Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017

TƠ VƯƠNG


Tơ vương. 


(Kính tặng Thầy Vương Đức Bình). 



Bảy bó về vui với ruộng vườn,
Nhìn đời nhạt nhẽo tợ mù sương.
 
Bảng đen gởi lại, thôi từ biệt ;
 
Phấn trắng đeo mang, bởi nghiệp vương.
 
Lòng muốn quên đi nùi chỉ vướng.
 
Dạ còn luyến tiếc sợi tơ trường.
 
Tự nhiên, liều thuốc thần tiên sướng,
 
Hòa điệu vô thường khúc nhớ thương !



                            (23-6-2017, Nguyễn Thanh Trí)

Thứ Năm, 11 tháng 5, 2017

MƯA ĐẦU MÙA



Mới sáng mà mưa đã dài lê thê, rỉ rả đâu từ hồi đêm. Biết làm gì bây giờ với mảnh vườn đang ướt dầm ngoài kia. Lấy đàn ra dạo bản Buổi Sáng Sương Mù của A. Abadi và bản Prélude số 4 của H. Villa-Lobos. Dây dàn dãn ra, tiếng đàn âm u trầm đục. Lòng chùng xuống...





Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

Chiều tháng 4



Trong chiều dần im hơi,
 
người ngồi thương nhớ bao ngày vui...
(Phạm Duy - ca từ tiếng Việt - trong Célèbre valse của Brahms)


Tôi thích những buổi chiều êm. Lòng không vướng bận. Một mình ngồi yên bên thềm trong chiều vắng. Nắng chiều vàng lên thoi thóp trên ngọn cây. Đất còn phả chút hơi nóng của hè muộn vào làn gió khô. Nghe vẳng tiếng kêu tha thiết của con chim vịt gọi chiều ở đâu đó sau vườn. Thích quá những cỏ rối, những hoa dại khát nước và thậm chí một con kỳ nhông màu xám lẩn khuất e dè sột soạt trong đống lá rụng!
Chiều rất êm...





NIỀM VUI CON TRẺ




Chỉ với cái thùng giấy vậy mà quá vui !



Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2017

VÔ ĐỀ ĐÊM NGUYÊN TIÊU




VÔ ĐỀ ĐÊM NGUYÊN TIÊU
Xem ra ta cũng già rồi.
Nguyên tiêu chỉ biết riêng ngồi coi trăng.



Đêm nay nguyên tiêu trăng sáng quá
Xuân vừa mới đến xuân đã qua
Chai rượu còn nguyên chén trà lạt
Bạn bè đi cả chốn đâu xa
***
Ngón đàn run rẩy sương xuống ướt
Vằng vặc đêm rằm bạc đầu hoa
Bốn bề tiếng dế than đêm vắng
Lòng cũ lạc loài một mình ta.