Thứ Hai, 22 tháng 1, 2018

NIỀM VUI ĐƠN GIẢN




1. Lâu lắm rồi không viết blog, vì chỉ quẩn quanh trong mảnh vườn con. Hôm kia làm cỏ, hôm qua làm cỏ và hôm nay... chút nữa lại đi làm cỏ. Làm cỏ trước mặt thì sau lưng cỏ lại lên ào ạt. Cây bông này hết hoa thì lại lo trồng thế vào chỗ đó cây hoa mới. Làm cỏ hết buổi sáng thì lại vào nhà chơi với cháu ngoại để má nó rảnh tay lo việc bếp núc, phụ với bà ngoại. Cuộc sống nhẹ nhàng (E hèm... Thiệt ra ngày nào cũng mệt, thở không ra hơi!) và đơn điệu nên chẳng có gì để viết. Internet thì cũng liếc mắt qua - nhưng đã muốn để lòng phẳng lặng - chẳng muốn ọ ẹ gì nữa với những mối trần ai.

2. Xem coi những tấm ảnh này chụp khi thấy vui vui. Rồi một ngày kia ngắm nghía lại, biết đâu sẽ thấy bâng khuâng...

Cây ổi xá lị già cỗi đâu 30 chục năm rồi
mà vẫn cho một chùm trái đẹp và thơm ghê chưa!?
Bà ngoại đang cân nhắc xem nên chưng lên đĩa như thế nào đây!

Cháu ngoại! Xem hai anh em nó dễ thương chưa kìa.
Đang tò mò xem chiều rồi
mà ông ngoại vẫn còn đang làm gì ngoài sân thế kia!

Bá Thiện đấy! Học trò già của mình và cũng là bạn tâm giao.
Thiện đến chơi, đàn bản Sonate Ánh Trăng của Beethoven
với bản Allemande (Origine: Suite for cello No.3 BWV 1009) của J. S. Bach.
Trong chiều êm được thưởng thức tiếng đàn điêu luyện và diễn cảm sâu sắc.
Vậy là hạnh phúc phải không!

Giò lan này Nguyễn Thanh Trí (Lại một học trò già nữa... !) tặng thầy.
Đem buộc nó dưới cội cerise cả chục năm nay.
Nó sống e dè và lẫn khuất dưới bóng cây rậm rạp
đến nổi mình quên nó tên gì rồi (có khi còn quên là có nó nữa!).
Hôm qua nó lại lặng lẽ ra hoa đấy.
Đẹp không?

***

Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017

TƠ VƯƠNG


Tơ vương. 


(Kính tặng Thầy Vương Đức Bình). 



Bảy bó về vui với ruộng vườn,
Nhìn đời nhạt nhẽo tợ mù sương.
 
Bảng đen gởi lại, thôi từ biệt ;
 
Phấn trắng đeo mang, bởi nghiệp vương.
 
Lòng muốn quên đi nùi chỉ vướng.
 
Dạ còn luyến tiếc sợi tơ trường.
 
Tự nhiên, liều thuốc thần tiên sướng,
 
Hòa điệu vô thường khúc nhớ thương !



                            (23-6-2017, Nguyễn Thanh Trí)

Thứ Năm, 11 tháng 5, 2017

MƯA ĐẦU MÙA



Mới sáng mà mưa đã dài lê thê, rỉ rả đâu từ hồi đêm. Biết làm gì bây giờ với mảnh vườn đang ướt dầm ngoài kia. Lấy đàn ra dạo bản Buổi Sáng Sương Mù của A. Abadi và bản Prélude số 4 của H. Villa-Lobos. Dây dàn dãn ra, tiếng đàn âm u trầm đục. Lòng chùng xuống...





Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

Chiều tháng 4



Trong chiều dần im hơi,
 
người ngồi thương nhớ bao ngày vui...
(Phạm Duy - ca từ tiếng Việt - trong Célèbre valse của Brahms)


Tôi thích những buổi chiều êm. Lòng không vướng bận. Một mình ngồi yên bên thềm trong chiều vắng. Nắng chiều vàng lên thoi thóp trên ngọn cây. Đất còn phả chút hơi nóng của hè muộn vào làn gió khô. Nghe vẳng tiếng kêu tha thiết của con chim vịt gọi chiều ở đâu đó sau vườn. Thích quá những cỏ rối, những hoa dại khát nước và thậm chí một con kỳ nhông màu xám lẩn khuất e dè sột soạt trong đống lá rụng!
Chiều rất êm...





NIỀM VUI CON TRẺ




Chỉ với cái thùng giấy vậy mà quá vui !