Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2022

NGÀY NHÀ GIÁO

 


Mỗi năm đến ngày 20/11 là cảm giác lẫn lộn: Có niềm vui học trò cũ, trong đó có những học trò cũng đã già, nhưng vẫn nhớ mời thầy cô về chốn cũ dự một cuộc họp ngắn để nhắc lại ngày cũ và để tri ân. Nói mời thầy cô về chốn cũ mà không nói về Trường cấp 3 Thạnh Phú là bởi cái trường cũ theo năm tháng đã không còn dấu tích gì, quá chăng là còn trong tâm trí. Cũng có nỗi bùi ngùi vì mỗi năm cuộc họp cứ thưa vắng dần, thầy cô cũng vắng và học trò già cũng vắng thêm! Biết làm sao! Gió vô thường thổi không ngừng nghỉ mà! Và cũng có nỗi ngơ ngác khi nhận được lời chúc 20/11 của chính thầy cô và đồng nghiệp của mình. A! Thế các nhà giáo gìà chúc lẫn nhau à!?
Để lại đây vài hình ảnh 20/11 năm nay... để lưu niệm, Thế thôi.


Đây là lời chúc của Thầy Lê Van Hoàng
và "đáp từ" của mình đây:

Giáo già lại chúc giáo già!
Bùi ngùi như thể được già cùng nhau.
Chiều rồi đò vắng trước sau,
Mấy ông đò lại cùng nhau... bớ đò!




Còn được bấy nhiêu thầy trò
Ngồi hàng đầu là các thầy cô (Từ trái sang) Vương Đức Bình, Đoàn Long Hải, Nguyễn Văn Phong,..., Nguyễn Văn Dợn, Nguyễn Thị Thùy Dương, Nguyễn Thị Tuyết.
Thầy Nguyễn Công Tiếng làm phó nháy nên không có trong hình.
Học sinh cũ chưa nhớ hết họ tên (!). Xin lỗi sẽ bổ sung sau.
 

Cô Nguyễn Thị Tuyết còn phát biểu thắm thiết

Cô Thùy Dương và Cô Tuyết

Thầy cô (chúng mình) mới có 7 tuổi.
Còn đẹp đôi phải không?

 

Anh Nguyễn Văn Dợn
(Xem ra phát biểu rất cảm động!
Chỉ còn thiếu vài giọt nước mắt thôi)

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2022

BUỒN TRONG MƯA

 

  • Hôm qua trời mưa nhiều. Mưa từ khuya hôm trước kéo dằng dai đến sáng, Quanh vườn đều sủng nước. Không biết khí hậu đã biến đổi thế nào mà đang mưa lại nghe mấy con ve kêu the thé trong vòm cây, còn trong mấy đám cỏ mọc dầy thì đám lá nghệ chưa tới mùa mà đã héo vàng rũ rượi. Buổi sáng đã định dong xe đến anh Quang Tường chơi làm quen vì đôi lần nghe anh hát truyền cảm và chuẩn mực lắm nhưng rồi thôi! Mưa buồn! Không thể làm gì trừ ngồi nhìn ngoài vườn cây lá lắc lư mỗi khi gió qua.

  • Ôm cây đàn nhưng ngón tay run quá (có khi mình nghỉ nó run lẩy bẩy chớ chẳng chơi!) không đàn được! Giống y bạn Hào Kiệt khi trước đàn bản Prelude cung Cm mà cổ tay giựt giựt thấy mà thương. Bạn phải đi bác sĩ hết mấy tháng mới bớt. Chắc tới phiên mình rồi! Ai mà chẳng tới lúc!

  • Ừ... thì mưa đi! Ta ngồi nghe mưa. Ông bạn Bá Phúc có bữa đã nói mưa cũng là nhạc....

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2022

...

 

GIÀ KHÔNG MUỐN ĐÀN NỮA

 


Đôi khi lòng vẫn dặn lòng

Già rồi một tiếng đàn không ích gì

Ca nương nào hiểu sầu bi

Nĩ non mấy sợi làm chi bận lòng ./.


 


 

Pablo Picasso: Le vieux guitariste


Thứ Ba, 11 tháng 10, 2022

Mấy khúc thơ.....





Nghe hát ở quán Minh Châu (*)

 (Nhân nghe nhóm YÊU NHẠC XƯA
hát khúc Trăng rụng xuống cầu
ở quán Minh Châu)

Chiều nay trên bến Minh Châu

Dằng dai đến tối nối sầu giọt đưa

Sông dài vắng bóng đò xưa

Bên cầu gió thổi đường mưa lạnh lùng

***

Hoa đăng sảnh rộng bập bùng

Lòng riêng một tiếng đàn chùng lửng lơ!

Thấy đâu cầu nguyệt trong mơ!?

Ca nương già hát trăng mờ bến sông!

(Tháng 8 - 2022)

 

 (*) Quán cà phê Minh Châu bên bờ sông Bến Tre, gần chân cầu Bến Tre 2.




Đêm đàn khúc hoa anh đào.


Buổi sáng tôi thấy chồi non

Đóa hoa hàm tiếu

Nắng trong ngần lóng lánh hạt sương

***

Buổi chiều nàng đặt lên đàn tôi

Chiếc lá vàng và đóa hoa khô

Đẹp quí phái màu thời gian lần lữa…

***

Đêm về tôi đàn cho nàng nghe khúc sakura

Ngợi ca vẻ đẹp của khoảnh khắc

Chồi non - lá vàng - rồi khô úa.

(29-9-2022)

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2022

NHỚ BẠN CẢM HOÀI

 

(Để nhớ Bảy Hiếu và Tấn Phúc)

 

Năm xưa ta có đôi người bạn

Mỗi chiều quán cóc họp bến sông

Nói chuyện “triều đình”, chuyện dân khổ

Không tiền mua rượu uống trà không

***

Chí lớn nhưng tài thì không lớn

Đứa thì quan mọn đứa lông bông

Riêng ta ngồi gõ dăm đầu trẻ

Tiếng đàn u uẩn có như không!

***

Hàm Luông nước chảy xuôi sông lớn

Mấy đứa bên trời những rạch con

Mắt nhìn mây trắng pha mây trắng

Đầu bạc cuối đời lòng vẫn son

***

Ai về Thạnh Phú cho ta nhắn

Bạn đã về đâu… đã về đâu!?

Đôi dòng lệ nhớ ai xưa ấy

Một tiếng đàn ta gởi thinh không!

 

(10/10/2022 – Vương Đức Bình)


Cước chú: Đêm qua (27/11/2022) tình cờ gặp bạn cố tri Nguyễn Khoa Chiến.
Đọc cho bạn nghe bài thơ này. Bạn nhận xét câu 
Tiếng đàn u uẩn lúc có không
và bạn cho rằng nên thay bằng
Tiếng đàn u uẩn có như không!
Thật là tròn ý, nên xin phép viết lại câu trên.
Đa tạ người nghe thơ và sửa thơ. 


Thứ Tư, 30 tháng 3, 2022

MỘT THỜI

Đấy là một thời gian nan! Đất nước vừa qua một cuộc chiến tranh dài đằng đẳng, vừa thoát khỏi ách thực dân và lệ thuộc, và sắp sửa chịu đựng một cuộc chiến nữa. Một thứ hòa bình mỏng manh vừa chớm tái lập. Niềm vui đoàn tụ - thống nhất chưa kịp tròn vẹn thì phải đối diện với đủ thứ thiếu thốn. Đâu đâu cũng thấy cảnh điêu tàn chưa kịp dọn dẹp hay xây dựng lại. Đâu đâu cũng thấy cảnh xác xơ nghèo nàn, cơm không đủ ăn, bệnh không thuốc uống! Lòng người ly tán...

Những con đường của đất nước - kể cả những con đường gọi là cái quan hay quốc lộ - thời đó lở lói, ổ voi ổ gà ngập ngụa. Những nhà máy, cơ sở sản xuất bị quốc hữu hóa tê liệt. Những tiệm buôn, thương nghiệp không có hàng hóa. Đấy là một đất nước của những vết thương chưa lành và đang chịu thêm những vết thương mới!

(Đang viết... chưa xong)

Thứ Tư, 23 tháng 3, 2022

KHÔNG CÒN VẦN ĐIỆU



Sao mình lại muốn viết một bài thơ không còn vần điệu!?

Mình không hiểu nỗi con người nữa

Con người là một sinh vật phi lí

Bao nhiêu điều tốt đẹp mà nhân loại đang rêu rao 

thì hình như đều để che đậy một điều xấu xa nào đó!

***

Không hiểu sao khi con người đứng bên bờ vực tuyệt chủng

Ngay khi nó còn chưa biết cách giải quyết những thảm-họa-chắc-chắn

Ngay khi nó thừa biết trái đất là hành-tinh-không-còn-sống-được đã cận kề

Ngay khi nó thấy rõ mặt trời sẽ thành lửa thiêu đốt loài người

Nước sẽ trở nên đắng!(1)

Ngay khi nó biết chắc rồi lửa sẽ phá hủy thành Sodome! (2)

Ngay khi nó biết chỉ một sai lầm nhỏ thì mọi thứ từng làm nên văn minh sẽ tiêu tan

Ước mơ về tháp Ba-ben rồi sẽ sụp đổ

Những người ngợi ca niềm vui rồi sẽ thất vọng (3)

Vậy đó nhưng

Từng bầy quạ sắt vẫn bay vần vũ trên đầu

Một con thú đựợc ban quyền hành trên các bộ tộc, các dân, các thứ tiếng, và các nước. (4)

Kêu gọi con người mổ qua cắn lại nhau!

Nó vẫn thừa biết "Kẻ thù ta đâu có phải là Người" (5)

Thế nhưng

Con người vẫn không ngừng mổ qua cắn lại nhau!

Hè nhau vỗ tay cho thêm thù hận... (6)

***

Biết nên làm gì nữa... biết điều gì rồi sẽ xảy ra nữa!

- Hãy đưa lưỡi liềm ra và gặt đi vì giờ gặt đã đến! (7)

Phải vậy không!?



!!!!!!!

(1): Relevation (Sách Khải huyền) 8:11 The name of the star is Wormwood. A third of the waters became wormwood, and many people died from the water, because it had been made bitter.

(2): Kinh thánh cựu ước - Sáng thế 19: 1-29

(3): Ode to joy (tụng ca niềm vui / sau những nỗi đau khổ mà nhân loại gánh chịu). Tên một mouvement (chương IV) - đoạn hợp xướng/đồng ca - trong Symphony No. 9 của Ludwig van Beethoven. Là một phần nội dung của bài thơ An die Freude ("Ode hoan ca") của Friedrich Schiller.

(4): Revelation  13: 9 And authority was given it over every tribut and people and language and nation.

(5): "Kẻ thù ta đâu có phải là Người! Giết Người đi thì ta ở với ai ..." Ca từ trong bài hát Kẻ Thù Ta của Phạm Duy!

(6): Ca từ trong bài hát Hát trên những xác người của Trịnh Công Sơn

(7): Revelation 14: 15 And another angel came out of the temple, calling with a lound voice to him who sat on the clound, "Put in your sickle, and reap, for the hour to reap has come, for the harvest of the earth is fully ripe." 


Hành âm thứ tư (chương IV) (bắt đầu ở 47:12) của Bản giao hưởng số 9
do dàn nhạc The West-Eastern Divan trình bày và nhạc trưởng Daniel Barenboim điều khiển:

Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2022

CHIẾN TRANH

 


Tôi ghét chiến tranh! Điều đó rõ rồi! Tôi sinh ra giữa chiến khu, trong chiến tranh, lớn lên trong chiến tranh, quen thuộc với chiến tranh, chỉ thấy chiến tranh, đến nỗi hồi đó có lần tôi hỏi Mẹ tôi: Mẹ ơi, hòa bình ra làm sao hả Mẹ? Tội nghiệp tôi chưa! Hai Mẹ con ngồi trong bóng tối dầy đặc, bên hông nhà. Phải ngồi trong đêm tối không có ánh đèn. Tôi thèm thắp đèn để học bài nhưng không thể được. Ánh đèn sẽ làm Mẹ con tôi thành mục tiêu của một phát đạn hay một quả rocket, một quả mortier - luôn luôn rình rập - nào đó. Mẹ tôi thầm thì trả lời: Hòa bình là... khi nào hòa bình thì đêm trăng con có thể đi chơi mà không phải sợ hãi, không sợ đạp lựu đạn hay vướng mìn. Nghe tiếng máy bay trong bầu trời xanh con không phải sợ. Chỉ đơn giản là vậy!

***

Năm nay tôi 69 tuổi. Tôi may mắn đã sống được hơn 47 năm trong hòa bình. Bốn mươi bảy năm đó nhiều khi gian nan, đói kém rạc cả người, trăm ngàn thứ khó khăn vất vả. Nhưng đúng thật, 47 năm đó bầu trời thì xanh yên bình và ánh trăng thật là êm ái... Vậy cũng đủ cho một thứ hạnh phúc khiêm tốn. Mẹ tôi ở bên kia thế giới chắc cũng yên lòng với thứ hạnh phúc đó của tôi.

***

Thế giới chẳng ngày nào không chiến tranh! Hằng ngày ở nơi này nơi kia người ta vẫn tìm giết nhau. Hể gặp nhau là giơ súng lên, là đe dọa nhau, là ép nhau cho nó hết đường sống, cho nó đói khát, cho nó cùn mằn đau khổ cực kì. Chiến tranh là một thứ thuộc về bản chất của con người. Chiến tranh là một lời nguyền rủa có hiệu lực chừng nào loài người còn tồn tại. Muôn loài khác có lẽ sẽ rất hạnh phúc nếu không còn loài người. Việc tuyệt chủng của một loài sinh vật là điều rất đáng buồn, nhưng hình như loài người không nghĩ rằng mình sẽ tuyệt chủng!

***

Mấy hôm nay lại ồn ào chiến tranh ở bên trời Âu, ở cái xứ Ucraine. Người ta bắn nhau dữ dội và người ta đè nén nhau, người ta hè nhau "vỗ tay cho thêm thù hận (*)!" Con gái tôi lại hỏi Ba ơi, tại sao vậy!? Ba coi mấy cái hình người ta chạy loạn nè, tội nghiệp quá! Ba ơi, liệu rồi chiến tranh có lan ra tới chỗ tụi con không!?

*** 

Tôi nhớ tới bầu trời xanh của Mẹ tôi. Tôi nhớ đến ánh trăng êm đềm của Mẹ tôi. Nhưng tôi không bằng Mẹ tôi, không như Mẹ tôi, tôi không buồn trả lời nữa. Bây giờ thì tôi phải học cách thương tôi chớ không phải thương loài người nữa. Tôi thì làm được gì cho loài người!? Nước mắt của loài người đã như biển rồi, được gì thêm giọt nước mắt của tôi!


!!!!????



 

"Người vỗ tay cho thêm thù hận, Người vỗ tay xa dần ăn năn ...". Lời này là của Trịnh Công Sơn - Tội nghiệp ông ấy!