Bập bùng đâu đây tiếng trống bongo
Xa lạ quá!
Trái tim tôi giãy giụa.
*
**
Đêm cuối năm
Ngoài kia sương lạnh giá
Ánh đèn màu, em tím ngắt ma trơi
Bàn tay tôi đỏ máu phím chơi vơi
Đua thanh điệu xếp hàng trên giá nhạc.
*
**
Giai điệu ấy
Những tiếng than hư vọng
Hò xang xừ xê cống… nỗi thương đau!

eùf

Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

GỞI ĐẾN BẠN ĐỒNG MÔN.





Cuối năm viết một bài góp mặt, cũng đăng
về một chút tâm tình của những học trò 
ngày nào giờ đã thuộc lớp U60, U70. 


Lỡ hẹn

          Vương Đức Bình

Cuộc đời là bể cả, là dòng sông,
Như con nước lớn nước ròng
Mà ta như chiếc lá khô
Nước chảy rời nguồn, lá đành trôi theo.. 
(Trầm Tử Thiêng – Trộm nhìn nhau)

Kỷ niệm là thứ sống dai kinh khủng, nó giống như một thứ hoa dại mà cuộc đời đã gieo hạt vào tâm trí. Hạt của hoa nằm yên đâu đó trong quên lãng nhưng chỉ cần một cơn mưa rào là có thể đua nhau nẩy mầm kết nụ… và trong một khoảng khắc, đột nhiên người ta có thể thấy mình lại đứng giữa đúng vườn cũ năm xưa. Ngày tuổi trẻ - khi người ta có cảm tưởng mình có thể đi xa vạn dặm không mỏi mệt và có thể đạt bất cứ điều gì mình muốn nếu có đủ quyết tâm, khi người ta có thể đốt cháy mình với tình yêu say đắm và sẵn sàng bước qua được mọi trở ngại – thì người ta hay nói bằng thời tương lai nếu không phải là chỉ bằng thời tương lai. Ngày tuổi trẻ người ta nói ngày mai làm cái gì, ngày mai đi đâu, ngày mai gặp ai, ngày mai ăn cái gì .v.v. Cho đến một ngày, những “ngày mai” đó chất chồng trong kí ức. Những “ngày mai” nở hoa và những “ngày mai” hư mục đóng thành lớp lớp rong rêu ẩm mốc. Người tuổi trẻ ngày đó bây giờ chuyển sang dùng thời quá khứ hồi nào không hay. Người ta âu yếm quá khứ đến nỗi con cái bực dọc: “Làm ơn dùm con đi mà!...Ba/Má đừng bắt đầu câu chuyện bằng chữ “hồi đó” nữa…” Ơ hơ! Một giọt nước mắt rơi trong lòng, giống như bị ai bóp nghẹt trái tim mình vậy!



Bây giờ mọi thứ mau thay đổi lắm. Đi đâu vài ba tháng trở lại đường cũ có khi còn tìm không ra chỗ quen. Nhà cửa đường xá lạ hoắc! Bến đò cũ không còn, cây phượng cũ mái trường xưa không còn, tà áo trắng hồi đó không còn và người xưa cũng chưa chắc đã còn! Thì biết vậy nhưng có người cũng muốn tìm về! Ai cũng biết cuộc đời hợp tan vô thường nhưng ai cũng khao khát cái vĩnh hằng kỷ niệm. Th. cũng vậy, lòng chừng đã nguội nguội rồi nhưng cũng còn cục than ấm ấm đâu đó dưới tàn tro. Rời xa mái trường đã mấy chục năm. Bươn chải kiếm sống mệt nhoài. Đôi khi cũng nghĩ về trường cũ thầy cô xưa, năm mười năm cũng có dịp đi ngang qua cổng trường, nhưng người xưa cảnh cũ đã biến đổi nhiều theo thời gian. Câu đối “Hàm dưỡng nhân luân…” bây giờ không còn, hồ Chung Thủy nghiêng dốc với bờ cỏ êm mát không còn. Bờ hồ bây giờ đẹp hơn hồi xưa, đường ven hồ sạch và rộng hơn, nhưng cảm giác thân quen thì ít mà cảm giác lạc lõng thì nhiều. Đó là tâm cảnh về một quá khứ bị đứt đoạn. Bởi vậy mà buổi sáng Th. còn chần chừ nửa không muốn đi, nửa nghe trong lòng giục giã một cuộc họp mặt. Đã lấy ra cái áo ướm vào người rồi bỏ xuống, lòng tự hỏi: Đến để tìm lại điều gì đây!? Cho đến khi nghe con nhỏ cháu hát ghẹo: “Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại!..”[1] thì Th. mới tìm được cho mình cái lí do…

Th. đứng nép bên cổng quán Nhường Trà, hơi khác lạ so với mọi người đang ồn ào vui vẻ ra vào. Bây giờ đứng ở đây Th. không nghĩ rằng có thầy cô nào còn nhớ đến mình. Thầy cô nào đến Th. cũng chào, hỏi thăm sức khỏe. Thầy cô vui lắm nhưng… ai cũng hỏi Em tên gì!? Hồi đó em học lớp nào!? Điều đó cũng thường thôi vì có biết bao nhiêu thế hệ học trò làm sao thầy cô nhớ cho hết, nhất là hồi đi học Th. vốn trầm lặng, ít giao du, học dở và hồi nào cũng ngồi khuất ở góc bàn cuối lớp. Cũng chẳng thấy bạn nào quen. Những bạn thân trôi dạt chân trời góc biển, tha phương cầu thực như Th. thì hy vọng gì gặp lại hôm nay. Những đứa còn ở quê thì cũng đã lên chức bà ngoại bà nội, chắc lo bồng cháu tối mặt tối mày. Bước vào trong kia thì bắt chuyện với ai và biết nói chuyện gì!? Thôi thì cứ đứng đợi ở đây biết đâu gặp người quen...

    Rốt cuộc rồi Th. cũng gặp người quen, nhưng không phải người quen Th. thầm chờ đợi. Người quen là con nhỏ bạn thân hồi đó ngồi bàn trên, trước mặt Th. Con nhỏ nhớ Th. thiệt là hay, còn Th. phải ngờ ngợ nhíu mắt hồi lâu mới hình dung ra được cái bà đang đứng trước mặt mình là ai. Ôi trời hơn 40 năm rồi còn gì. Coi kìa con nhỏ hoa khôi của lớp bây giờ tóc bạc lòa xòa và gầy khọm! Bà hoa khôi vồn vã:
-         Trời ơi sao đứng đây, lâu quá mới gặp bà, đi đâu mà biệt tăm biệt tích…
Th. cười lặng lẽ:
-         Thì còn chờ…!  
  Bây giờ thì bà hoa khôi lại nheo đôi mắt đầy dấu chân chim nhìn Th. hồi lâu… Có lẽ là rất lâu! Để đọc được điều gì trong tim một người thì phải tốn rất nhiều thời gian, và cũng phải biết cách đọc nữa…

Bà hoa khôi thở dài:
-         Rồi, biết rồi! Hồi đó…
Th. cảm thấy nghẹn thở:
-         Không phải…
Cái gì không phải!? Thật là người ta nhiều khi còn chẳng hiểu nổi chính mình nữa. Có lẽ Th. định nói không phải mình đến để chờ. Đã hết thời để chờ, đã hết thời để dùng thời hiện tại, đã hết thời để muốn sửa lại điều gì. Dòng sông đã rẻ nhánh và nước đã xuôi hai dòng. Có lẽ Th. đến để hỏi, hay đến để trả lời! Câu hỏi mấy chục năm qua không hỏi được hoặc câu trả lời mấy chục năm qua chưa trả lời được.

Bà hoa khôi nói:
-         Thôi bà đứng chờ đây. Tui vô chào thầy cô chút. Vái trời bà gặp lại… Năm trước ảnh có đến mà.
Th. lại đứng chờ đó. Khi bà hoa khôi trở ra thì Th. đã về hồi nào rồi. Ảnh cũng không đến. Gió chướng thổi bay cuộn tròn mấy cái lá khô trên lề đường. Một mùa xuân khác lại sắp đến.

Bởi vậy sau cái cuộc đó bà Th. bị mấy đứa cháu nói bả muốn tâm thần rồi vì đi đâu cũng hay lẩm bẩm những khi buồn tình:

Trăm năm đã lỡ hẹn hò…
Cây đa bến cũ, con đò khác đưa!

Kèm theo một cái nhếch mép hài hước buồn héo quắt…


--------------------------------------------------------------------------------------
[1] Mong ước kỷ niệm xưa – Nhạc sĩ Nguyễn Xuân Phương.

Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2013

NGƯỜI ĐÀNG HOÀNG.





Mấy hôm nay dọn vườn, đốn bớt 5 cây dừa lão và mấy cây hoa bằng lăng. Buổi chiều đang dọn dẹp cây lá ngổn ngang bỗng chiếc xe cút-kít bị xẹp bánh. Không có chiếc xe cút-kít và cái ba-lăng thì thân già đơn độc vô phương xoay trở với mấy khúc cây to đùng, nặng cả tạ. Tháo cái bánh xe chạy xuống chợ Cầu Bà Mụ kiếm chỗ vá ruột. Trong khi rãnh rỗi chờ thợ vá lại lỗ thủng thì ngồi hóng chuyện ngoài chợ cho đở sốt ruột.

Là một cái tiệm sửa xe rất bầy hầy, trong tiệm có 4 người, có vẻ đều là anh chị em ruột: Một cô gái chừng đôi mươi xanh xao giống như thiếu ăn, một chú nhỏ ốm nhom đang ngồi chồm hổm loay hoay tháo lắp một chiếc xe gắn máy cũ xì gỉ sét và dơ không thể tả, một chú nhỏ khác đang vá ép cái ruột xe và một chị đâu chừng ngoài ba mươi có vẻ đẹp của một đóa hoa lan héo. Mấy chị em đang cãi nhau kịch liệt bằng thứ ngôn ngữ… rất bình dân! Tôi chẳng biết tên người nào nên gọi họ là cô em, cô chị và chú em, chú anh vậy.

Cô em có vẻ là em út, dáng điệu mệt nhọc yên lặng suốt cuộc cãi vả. Cô chị ngồi ẹo trên cái ghế đá, cầm trên tay xấp vé số, nét mặt thất sắc.
Chú em càu nhàu:
-         Chị còn mấy tờ?
Cô chị đáp:
-         Hăm lăm tờ.
Chú em nói sẵng:
-         Bà còn ngồi đó đi… Giờ này sổ số gần xong rồi! Cho bà chết luôn! Mẹ kiếp… chiều nay ăn cơm với muối.
Tôi thấy gương mặt cô chị càng thất sắc hơn và lại càng co rúm lại trên chiếc ghế đá. Chú anh quạo quọ:
-         Bà bán lại cho tôi 4 tờ đi.
-         Mầy trả tao mấy ngàn?
-         Hai chục ngàn.
-         Vậy tao lấy gì ăn!
-         Thì tui là em ruột của bà, tôi mới lấy dùm bà mấy cái vé đó, gần hết giờ sổ số rồi kìa. Bà không chịu hả. Tui kệ bà… cho bà ăn cơm với chao luôn.
-         Đây nè. Đồ quỷ phá chùa…
-         Hi hi… vậy bà ăn chao với dưa leo được rồi.
Họ im lặng một hồi. Cô chị nói:
-         Bây tính giùm tao coi hồi sáng tao lấy 150 tờ. Giờ còn 25 tờ vậy là bán được bao nhiêu tiền! Có lời không!?
Chú em phát quạu:
-         Tui nói cho bà biết. Bà không biết chữ, không biết tính, có ngày bà mạt kiếp luôn!
-         Thôi tính dùm tao đi mà!
Chị em họ ngồi tính nhẩm tới nhẩm lui rồi ngồi đếm cuộn tiền cô chị xổ ra. Tôi cũng không để ý xem họ tính như thế nào nữa vì lẽ chú anh đã quăng cái vỏ xe của tôi qua một bên để tham gia cuộc tính toán. Tôi hơi bực mình vì trời sụp tối nhanh mà đống cây lá của tôi phải để qua ngày mai thì rất phiền! Chú anh gạt bà chị và chú em ra để đếm tiền, xong thừ người hỏi:
-         Đâu đủ tiền! Bà bán được bây nhiêu tờ? Sao có bây nhiêu tiền?
Chú em giơ nắm tay lên chỏ miệng vô:
-         Rồi… bà bị người ta gạt nữa rồi! Cái đầu bà có bây lớn nè. Đồ ngu.
-         Ờ… tao quên. Hồi sáng tao có đổi vé trúng cho người ta. Hết ba trăm năm chục ngàn, mà người ta biểu đừng đưa tờ vé số cho ai, đừng nói với ai.
-         Trời ơi… rồi bà có đọ lại vé số không đó!?
-         Không. Người ta nói đưa tiền cho người ta vậy là đủ rồi!
Chú nhỏ lại giơ nắm tay lên:
-         Trời ơi ngu ơi là ngu… tui nói cái đầu bà có bây lớn nè!
Chú nhỏ khuỳnh hai cánh tay ra như cái thúng:
-         Còn cái đầu người ta bây lớn nè. Bà bị người ta gạt rồi.
Chú lại nhại nhại một điệu nhạc:
-         Chiều nay ăn cơm với muối vì con má quá ngu… tèng teng!
Cô chị buồn xo chống chế:
-         Người này không phải vậy đâu. Người này tao biết mà, quen mà. Người ta đàng hoàng mà. Người ta bỏ áo vô quần mà!!!
-         Ai mà đàng hoàng. Đàng hoàng ăn giựt của bà thì có.
Cô chị mân mê cái túi áo, lận lận cái túi hồi lâu. Mấy đứa em im lặng và chú anh đá cái vỏ xe của tôi văng vô cái thau nước dơ hầy. Thiệt hết biết! Nhưng tôi không muốn nhào vô chuyện của chị em họ làm gì.
-         Đàng hoàng! Đàng hoàng cái gì… bà đưa tui cái vé số đó tui dò coi! Má ơi là má!
Gương mặt cô chị hình như tái hơn, thất vọng, môi mím lại, đưa tờ vé số xếp kỹ trong túi cho chú anh. Chú anh móc cái điện thoại di động mốc meo bẩn thỉu bấm bấm hồi lâu rồi ré lên:
-         Cái này đâu phải giải bốn trăm ngàn. Tờ này trúng giải một triệu mà.
Gương mặt cô chị giãn ra:
-         Thì tao nói người ta đàng hoàng mà!
May mà “người ta đàng hoàng” chớ không thì cái bánh xe của tôi bị thêm một cú đá nữa chớ chẳng chơi…



Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Của đất




  1. Trước đây vườn nhà trồng chanh nhiều, say trái và trái rất đẹp. Mấy chục gốc chanh tới mùa thấy mà ham.  Hai chục trái là được một kí chanh rồi. Có một lần ông Hai hái mấy giỏ chanh nặng kịch đeo lên xe đạp cho bà Hai đem ra chợ bán. Hái chanh rồi thì phải bồi mương. Cái công đoạn này là khổ sở nhất! Nhánh chanh khô đầy gai rụng xuống mương, cứ mỗi lần đưa gàu xúc xuống lớp bùn dưới mương thì y như rằng hai bàn tay và hai cánh tay phải chịu vài vết xước máu chảy ròng ròng. Cũng may mà da thịt ông Hai lành tính hoặc do đất lành hay sao mà chỉ cần khoác nước rửa mấy vết thương rồi đắp lên một cục thuốc rê cầm máu là xong. Chưa lần nào bị nhiểm trùng nhiểm độc gì! Ông Hai làm mương cả buổi mình mấy còn bê bết sình đất thì đã thấy bà Hai lịch kịch đạp xe về… Mấy cái giỏ chanh còn y nguyên. Ông Hai trợn mắt hỏi: Úy… không bán đi mà chở về là làm sao vậy!? Bà Hai đứng bần thần một hồi, rơi nước mắt nói: Trời ơi tôi thấy anh cực khổ quá. Đổ máu với mấy trái chanh này mà người ta mua rẻ quá. Có ngàn đồng một ký chanh tôi bán không đành lòng nên chở về! Ông Hai ngồi lặng thinh hồi lâu rồi càu nhàu: Vậy để ăn hết mấy giỏ chanh đó à? Chua loét bao tử luôn à! Bà Hai bảo thôi để tôi làm chanh muối! Ông Hai nín thinh ngồi xe xe điếu thuốc rê Xuân Lộc rồi thổi ra mấy bụm khói đặc quánh. Ông ngồi nín thinh lâu đến nổi cái áo ướt mèm đang mặc khô luôn hồi nào không hay. Ông ngồi đó tới nắng trưa lên đỉnh đầu. Nắng nóng phát khùng! Ông biểu bà Hai đem cái rựa ra đây cho tôi! Chi vậy!? Kệ tôi! Cái rựa làm vườn của Ông Hai bén ác liệt. Ông đi từ đầu vườn tới cuối vườn, mỗi gốc chanh ông chỉ làm 3 nhát là đổ ào xuống mương. Mấy chục gốc chanh chăm sóc bấy lâu chưa đầy nửa giờ bây giờ nằm liệt địa, nghiêng ngả… Hết vườn chanh!
Bây giờ mỗi lần kể lại ông Hai còn bồi hồi… thiệt là nhớ lại hình ảnh mấy gốc chanh nằm sóng soài tôi thương quá, chẳng khác nào chặt vô chân mình… mà tại vì hồi đó tôi phát khùng. Khùng thiệt!

  1. Hết chanh. Ông Hai lại trồng bưởi. Chỉ ít cây bưởi thôi. Không sức đâu mà tưới! Vườn đất bây giờ đô thị hóa, người ta cất nhà lộn xộn chỗ ngang chỗ dọc, mương vườn bị lấp lần hồi không còn nước sông vô ra. Cây có múi mà không có nước phù sa thì không được mấy trái! Mùa nắng phải tưới nước phông-tên. Thứ nước phông-tên chỉ giữ được cho cây đứng đó chịu trận thôi chứ nhìn cái lá cây thô ráp thấy mà thương, lá đâu có mượt mà để mong điều gì. Cũng ráng giữ mấy cây bưởi da xanh cho con cháu có thứ mà ăn, có thứ để tặng bạn bè mỗi khi giỗ chạp cúng quảy. Ông lại chẳng chịu dùng thuốc bảo vệ thực vật hay thuốc kích thích tăng trưởng. Dùng mấy thứ đó độc hại lâu dài cho con cháu và cho người khác nên ông không dùng. Mấy trái bưởi vì vậy cũng không lớn trái và cũng không đẹp. Khổ nỗi như vậy mỗi lần hái tặng ai vài trái bưởi lại phải lải nhải điệp khúc bưởi này coi xấu dáng mà ruột nó lành lắm nghe, ngọt lắm nghe… làm như ông biết lỗi vì phải hái tặng thứ xấu xí gì đó!
Bà Hai cắt củm gói ghém mấy trái bưởi đem tặng bạn. Lòng quê thì có gì trừ vài thứ cây trái. Nhìn mấy trái bưởi bạn bảo ở đây trái cây nhiều rồi để cho người khác đi. Bà Hai cũng hay – nhờ bà đi chùa nhiều rồi nên lòng thanh tịnh – không sân si gì. Thì tùy duyên thôi… thì tặng cho người khác!
Vậy nhưng hôm sau ông Hai lại nghe bà ngâm nga ca dao:
Cầm vàng mà lội qua sông
Vàng rơi không tiếc, tiếc công cầm vàng…

Ông Hai nói ngạo bà Hai: Ai biểu bà cầm vàng y chi cho tiếc! Cầm vàng mạ có rơi thì bà khỏi mắc công xót lòng. Phải không!?

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

Gởi một tiếng đàn...



Mấy tuần nay, tối thứ bảy nào cũng cầm guitar đến chơi vài bản nhạc cổ điển ở quán cà phê Nhật Nguyệt. Bàn tay chai sần lâu nay quen làm cỏ, làm đất nên tiếng đàn đã thô ráp chứ không còn linh hoạt mượt mà như ngày xưa. Tự biết vậy nên phải tập lại rất nhiều, rất khổ sở mà vẫn có bản đàn vấp và không rõ tiếng. Vài nốt nhạc nào đó đáng lẽ ngân lên như tiếng giọt lệ rơi trên trái tim đang thổn thức lại nghe lạo xạo như đang nhai sạn thì rất khổ lòng! Những bản nhạc trình tấu như vậy khi đàn xong thì buồn lắm!
Quán cà phê có một cái thính phòng nhỏ vừa đủ để có thể “đàn mộc” mà không phải tăng âm điện tử (Nghe guitar cổ điển mà phải dùng ampli thì không có gì chán hơn!). Khách nghe nhạc lưa thưa (vì khách uống cà phê mà buộc phải im lặng vài giờ liền để thưởng thức một thứ nhạc rất kén người nghe, và nghe với thái độ trân trọng thì chỉ những kẻ đam mê lắm mới chịu nổi). Chẳng có cát sê mà lại còn tốn tiền cà phê, nhưng các bạn đàn vẫn nghiêm túc trình diễn. Cũng chẳng phải để biểu diễn tài năng gì, chỉ là đến và đặt lòng mình lên phím đàn gởi đến ai kẻ tri âm.

Dù là tiếng đàn của kẻ đã ngoài 60 - ngón tay nhấn nhá đã có phần run rẩy-  diễn đạt một xung đột nội tâm sâu sắc hay của một điệu tango yêu đương nồng cháy của bạn trẻ đang tuổi đôi mươi thì cũng đều là những tâm tư được trao gởi. Đến đàn để giữ cho nhau lòng yêu đàn và như một nhà văn nhà thơ nào đó đã nói… “Âm nhạc có thể làm cho ta sống lại những khoảnh khắc tưởng đã chìm vào quên lãng, làm sống lại tình yêu tưởng đã phôi pha…”




Chút lòng tử tế.



Về chẳng được mấy hôm rồi lại phải đi nhiều! Vườn tược cỏ mọc um tùm làm mãi không xong mà bạn bè và bà con “mỗi-nơi-tình-một-chút” nên cũng không thể trốn mãi trong vườn làm bạn với cỏ lác. Lại phải xách xe chạy đầu này đầu kia…
Xem ra năm tháng đã làm cơ thể cũng hư hao ít nhiều nên chỉ mới vài năm trước còn có thể cầm cương con ngựa sắt chạy một mạch hơn 300 cây số về Cà Mau mà thấy vẫn khỏe re, nay chạy lên xuống Thạnh Phú mỗi bận chỉ hơn 40 cây số mà phải dựng xe nghỉ dọc đường mấy lần vì ê ẩm quá. Thì tùy duyên vậy… khi nào cảm thấy ê ẩm thì liệu xem chỗ nào có bóng mát, tấp xe vô lề, đi tới đi lui một chút cho đở… ê. Thấy có cái chòi nhỏ bên lề đường không có ai bèn bước vào. Cái chòi trống trơn không có gì đáng nói nhưng đứng một lúc thì phát hiện sau lưng mình có cái chum nước. Cứ nhìn đăm đăm cái chum nước mà lòng rưng rưng cảm động. Cái thứ này lẽ ra đã tan biến với thời gian, sao lại còn ở đây!? Chỉ là một cái chum nước mưa đậy kỹ và một cái chén nhỏ để kẻ-không-quen lỡ độ đường giữa nắng trưa giải khát.
Cái chum cũ kỹ mang một việc thiện nhỏ nhoi, là một chút lòng tử tế còn sót lại trong một xã hội tràn đầy chụp giựt, bất an, mạnh ai nấy lo! Tôi đồ rằng trong căn nhà đặt cái chum này hẵn là có hai ông bà già nói nhỏ nhẹ với con cháu… Con ơi, sống phải có chút lòng nghe con!

Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013

Báo cáo về nhà.




Tôi sung sướng về lại mảnh vườn của mình. Mảnh vườn mùa này sủng nước và cỏ lên như rừng sau mấy tháng bị tôi bỏ bê. Căn nhà cực kỳ ẩm mốc và cửa nẻo hư hại khá nhiều do tên trộm - chắc là sống gần đâu đây - cạy cửa ghé thăm và lục tung, vứt ngổn ngang đủ thứ đồ đạc. Tên trộm này quyết tâm tìm cho ra vàng trong căn nhà của tôi, mà vàng là thứ mà chính tôi còn không làm sao tìm thấy được trong căn nhà của mình! Ngoại trừ điều khó chịu đó thì khi trở về… nhà tôi lại có thêm 4 cư dân: 3 con mèo mới sinh và một con tắc kè. Toàn những kẻ ngụ cư bất hợp pháp. Thứ nhất vì tôi là kẻ không ưa cái giống mèo. Đối với tôi mèo là thứ mất dạy. Tôi ghét cái lối chúng nũng nịu, kêu meo meo cái giọng điêu ngoa vào lúc tôi bận bịu, và chúng có thể đột nhiên quào tôi chảy máu vào lúc tôi tỏ vẻ làm quen. Và mùi… của mèo quả thực là thứ mùi kinh khủng, còn hơn mùi của fromage Camembert hỏng nữa! Nhưng lủ mèo là cư dân do mẹ vợ tôi giới thiệu - và vợ tôi ngoan ngoản đem về - nên từ bấy đến nay tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà “gặm một mối căm hờn trong củi sắt”. Bây giờ lại thêm 3 con mèo con nữa! Có lẽ kiếp trước chắc tôi có tội tình gì đó với nhà mèo nên kiếp này phải đền tội chăng!? Nhưng chú tắc kè quả thực là một cư dân mới rất thú vị. Từ nay kẻ hay thao thức mất ngủ là tôi chắc không phải cô đơn trong đêm trường nữa! Dù sao tôi cũng là người sợ vợ như tất cả các quí ông nên tôi đã cẩn thận xin phép vợ cho phép chú tắc kè được ngụ cư (nếu nàng không ưa chú thì tôi chắc cũng rất đau khổ rơi lệ mời chú ra khỏi nhà). Khi bạn phải thao thức trong đêm trường ngoài ý muốn và cũng không muốn đầu độc mình bằng những viên thuốc ngủ thì bạn mới biết đêm dài chừng nào và nỗi hoang vắng đáng sợ tới đâu. Như tôi đã ngồi dậy và đang viết entry này đây  - sau khi mất hơn hai giờ ru ngủ mình bằng đủ cách không thành công - thì vừa viết vừa nghe tiếng chú càm ràm… tắc kè… tắc kè cũng “đã” lắm! 

Tôi mong mấy con mèo và chú tắc kè của tôi sống trong hòa bình. Chớ có bắt chước bọn con người mà sinh sự điêu ngoa, lừa dối và chiến tranh. Loài vật chớ có ngu mà bắt chước cái thói ác độc của con người! (Chúa còn phải đuổi con người ra khỏi vườn địa đàng đó biết không!) Mong rằng lủ mèo khốn nạn của tôi đừng lừa dối và làm thịt chú tắc kè. Mong chú tắc kè đừng nổi nóng mà cắn đuôi cắn tai lủ mèo con. Mong lắm thay!

Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

Giã từ cuối thu.





Giã từ


Cành đã khô,

Thu đã vàng trong núi.

Người về đi !

Có gì đâu xuân hạ thu đông !

...









Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Một ngày nắng đẹp...



Ngày ấm áp, nắng đẹp hiếm hoi.
Dắt cháu đi chơi, xem phế thành Heidelberg...

Chuyến phà trên sông Neckar

Thế giới đầy những sự ngạc nhiên!...



Một góc thành cổ Heidelberg.



Dây thường xuân ở một góc chân cổ thành Heidelberg. 

Dấu binh đao!...



Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Rừng phong thu đã nhuốm màu...











Lượm lá mùa thu




Đẩy xe của cháu từ nhà trẻ về. Chiều nay có nắng nên đi qua lối ngang công viên. Lá thu đã rụng đầy. Có mấy cái lá phong đẹp rơi trên đường. Lượm về chơi...












Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Mùa thu ở nhà dưỡng lão




Mùa thu ở nhà dưỡng lão Saint Vinzenz , Neckarsulm.


Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

BÃO...




Nửa đêm bứt rứt dậy nhìn bão ở quê nhà. Ở đây mình đang quá êm ái nhưng nơi kia, tận chân trời, quê xứ ta đang gồng mình trong cơn bão. Mỗi năm mấy cơn bão! Chỉ có lòng lo lắng và buồn thôi... chia sẻ được gì đâu!

Bão WUTIP - 6:32 (giờ Việt Nam)

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

SẮC THU



Mùa hè ở đây nhiều, rất nhiều, loài hoa nở rực rở và không gian thơm ngát mùi hoa oải hương, nhẹ nhàng mùi hoa hồng, nhưng có lẻ mùa thu mới là mùa nhiều màu sắc hơn. Trong khi chờ đón tàn tạ, hình như muôn cây lá đều rướn lên, cố gắng chắt lọc màu nắng đã ấp ủ trong mấy tháng hè, để tinh hoa phát tiết ra ngoài thành một thứ sắc diện diễm lệ buồn rầu của cơn hấp hối. Và khi lá xuôi tay, thở nhẹ một hơi cuối cùng, gieo mình trong gió, mùa đông đến!


Sáng nào thức dậy cũng ghé nhìn qua cửa sổ
xem lá của em đỏ tới đâu rồi. 
Em cây nhỏ ơi khi nào em đỏ hết lá 
thì ta từ biệt nhau nghe.





Nắng thu phai hay "Chiếc lá thu phai" !?

Chỉ đôi thông này vẫn xanh khi mọi cây cỏ
chung quanh đang dần chuyển màu.

Dưới bước chân người
những nấm nhỏ nhoi cũng nhuộm vàng.
Giáo đường Saint Dionysius....

Lối vào công viên  Heilbronn

Muôn lá vàng khô tím trong bóng chiều....



Mặc kệ chiều thu rất lạnh và nắng thu yếu ớt 
em này vẫn phong phanh chiếc áo đầy màu và sắc.

Màu chiều lạnh...

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

CƠM CHÁY.




Người quân tử mà lo nói chuyện ăn với uống thì kể cũng xấu mặt thiệt! Nghe nói trong sách xưa có câu gì đó đại loại … thư trung hữu nữ nhan như ngọc, ie: Quân tử cứ đọc sách đi thì thế nào cũng có lúc gặp người đẹp. Không biết mấy cụ ngày xưa cà rỡn thế nào chứ mình đọc sách cả đời rồi mà có bao giờ thấy có người đẹp trong sách bước ra đâu! Sách vở thì chỉ có mà hành hạ người đời! Mấy cụ nhà mình chắc là dóc tổ! Thôi không thèm làm quân tử nữa, hôm nay nói chuyện ăn uống vậy!  Tại vì hôm nay nửa đêm tỉnh giấc đột nhiên thèm ăn. Ôi trời nhớ miếng cơm cháy và ơ cá kho kinh khủng…

***

Hồi còn nhỏ đi học ở một cái trường nhỏ tí ở Đầm Dơi, Cà Mau. Lâu rồi không thấy một cái trường nhỏ tí như vậy nữa. Trường có hai phòng học nền đất vách ván nhưng sáng sủa và sạch sẻ. Nền đất nện phẳng phiu khô ráo. Không nhớ mái trường lợp như thế nào, chắc là lợp lá xé vì tứ thời bát tiết đều mát rượi. Bàn ghế trong lớp rất chắc chắn và sạch bóng vì Thứ năm nào cũng có giờ vệ sinh để bọn nhỏ đem lá chuối khô vào đánh bóng bàn học. Trường chỉ có hai lớp: lớp năm và lớp tư. Muốn học lớp ba thì phải đi ghe lên tận thị xã Quản Long, xa ngái! Sân trường rộng lắm, dĩ nhiên sân cũng chỉ là sân đất, không có hàng rào gì hết, giờ ra chơi có thể chạy xa tít mù mỏi cẳng thì thôi, thậm chí có thể chạy luôn về nhà. Giữa sân có cây coòng rợp bóng mát, trái của nó rụng xuống có cái vỏ ngọt lịm và hột đem rang thì ăn bắt ngây. Đi học mẹ mua cho cái cặp mỏng te, lâu ngày rách tứ tung banh tàng, lòi ra trong cặp một quyển vở mỏng, một cái bảng đen bằng thiếc, cục phấn trắng, một cây viết chì và một quản bút có ngòi bút lá tre tím ngắt. Bận cái áo sơ mi trắng cụt tay và cái quần xà lỏn đen, một tay ôm cặp tay kia xách tòn teng bình mực tím. Hồi đi thì mình mẩy sạch sẽ, hồi về thì mặt mày vằn vện, tay chân quần áo tèm lem mực tím!
Đường đi học ngang qua nhà một bà. Bây giờ không nhớ bà đó tên gì nữa mà cũng không nhớ rõ mặt. Bà hiền như một bà tiên vậy! Đi học ngang nhà bà, hay gặp bà ngồi bên cái chái nhà không có vách gì cả. Hình như bà nấu cơm tháng cho ai đó vì lúc nào cũng thấy bà phơi một nong cơm cháy vàng rượm… Thấy mình đi học ngang qua bà hay gọi: Thằng nhỏ, vô Bà Hai biểu! Vậy là dạ một tiếng nhỏ rồi vô đứng xớ rớ dưới chái nhà bà. Hôm nào bà cũng bẻ cho một miếng cơm cháy lớn bằng hai bàn tay có phết mở hành… thơm ơi là thơm. Cầm miếng cơm cháy vừa đi vừa ăn. Ăn hết miếng cơm cháy là đến trường, vô học!
Có một hôm không hiểu sao Bà Hai lại cho thêm hai con ba khía gói trong lá chuối. Thằng nhỏ khoái lắm, cất kỹ trong cặp. Hằng ngày trong lớp thằng nhỏ ngồi ở dãy bàn thứ hai nhưng hôm đó lại chạy tuốt xuống dãy cuối ngồi rúc ở đó. Ông thầy Mô không nói không rằng, lén lén coi trong giờ học mà thằng nhỏ làm gì ở dãy bàn cuối. Té ra thằng nhỏ với bạn nó ăn vụng ba khía trong giờ học (Ngon tuyệt đi chớ! Phải không?). Hết giờ học thằng nhỏ bị thầy dắt về tới nhà mắng vốn: Chị coi, nó ăn vụng trong lớp học nè! Nó ăn vụng gì vậy? Ba khía! … À há… mẹ tôi (và cả xóm nữa chớ) cười ngặt nghẻo. Cười nhiều đến nỗi - cho đến bây giờ - cơm cháy và ba khía trốn sâu luôn trong các giấc mơ của tôi!

***

Có cặp vợ chồng anh bạn. Họ sống âu yếm hạnh phúc lắm mặc dù thuộc kiểu rổ rá cạp lại. Dòng chảy cuộc đời của họ làm sao đó mà hồi còn trẻ yêu thương nhau lại… đi lấy người khác. Khổ chưa cái thứ tình yêu thời thổ tả! Mà thôi, chỉ cần biết bây giờ trong bóng chiều của cuộc đời, họ cảm thấy hạnh phúc là được! Qua thời thổ tả thì... được tới thời dịch vật cũng không sao!!!
Tôi cũng hay sống lẽ loi do bà nhà – lí do này lí do kia, lí nào cũng hợp lí - vắng nhà luôn. Sống một mình thì ăn uống gọn nhẹ. Một nồi cơm điện nấu một lần ăn một hai hôm, chỉ cần để điện hâm nó ấm là được. Một thùng mì gói cộng với vài cái lá cách ngoài vườn là thành tô canh đầy hương vị rồi. Thêm một món gì mặn mặn là được! Ăn để sống cho qua ngày chứ phải sống để ăn đâu mà lo quá cho mệt!
Anh bạn đó, chắc cũng nghĩ tôi lủi thủi ăn một mình thì buồn nên hay gọi đến nhà dặn đừng có nấu cơm, tới nhà ảnh ăn cơm… cho vui! Vợ chồng bạn không mời tới ăn cho ngon mà mời tới… ăn cho vui. Cảm động không chứ! Ăn cho vui!  Ảnh biết tính mình nên lần nào tới ảnh cũng lo đi nấu riêng – bằng củi - một nồi cơm nhỏ có cơm cháy ăn với cá kho! Ngon thiệt là ngon… Mà không, phải nói vui thiệt là vui!.... Cũng không đúng… vì hai vợ chồng ấy họ đều có vấn đề về tim mạch và tiêu hóa nên họ hầu như ăn chay, thậm chí chị vợ có ngày chỉ uống nước mà thôi, vui gì nổi! Họ chỉ nấu cho tôi và ngồi im lặng vui vẻ nhìn tôi ăn… Vậy thì không phải nói ngon, không phải nói vui, phải nói … ăn trong cảm động rưng rưng!

***


Vậy đó, một miếng cơm cháy, chỉ một miếng cơm cháy thôi, cũng có thể là thứ tình yêu làm cho người ta rưng rưng được phải không !?



Tiếng sáo...



***





Một chiều xưa trăng nước chưa thành thơ ...



(TRƯƠNG CHI. Nhạc Văn Cao - Tiếng hát Ánh Tuyết)


eùf