Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

HOA...



Đầu tháng 3 nhận được thông báo về hưu. Không có nhiều cảm xúc lắm vì đã chuẩn bị cho điều đó lâu rồi. Là lẽ tất nhiên khi gánh nước trên vai đã trở thành khá nặng, sức khỏe đã không còn tốt mấy và đầu óc càng lúc càng nhiều thứ… nhớ nhớ quên quên, thì cần phải đặt gánh nước xuống để người khác gánh tiếp. Vậy là 37 năm triền miên với bảng phấn, giáo án, tài liệu sắp kết thúc. Đã qua rất nhiều niềm vui và cũng chịu vô số nỗi buồn.

Cảm ơn cuộc đời, cho dù 37 năm đó trải qua không biết bao nhiêu là nhọc nhằn, thậm chí đói khổ. Cuộc sống hồi nào cũng đẹp dù ngay trong những phút thập tử nhất sinh hay vất vả không cùng!

Sáng nay đến văn phòng Khoa ngó nghiêng vài người bạn. Ai cũng bận bịu chỉ có mình bỗng dưng rảnh rỗi. Ngồi lặng ngắm bình hoa đặt trong góc phòng. Bình hoa ở đó chắc đã lâu vì nhiều hoa đã úa, thậm chí rụng đi ít nhiều. Ai cũng cười khi mình khen bình hoa đẹp, đại ý là hoa đẹp khi còn xuân thì rực rỡ chứ tàn úa thế kia thì đẹp nỗi gì! ....

Kệ! Hoa tươi có cái đẹp của hoa tươi và hoa tàn… thì có cái đẹp của hoa tàn chớ sao! 




Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

Thư tháng ba



Thơ viết cho người giữa tháng ba
Ở đây quạnh lắm, vắng vào ra
Bóng chiều như thể hơi chiều mỏi
Vạt nắng bên thềm nhạt bóng hoa.

***

Người đi lâu lắm trước tháng ba
Mưa còn nặng hạt, xuân chưa qua
Nắng chưa trong trẻo, mai chưa trổ
Gói theo sao được nắng tháng ba!

***

Nơi ấy bây giờ cũng tháng ba
Tuyết còn trắng xóa những đồi xa
Âm u rét mướt chiều băng giá
Có nhớ quê nhà nóng tháng ba!

***

Ơi gió trầm tư chiều tháng ba
Im hơi ngàn lá chờ mây qua
Phả thêm chút gió cho mây ấm
Chở lòng ta gởi nắng tháng ba.

(Bến Tre, 13/3/2013)