Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

Vè Chaienism






Những hành đông gây hấn hiện nay của Trung Quốc
chỉ là sự kế thừa thói đại Hán
của các triều đại phong kiến phương Bắc - Ảnh: Lê Quân
Thanh Nien Online (27/5/2014)
E hèm có chú Chai-en (*).
Tưởng mình to béo người ta hãi hùng
Ôi giời... Chai-en-ní-dùm!
Chú mày khệnh khạng có ngày dập gan
Lên gân hống hách cả làng
Coi chừng sụp lỗ ngoài đàng chân trâu!
Chú thích:
Chaien (Goda Takeshi - hay Jaien) là nhân vật trong truyện tranh Doraemon của Fujiko Fujio, to béo và hay bắt nạt bạn bè, đặc điểm tiêu biểu của Chaien là chú rất nặng (đến 50 kg) nhưng chiều cao của chú khiêm tốn quá (138 cm) và chú có một cái rún lồi khủng khiếp. Nghe nói đến hôm nay cái rún của chú phình to đến gần 90% diện tích Biển Đông. Tội nghiệp cho chú! Cái bệnh này chắc hết thuốc chữa!



Thứ Ba, 20 tháng 5, 2014

CHÁU NGỦ CHO NGOAN.






Đang cất lại cái nhà. Dồn hết bao nhiêu vốn liếng làm lụng cực nhọc cả một đời để làm cái nhà coi cho nó “hoành tráng” một chút. Đủ thứ bề bộn. Buổi sáng - còn sớm bửng - ngồi ở bàn trà nói chuyện với thợ. Có một chú thợ tên Hùng hỏi:
- Hồi tối coi TV thấy hỗm rày Trung Quốc quậy mình quá thầy há?
- Ừa, thì nó quậy mình hoài mà, có gì lạ đâu!
Chú thợ ngồi trầm ngâm một hồi, bỗng bật ra một câu hỏi:
- Bây giờ con đi bộ đội được không thầy!
- E hèm… chú mấy tuổi rồi đó hả?
- Dạ. 34 tuổi.
- Người ta nhận chú không đó?
- Mình làm đơn tình nguyện được không thầy?
- Ừm… khoan đã… chú mà đi bộ đội thì ai xây cái nhà cho tôi hả?
- Ông nội con đánh giặc. Ba con đánh giặc. Bây giờ con cũng không ngại đâu!
Mấy người nói chuyện hào hứng lớn tiếng, làm thằng nhỏ 4 tháng tuổi còn đang ngủ giật mình khóc oe oe. Bà ngoại dỗ cháu rồi càm ràm:
- Um sùm quá cháu tôi không ngủ được đây!
Bà dỗ cháu ầu ơ rồi thủ thỉ:
- Cháu ơi… cháu bú cho no, rồi ngủ ngoan, mau lớn nghe, để cho ông ngoại đi lo chống giặc nghe…

Hà hà… thì ông ngoại đi chống giặc chớ sao!


bTa

Thứ Hai, 12 tháng 5, 2014

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2014

Sự ngạo ngược của kẻ cướp.




Ta là một thầy giáo ở quê. Hết thời dạy học thì chỉ muốn về hưu làm vườn, sống bình dị với ngọn rau tấc cỏ của đất của nước theo đúng nghĩa đen của nó. Không đủ tài thao lược và cũng ghét việc sát sinh nên không muốn viết về chuyện binh-đao-chính-trị dù lúc nào cũng đau đáu sự hưng vong của đất nước.

Lâu rồi kể từ trước 1975 - khi thừa cơ người Việt đang lâm vào cảnh "nồi da xáo thịt", anh em một nhà còn chưa thống nhất, Trung Quốc đánh thằng em để cướp đảo và cũng là đâm một nhát hiểm độc vào lưng thằng anh “đồng chí”! – ta đã dè chừng dã tâm của Trung Quốc đối với các lân bang. Một Trung Quốc phía bắc thì o ép người Duy Ngô Nhỉ, phía tây đất Phật Tây Tạng cũng không tha, tàn bạo chi xiết kể đối với các nhà sư là những người vốn không làm hại đến cả một con côn trùng, nội trị thì dùng đủ mọi nhục hình với Pháp Luân Công, lại thêm một việc Thiên An Môn đã làm lộ rõ chân tướng tàn độc của những kẻ đang lãnh đạo Trung Quốc. Nội trị của nó như vậy thì không dè chừng sao được!

Nội trị là vậy, đến khi Trung Quốc theo sách của Đặng Tiểu Bình không cần phân biệt mèo trắng mèo đen, miễn có thịt chuột ăn là được thì về thực chất đã vứt Marx và Engel vào sọt rác, lấy mục đích biện minh cho phương tiện! Ngẫm nghĩ cái cách Trung Quốc từng nuôi dưỡng và chống lưng cho bọn diệt chủng Pôn-Pốt tàn sát dân Campuchia là đủ rõ! Nhờ mấy chục năm phát triển liên tục giàu có lên, chế tạo sắm sửa khí tài quân sự tưởng như không thiếu thứ gì, tâm lý Trung Quốc là trung tâm của thiên hạ, là hoàng đế của bốn phương lại trỗi dậy. Ngạo mạn và ngang ngược bất chấp đạo lý, ngôn ngữ ngoại giao của Trung Quốc trở nên trâng tráo, không biết sỉ nhục và hành xử theo kiểu côn đồ hạ cấp, mục hạ vô nhân.

Tàu cảnh sát biển Việt Nam bị tàu Trung Quốc đâm.
Nguồn: Tuổi trẻ online
Thế giới đã trãi qua lắm kiểu đế quốc. Phần lớn các đế quốc đều thêu dệt cho mình một lá cờ chính nghĩa. Lá cờ tôn giáo của cuộc thập tự chinh, lá cờ khai sáng của chủ nghĩa thực dân chiếm giữ thuộc địa, lá cờ tự do của chủ nghĩa thực dân mới, lá cờ dân tộc thượng đẳng của chủ nghĩa phát-xít, lá cờ chủ nghĩa đại đồng của phát-xít Nhật… nhưng lần này Trung Quốc không cần thêu dệt cho mình một lá cờ! Cái lý luận “chủ quyền Trung Quốc có trước UNCLOS” thực chất chỉ có nghĩa là “lòng tham vô độ của tôi là trên hết, danh dự và lẽ phải là thứ không có ý nghĩa”. Chủ nghĩa đế quốc mà Trung Quốc đang ngạo nghễ bước tới chỉ có thể gọi là chủ nghĩa đế quốc trơ tráo.

Ta ở trong vườn, tưởng được yên tâm làm bạn với sâu với cỏ, ngờ đâu phải nặng lòng thấy Trung Quốc đang thèm khát một cuộc chiến tranh, làm đủ mọi thứ ngang ngược để có cớ cho một cuộc chiến nhằm chia lại miếng bánh của thế giới, trước hết là giựt miếng bánh của các nước nhỏ. Ta ở trong vườn lại thấy một cuộc đao binh chập chờn trước mắt, không viết vài lời không đành! Những người đang lãnh đạo Trung Quốc hình như quên lịch sử đã chứng minh rằng một nước dù tiềm lực mạnh tới đâu cũng không thể chống lại loài người. Có cái bản đồ nào của thế giới từng chấp nhận cái lưỡi bò của Trung Quốc không hay chỉ có các bản đồ gần đây của Trung Quốc? Có ai cho rằng Trịnh Hòa đặt bàn chân tới đâu thì ở đó là đất của Trung Quốc không? Phải một đầu óc bệnh hoạn hoang tưởng lắm mới nghĩ như thế! Mỹ mạnh hơn Trung Quốc nhiều (Mỹ dù đang suy thoái thì chí ít là trong vài chục năm tới cũng còn mạnh hơn Trung Quốc) nhưng người Mỹ cũng chưa bao giờ lên giọng ngạo ngược như Trung Quốc. Achille dù mạnh tới đâu cũng có cái gót chân dễ tổn thương chí tử. Trung Quốc có ý thức cái gót chân của mình không!