Thứ Hai, 10 tháng 12, 2018

Chạy trốn mùa đông !


Thế là tôi không chịu nổi nước Đức ngày đông. Gần như tôi lại bị trầm cảm vì ngày này qua ngày kia chỉ thấy một bầu trời xám tro buồn tẻ, nhìn qua cửa sổ lúc nào cũng chỉ một màn sương dày mơ hồ, những hàng cây giờ chỉ còn những nhánh cành khẳng khiu toàn một màu đen, khiến những giấc mơ khuya của tôi trở thành những cơn thảng thốt ngạt thở không có lí do! Và cũng có thể sẽ làm tôi bị hen phế quản do lạnh và bầu không khí trong phòng âm u ngột ngạt triền miên. Trời... sao mấy lúc ấy tôi nhớ và thèm nắng, thèm bầu không khí thoáng đạt đến vậy!



Thế là gần như tôi bỏ chạy về!

Chiều nay, tôi lại ngồi yên bên thềm của mình. Bằng lòng với chút nắng còn sót lại trên mấy đóa hoa sao nhái. Chiều êm!




Thứ Năm, 22 tháng 11, 2018

THEO MÙA ĐI MÃI...



Chớm thu
Cây phong lá đỏ

Giữa thu

Cuối thu

Tàn thu
"...
Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em
..."
(Thơ tình cuối mùa thu - Xuân Quỳnh. Phổ nhạc: Phan Huỳnh Điểu)


Thứ Năm, 15 tháng 11, 2018

Bên bờ DANUBE



Ulm bên bờ Donau.

Kết quả hình ảnh cho Mélancolie d'une rue
Mystère et mélancolie d´une rue 
Giorgio De Chirico
Ulm là một thành phố nhỏ, gần đầu nguồn và nằm hai bên bờ sông Danube (tiếng Đức: Donau), gồm Ulm mới (Neu Ulm) và Ulm cũ. Ulm mới thì rất chán, vì cũng giống bao nhiêu thành phố khác trên thế giới với những kiến trúc vuông thành sắc cạnh, khu siêu thị to đùng, những khu phố rập khuôn nhạt nhẽo, buồn tẻ và lạnh lẽo, với những bức tường phẳng và cao gợi nhớ bức tranh Bí Mật và Nỗi Sầu Một Con Đường của Giorgio De Chirico. Tuy nhiên mình muốn ghé Ulm vì hai lẽ: Một. Ulm là nơi sinh ra của nhà vật lí học vĩ đại Albert Einstein. Hai. Ulm được bao quanh bởi dòng sông Danube.

Dầu Albert sinh ra tại Ulm, và có lẽ những ý tưởng về thuyết tương đối hẹp của Einstein cũng nảy mầm tại Ulm. Do Einstein là một người gốc Do Thái nên rốt cuộc lịch sử đã dẫn dắt cuộc đời của Einstein trên đất Hoa Kỳ, và rốt cuộc sau bao nhiêu tranh cãi Trường đại học Ulm cũng chưa bao giờ được đổi tên là Trường đại học Einstein. Dấu vết của Einstein ở Ulm hình như chỉ là những mảnh vụn của lịch sử mà thôi. Còn dòng Danube chảy qua Ulm không rộng lắm vì nó ở gần đầu nguồn. So với cái nhìn của người con Bến Tre đã quen với tầm bao la mênh mông của dòng Hàm Luông hoặc dòng Cổ Chiên thì dòng Danube ở Ulm chỉ đáng gọi là con sông nhỏ. Hoặc ở chỗ cù lao có cây cầu nối liền Ulm mới và Ulm cũ thì Danube chỉ đáng gọi là con rạch, hay cái xẻo Ulm gì đó! Tuy nhiên Danube gắn liền với một ca khúc bất tử và một nhịp điệu làm cho nhân loại không ngừng đắm say mộng tưởng: Le beau Danube bleu của Johann Strauss. Tôi trong những ngày hãy còn thơ dại mà đã biết say đắm với tiếng hát Thái Thanh qua bản Dòng Sông Xanh do Phạm Duy phổ lời Việt. Bản nhạc được Thái Thanh trình bày đúng phong cách Ad Libitum nguyên thủy của nó trong điệu valse cuốn hút, dìu dặt của dàn nhạc thính phòng. Phối khí gốc của bản nhạc chỉ có bộ dây nhưng Phạm Duy đã dẫn nhập cho tiếng hát Thái Thanh bằng tiếng sáo rất lôi cuốn. Vậy đó, tôi đến đây – Ulm chớ không phải thành Vienne – để nghe dòng sông nhỏ thì thầm, và rồi sẽ dẫn dắt theo lối mộng mà tới dòng mông mênh nồng ý biếc. Ở đó Thái Thanh và Johann Strauss sẽ gặp nhau!





 









Xin để chút lòng lắng nghe.

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2018

QUA HẺM NÚI



Vượt qua hẻm núi Partnach - chỉ dài khoảng 700 mét - phải đi men bên vách núi. Lối đi chỉ vừa một người qua, đôi lúc phải luồn lách trong các hang ngách tối đen. Ở nhiều đoạn cách duy nhất để biết hướng đi tiếp là phải nắm chặt và mò mẫm theo sợi dây sắt bố trí dọc chiều dài hang. Phía dưới lối đi chừng chục mét là dòng nước hung dữ, nhiều nơi tung bọt trắng xóa. Tiếng nước dữ vang động ầm ầm giữa hai vách đá hẹp. Ngước nhìn lên từ bên dưới thấy bầu trời chỉ là một khe hẹp xa tít phía trên cao đỉnh núi. Vách núi chớn chở dựng đứng, nước lạnh buốt trong các mạch đá tuôn chảy tung tóe trên nón trên áo. Nước lấp xấp dưới đế giày. Phải gắng giữ giày vớ cho khô ấm, nếu không muốn phải quay trở lại ngay. Với đôi bàn chân lạnh tê tái thì vô phương đi tiếp trong thời tiết này! Có lúc tưởng như đường vào địa ngục! 

Qua khỏi hẻm vực, phía đầu nguồn, chảy giữa lòng thung lũng, là con suối mùa này có vẻ hiền hòa. Đi dọc theo suối, ở một vài chỗ, có đường dốc thoãi xuống lòng suối. Đi mỏi thì xuống suối ngồi bên gộp đá để nghỉ chân và nghe tiếng suối chảy rào rạt. Băng tuyết trên các đỉnh của Alpes tan chảy thành nước suối trong vắt. Do chảy qua địa hình đá vôi nên nhìn xa xa, nghiêng nghiêng dưới ánh mặt trời thấy nước   màu xanh lơ . Chụm hai bàn tay vốc một ngụm nước lên uống. Nước rất lạnh, gần như không mùi, vị nhàn nhạt của khoáng chất – hơi giống nước suối Vĩnh Hảo. Uống thứ nước tinh tuyền từ thiên nhiên trong sạch, lòng như được rửa hết bụi nhơ. Thở một hơi thật sâu thơm mùi lá khô, mùi của thông rừng. Sảng khoái và... lại đi tiếp lên đỉnh núi!


Có Lưu Nguyễn
ngày xưa lạc lối đào nguyên...

Đường men theo vách núi
để qua hẻm Partnach.
Nước tuôn chảy rào rạt trên đầu.

(Cảnh hai khung hình trên
được dùng trong phim kinh dị Ma cà rồng Nosferatu, 1979)
(Nosferatu the Vampyre).
(Dựng từ tiểu thuyết Ác quỷ Dracula của tác giả Bram Stoker )
(Ảnh và thông tin từ:
https://en.wikipedia.org/wiki/Partnach_Gorge)


"Lá vàng rơi rắc lối thiên thai!"

- Sắp chui vô Quỉ Môn Quan đấy!

Vừa qua khỏi hẻm núi Partnach.
(Ảnh trên Internet)
Hai ông cháu
vừa qua khỏi hẻm núi một đoạn ngắn.
Phía sau lưng có thể thấy đỉnh Zugspitze
phủ tuyết trắng.

Phía thượng nguồn, đinh núi 
bạc đầu mờ trong sương.
Ở đây có thể quan sát
rõ địa hình karst
của vùng núi này với
các hang bên triền núi
phía bên kia suối.






Zugspitze là đỉnh cao nhất
của dãy Alps thuộc phần lãnh thổ Đức.

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2018

Nhớ gió mùa thu.


(Hồi ức).

Ở đất của người, đêm nay tôi nằm nghe gió thu nhẹ ngoài song lạnh. Trong lòng nhớ quá câu ru:

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh dài thức đủ vừa năm.

Chỉ có hai câu ru đơn giản như vậy của một ngày xưa mà sao ám ảnh tôi suốt bao nhiêu năm trường.

Khoảng năm 1985 tôi đi công tác ở huyện Mỏ Cày cùng với nhà thơ Lê Nguyễn Hàm Luông. Hàm Luông phụ trách môn văn, còn tôi dạy toán cho một lớp “chuyên tu” để chuyển từ hệ đào tạo 2 năm Sư Phạm cấp 2 thành hệ đào tạo 3 năm Cao Đẳng Sư Phạm. Lịch làm việc và học tập rất căng thẳng. Học buổi sáng và làm bài tập buổi chiều sao cho để trong một tháng là xong môn giải tích cổ điển. Thời buổi đó khó khăn đủ bề, đường xá đi lại nhiêu khê, cơm gạo chỉ vừa đủ no là may mắn lắm. Nên tôi và Lượng (tức Hàm Luông) chọn ở lại Huyện suốt tháng cho... dễ tính.

Tôi và Lượng có phải là giảng viên giỏi hay không? Chắc 100% là không phải rồi! Nhưng tôi e rằng tôi phải công nhận học viên của tôi toàn là những đầu óc siêu việt, vì họ có thể học toán cao cấp một ngày 10 tiếng đồng hồ và có thể nuốt hết một khối lượng kiến thức toán học đồ sộ chỉ trong vòng 1 tháng – Khối lượng mà sau này các lớp chính quy, cũng chính do tôi dạy (hoặc hướng dẫn) phải thực hiện đến 2 học kì (tức 6 tháng)! Nhưng mà thời buổi như vậy, điều kiện như vậy, yêu cầu như vậy thì đành phải... như vậy!

Và để đối phó với những đầu óc siêu việt như vậy thì tôi phải làm việc cật lực trong chuyện soạn giảng. Nhà thơ Hàm Luông của tôi mỗi đêm có thể gác cao tay lên đầu mà ngủ trong khi tôi phải miệt mài thức để soạn bài, để giải bài tập. Cứ vài hôm thì Ủy Ban Nhân Dân huyện là nơi xét duyệt cấp cho tôi dầu lửa để thắp đèn cho mục đích soạn bài lại ta thán không biết ông Bình ổng có uống dầu thay nước trà không mà sao hao dầu dữ vậy! Đêm nào tôi cũng được cấp cây đèn dầu ABC to đùng sáng trưng để soạn bài. Cây đèn ấy “uống” dầu rất hãi. Trung bình mỗi đêm tôi thức tới 11 hoặc 12 giờ đêm là mất đứt 1 lít dầu. Cái thời mà mỗi người mỗi tháng chỉ được mua có 2 lít dầu lửa thì tôi bị ta thán như vậy là phải rồi. Nhưng Ủy Ban cũng không dám đình chỉ vụ cấp dầu. Tôi mà buồn bụng, tôi và Lượng bỏ về thì cả đám giáo viên toán cấp 2 của huyện và dĩ nhiên là Ban Giáo Dục Huyện khốn đốn cho mà coi!

Thế đấy! Nhưng có đêm tôi chưa kịp soạn bài xong thì lại... hết dầu. Chắc là do tôi vặn đèn sáng quá nên hao dầu quá định mức! Soạn bài chưa xong thì rất khó yên giấc!Thế là tôi đành phải nằm thao thức trong bóng tối. Phải nói thêm là Ban Giáo Dục bố trí cho hai ông trời con là tôi và Lượng ở trên một cái Hội trường rộng rinh – giống như bị bỏ hoang - cở 10x20 mét vuông và xếp mấy cái bàn viết lại làm giường ngủ. Ban đêm trời mưa. Tối thui. Lạnh hiu hắt. Đắp cái mền mỏng te, nằm nghe gió sông thổi qua song ù ù! Buồn mênh mông.

Thế mà trong đêm sâu lạnh ấy, bỗng đâu giữa tiếng gió rít trong lá, văng vẳng tiếng người mẹ trẻ nào ầu ơ ru con:

Gió... mùa thu là... là mẹ ru là con ngủ.

Tiếng ru êm ái kéo dài ngân nga trong đêm trường, bập bềnh theo tiếng võng đưa. Khó mà biết được tiếng ru ấy là từ bên kia sông vang lại hay từ xóm nhỏ của hẻm chợ mà tới đây.

Ầu ơ... ầu ơ. Năm canh dài mà... năm canh dài mà...
ầu ơ... thức đủ vừa năm.

Nước mắt chảy dài trên mặt tôi. Tiếng mẹ ru đó mà. Là tiếng của hồn đất. Là âm vang của hồn nước. Tiếng ru để con yên lòng ngủ yên và lớn lên giữa đêm mưa gió. Có mẹ đây. Năm canh sẽ không còn dài. Ngày mai trời sẽ sáng.

Bây giờ thì tôi không còn mẹ nữa, nhưng câu ru kia nâng đỡ tôi mỗi bước trong cuộc đời. Mẹ vẫn còn đó, trong câu ru! Hạnh phúc thay cho tôi có được câu ru là tiếng mẹ vẫn còn vang vọng!