Thứ Hai, 10 tháng 10, 2022

NHỚ BẠN CẢM HOÀI

 

(Để nhớ Bảy Hiếu và Tấn Phúc)

 

Năm xưa ta có đôi người bạn

Mỗi chiều quán cóc họp bến sông

Nói chuyện “triều đình”, chuyện dân khổ

Không tiền mua rượu uống trà không

***

Chí lớn nhưng tài thì không lớn

Đứa thì quan mọn đứa lông bông

Riêng ta ngồi gõ dăm đầu trẻ

Tiếng đàn u uẩn có như không!

***

Hàm Luông nước chảy xuôi sông lớn

Mấy đứa bên trời những rạch con

Mắt nhìn mây trắng pha mây trắng

Đầu bạc cuối đời lòng vẫn son

***

Ai về Thạnh Phú cho ta nhắn

Bạn đã về đâu… đã về đâu!?

Đôi dòng lệ nhớ ai xưa ấy

Một tiếng đàn ta gởi thinh không!

 

(10/10/2022 – Vương Đức Bình)


Cước chú: Đêm qua (27/11/2022) tình cờ gặp bạn cố tri Nguyễn Khoa Chiến.
Đọc cho bạn nghe bài thơ này. Bạn nhận xét câu 
Tiếng đàn u uẩn lúc có không
và bạn cho rằng nên thay bằng
Tiếng đàn u uẩn có như không!
Thật là tròn ý, nên xin phép viết lại câu trên.
Đa tạ người nghe thơ và sửa thơ. 


1 nhận xét:

tieudao nói...

Sóng nước Hàm Luông vẫn êm đềm

Hai dòng xuôi ngược nỗi mênh mông

Thế sự thời gian và tóc bạc

Vô thường và "SẮC TỨC THỊ KHÔNG "



Bình thường thế tục là thương tiếc

Là nỗi bâng khuâng đến không lời

Chốn cũ người xưa và... chi nữa

Đã khiến lòng tôi phải ngậm ngùi



Thơ tình ai trải lên trang giấy

Người đọc đôi câu đã bồi hồi

An nhiên không thể ngăn thương cảm

Đã không ngăn được lệ tôi rơi!