Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018

KÍ THÁC



Hình ảnh có liên quanĐược người ta kí thác những chuyện rất riêng trong cuộc đời là một gánh nặng. Nhất là những chuyện thuộc loại biết để bụng, chết mang theo! Con người có những nỗi đau khổ không ai giống ai. Có những nỗi đau tầm tầm, theo thời gian rồi nó tự phôi pha, rồi trôi vào quên lãng. Loại nỗi đau kiểu đó thì tốt hơn hết là nói: Mặc kệ nó, cho nó đau ít hôm cho quen! Giống như chích ngừa một thứ bệnh cảm cúm theo mùa gì đó. Nhưng cũng có những nỗi đau, nỗi riêng nó tàn phá con người kinh khủng. Những nỗi đau thuộc loại làm tan vỡ cuộc đời của bạn. Khiến cuộc đời của bạn trở thành một bi kịch không có hồi kết trừ khi bạn chết đi. Mà có khi chết đi vẫn còn phải làm một con ma than khóc trong cõi u minh! Tôi có quen thân một vài người bị đau như vậy. Và trong một số tình huống, thì tôi rơi vào thế người ta kí thác cho mình những điều – vì tình thân – mà phải hứa giữ lòng không san sẻ cho ai. Về phần người ta thì thật quá đáng thương! Cuộc đời của họ tan nát vì những oan khuất không có bài kinh nào để đọc giải oan được, và tâm hồn họ nó bị cái gì đó giống như bị hoại tử vậy. Họ có thể sống một cuộc đời đầy đủ, có khi còn có vẻ phong lưu là đằng khác, nhưng mà… nhà nghèo thì khóc đã đành mà nhà giàu cũng khóc! Cái thứ nỗi đau, nỗi riêng đó là một sự đọa đày để trả một nghiệp quả xấu nào đã gây ra ở kiếp trước chăng? Không biết, cái đó để dành cho các vị có huệ nhãn – lòng trần đã dứt - thông thiên đạt địa mà phán! Còn tôi là một kẻ phàm, người trần mắt thịt, và vì tôi là kẻ được kí thác nỗi đau, thì tôi cũng bị đau theo!

Mà sao tôi viết những dòng này. Tôi không định kí thác cái gì cho bạn đọc đâu. Đơn giản là trong lòng tôi ôm một cục đá quá nặng, và tôi phải ôm như vậy chạy cho đến hết cuộc đời. Chẳng có ai chạy tiếp sức cho mình hết!

Đêm nay tôi không ngủ được. Tôi ôm cục đá chạy mãi miết. Thì xin thương tôi, cho tôi bật ra một tiếng rên! Chứ tôi không định nói ra cái gì mà người ta đã kí thác cho tôi vậy!

***

Chủ Nhật, 18 tháng 2, 2018

Mồng 3 tết






Sớm mùng 3, ra thăm em Mai. Mừng quá ! Em chống chọi với thời tiết khắc nghiệt thế! Mỗi ngày đều phải tưới phun sương cho em mấy lần để bảo vệ mấy tược non và nụ con. Hôm nay em đã nở được đóa mai trắng rồi đây....

Mồng 1 và mồng 2 tết




Năm nào cũng vậy ngày mồng 1 tết là ngày mình thấy nhẹ nhàng nhất. Ngày ấy mình không phải làm gì nặng nhọc sau hơn một tháng dọn dẹp vườn tược, nhà cửa. Tất cả việc ấy mình phải làm "mình ên" vì mình không có con trai và những việc ấy không phải việc dành cho phụ nữ. Suốt một tháng mình phải lao động cật lực có khi hơn 8 tiếng mỗi ngày không ngơi nghỉ. Mệt kinh khủng ấy! Nhất là năm nay mình đã "già" rồi, sức lực không còn tráng kiện như ngày xưa. Cái ngày mà mình có thể đốn cây chuối hột to đùng và có thể vác nguyên cây chuối nặng cả tạ chạy vèo vèo đã như xa lắm rồi. Bây giờ phải chặt cây chuối ấy ra làm 4 khúc mà kéo lê đi còn thấy oải! Mồng 1 thức dậy thảnh thơi. Bước ra sân thấy đất trời thật tinh khôi, mát mẻ và yên ắng. Đi chậm rãi trong sân ngắm nhìn mấy nụ mai đang nở, cỏ dại và hoa vườn xôn xao trong nắng mới. Vào nhà thắp nén hương cho trời đất và ông bà, xong cùng vợ sắm sửa đi lễ chùa. Vào chánh điện với lòng tịch lặng cúi xuống lạy Phật 3 lạy. Chẳng cầu xin điều gì, chẳng ước muốn điều gì. Thật hạnh phúc thấy lòng mình nhẹ nhàng như con trẻ...

                                                                                        ***

Mồng 2 cùng vợ đi thăm những người bạn già. Năm nay những người bạn ấy phần lớn không còn đi thăm tết mình được nữa... Bệnh tật đã làm họ gắn liền với cái giường rồi. Năm tháng đối với họ chỉ còn là chút ánh quang sáng tối - may lắm là còn thấy đóa hoa nở - qua khung cửa sổ - hoặc cũng may mắn lắm là chân cẳng họ chỉ yếu lắm chẳng còn bôn ba được nữa: Vợ chồng Bảy Xuân, vợ chồng Liên Diệp, vợ chồng ông Tư Sa - Bà Tự, vợ chồng Bảy Tuấn, vợ chồng chị May Duyên... Đến nhà nào cũng chúc họ sức khỏe, chúc bạn ta sẽ hồi phục... đến nhà nào cũng nhìn thấy nụ cười với ánh mắt chan chứa long lanh. Những nụ cười giống như một cội mai già đã ngả, gốc đã mục nhưng vẫn còn cố nở những đóa hoa đẹp dâng đời!!!
                                       -----------------------------------------

Thứ Sáu, 16 tháng 2, 2018

Hoa vườn cỏ dại ngày xuân

Năm rồi, tới giữa tháng chạp, trời còn mưa nhiều quá. Mà còn lạnh nhiều nữa... Thời tiết thất thường nên hoa cỏ cũng đỏng đảnh. Tưởng tết này mai không ra hoa được! Mà thật vậy, cây mai trắng của mình năm nay thấy có nhiều nụ mà rồi rốt cuộc không có hoa nào. Vậy thì thôi! Hoa vườn cỏ dại còn đẹp bây nhiêu hay bấy nhiêu! Mồng một tết năm nay được như vầy đây:








Giao thừa Mậu Tuất 2018


Ông Bà ngoại ráng thức tới giao thừa, bày biện cúng kiến ông bà và trời đất. Nghe tiếng pháo bông nổ xa xa mà mấy đứa cháu ngoại buồn ngủ quá ngủ khò hết ráo - không đứa nào chịu thức xem pháo bông. Giữa thời khắc đất trời tinh khôi, cầu mong cho một năm mọi sự tốt lành, nhà nhà yên vui, no ấm, người với người đối đãi nhau tử tế. Cúng kiến ông bà xong là ông bà ngoại sẽ "cháp" hết bao nhiêu dĩa bánh mức này đây. Sướng chưa !