Thứ Hai, 10 tháng 12, 2018

Chạy trốn mùa đông !


Thế là tôi không chịu nổi nước Đức ngày đông. Gần như tôi lại bị trầm cảm vì ngày này qua ngày kia chỉ thấy một bầu trời xám tro buồn tẻ, nhìn qua cửa sổ lúc nào cũng chỉ một màn sương dày mơ hồ, những hàng cây giờ chỉ còn những nhánh cành khẳng khiu toàn một màu đen, khiến những giấc mơ khuya của tôi trở thành những cơn thảng thốt ngạt thở không có lí do! Và cũng có thể sẽ làm tôi bị hen phế quản do lạnh và bầu không khí trong phòng âm u ngột ngạt triền miên. Trời... sao mấy lúc ấy tôi nhớ và thèm nắng, thèm bầu không khí thoáng đạt đến vậy!



Thế là gần như tôi bỏ chạy về!

Chiều nay, tôi lại ngồi yên bên thềm của mình. Bằng lòng với chút nắng còn sót lại trên mấy đóa hoa sao nhái. Chiều êm!




Thứ Năm, 22 tháng 11, 2018

THEO MÙA ĐI MÃI...



Chớm thu
Cây phong lá đỏ

Giữa thu

Cuối thu

Tàn thu
"...
Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em
..."
(Thơ tình cuối mùa thu - Xuân Quỳnh. Phổ nhạc: Phan Huỳnh Điểu)


Thứ Năm, 15 tháng 11, 2018

Bên bờ DANUBE



Ulm bên bờ Donau.

Kết quả hình ảnh cho Mélancolie d'une rue
Mystère et mélancolie d´une rue 
Giorgio De Chirico
Ulm là một thành phố nhỏ, gần đầu nguồn và nằm hai bên bờ sông Danube (tiếng Đức: Donau), gồm Ulm mới (Neu Ulm) và Ulm cũ. Ulm mới thì rất chán, vì cũng giống bao nhiêu thành phố khác trên thế giới với những kiến trúc vuông thành sắc cạnh, khu siêu thị to đùng, những khu phố rập khuôn nhạt nhẽo, buồn tẻ và lạnh lẽo, với những bức tường phẳng và cao gợi nhớ bức tranh Bí Mật và Nỗi Sầu Một Con Đường của Giorgio De Chirico. Tuy nhiên mình muốn ghé Ulm vì hai lẽ: Một. Ulm là nơi sinh ra của nhà vật lí học vĩ đại Albert Einstein. Hai. Ulm được bao quanh bởi dòng sông Danube.

Dầu Albert sinh ra tại Ulm, và có lẽ những ý tưởng về thuyết tương đối hẹp của Einstein cũng nảy mầm tại Ulm. Do Einstein là một người gốc Do Thái nên rốt cuộc lịch sử đã dẫn dắt cuộc đời của Einstein trên đất Hoa Kỳ, và rốt cuộc sau bao nhiêu tranh cãi Trường đại học Ulm cũng chưa bao giờ được đổi tên là Trường đại học Einstein. Dấu vết của Einstein ở Ulm hình như chỉ là những mảnh vụn của lịch sử mà thôi. Còn dòng Danube chảy qua Ulm không rộng lắm vì nó ở gần đầu nguồn. So với cái nhìn của người con Bến Tre đã quen với tầm bao la mênh mông của dòng Hàm Luông hoặc dòng Cổ Chiên thì dòng Danube ở Ulm chỉ đáng gọi là con sông nhỏ. Hoặc ở chỗ cù lao có cây cầu nối liền Ulm mới và Ulm cũ thì Danube chỉ đáng gọi là con rạch, hay cái xẻo Ulm gì đó! Tuy nhiên Danube gắn liền với một ca khúc bất tử và một nhịp điệu làm cho nhân loại không ngừng đắm say mộng tưởng: Le beau Danube bleu của Johann Strauss. Tôi trong những ngày hãy còn thơ dại mà đã biết say đắm với tiếng hát Thái Thanh qua bản Dòng Sông Xanh do Phạm Duy phổ lời Việt. Bản nhạc được Thái Thanh trình bày đúng phong cách Ad Libitum nguyên thủy của nó trong điệu valse cuốn hút, dìu dặt của dàn nhạc thính phòng. Phối khí gốc của bản nhạc chỉ có bộ dây nhưng Phạm Duy đã dẫn nhập cho tiếng hát Thái Thanh bằng tiếng sáo rất lôi cuốn. Vậy đó, tôi đến đây – Ulm chớ không phải thành Vienne – để nghe dòng sông nhỏ thì thầm, và rồi sẽ dẫn dắt theo lối mộng mà tới dòng mông mênh nồng ý biếc. Ở đó Thái Thanh và Johann Strauss sẽ gặp nhau!





 









Xin để chút lòng lắng nghe.

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2018

QUA HẺM NÚI



Vượt qua hẻm núi Partnach - chỉ dài khoảng 700 mét - phải đi men bên vách núi. Lối đi chỉ vừa một người qua, đôi lúc phải luồn lách trong các hang ngách tối đen. Ở nhiều đoạn cách duy nhất để biết hướng đi tiếp là phải nắm chặt và mò mẫm theo sợi dây sắt bố trí dọc chiều dài hang. Phía dưới lối đi chừng chục mét là dòng nước hung dữ, nhiều nơi tung bọt trắng xóa. Tiếng nước dữ vang động ầm ầm giữa hai vách đá hẹp. Ngước nhìn lên từ bên dưới thấy bầu trời chỉ là một khe hẹp xa tít phía trên cao đỉnh núi. Vách núi chớn chở dựng đứng, nước lạnh buốt trong các mạch đá tuôn chảy tung tóe trên nón trên áo. Nước lấp xấp dưới đế giày. Phải gắng giữ giày vớ cho khô ấm, nếu không muốn phải quay trở lại ngay. Với đôi bàn chân lạnh tê tái thì vô phương đi tiếp trong thời tiết này! Có lúc tưởng như đường vào địa ngục! 

Qua khỏi hẻm vực, phía đầu nguồn, chảy giữa lòng thung lũng, là con suối mùa này có vẻ hiền hòa. Đi dọc theo suối, ở một vài chỗ, có đường dốc thoãi xuống lòng suối. Đi mỏi thì xuống suối ngồi bên gộp đá để nghỉ chân và nghe tiếng suối chảy rào rạt. Băng tuyết trên các đỉnh của Alpes tan chảy thành nước suối trong vắt. Do chảy qua địa hình đá vôi nên nhìn xa xa, nghiêng nghiêng dưới ánh mặt trời thấy nước   màu xanh lơ . Chụm hai bàn tay vốc một ngụm nước lên uống. Nước rất lạnh, gần như không mùi, vị nhàn nhạt của khoáng chất – hơi giống nước suối Vĩnh Hảo. Uống thứ nước tinh tuyền từ thiên nhiên trong sạch, lòng như được rửa hết bụi nhơ. Thở một hơi thật sâu thơm mùi lá khô, mùi của thông rừng. Sảng khoái và... lại đi tiếp lên đỉnh núi!


Có Lưu Nguyễn
ngày xưa lạc lối đào nguyên...

Đường men theo vách núi
để qua hẻm Partnach.
Nước tuôn chảy rào rạt trên đầu.

(Cảnh hai khung hình trên
được dùng trong phim kinh dị Ma cà rồng Nosferatu, 1979)
(Nosferatu the Vampyre).
(Dựng từ tiểu thuyết Ác quỷ Dracula của tác giả Bram Stoker )
(Ảnh và thông tin từ:
https://en.wikipedia.org/wiki/Partnach_Gorge)


"Lá vàng rơi rắc lối thiên thai!"

- Sắp chui vô Quỉ Môn Quan đấy!

Vừa qua khỏi hẻm núi Partnach.
(Ảnh trên Internet)
Hai ông cháu
vừa qua khỏi hẻm núi một đoạn ngắn.
Phía sau lưng có thể thấy đỉnh Zugspitze
phủ tuyết trắng.

Phía thượng nguồn, đinh núi 
bạc đầu mờ trong sương.
Ở đây có thể quan sát
rõ địa hình karst
của vùng núi này với
các hang bên triền núi
phía bên kia suối.






Zugspitze là đỉnh cao nhất
của dãy Alps thuộc phần lãnh thổ Đức.

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2018

Nhớ gió mùa thu.


(Hồi ức).

Ở đất của người, đêm nay tôi nằm nghe gió thu nhẹ ngoài song lạnh. Trong lòng nhớ quá câu ru:

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh dài thức đủ vừa năm.

Chỉ có hai câu ru đơn giản như vậy của một ngày xưa mà sao ám ảnh tôi suốt bao nhiêu năm trường.

Khoảng năm 1985 tôi đi công tác ở huyện Mỏ Cày cùng với nhà thơ Lê Nguyễn Hàm Luông. Hàm Luông phụ trách môn văn, còn tôi dạy toán cho một lớp “chuyên tu” để chuyển từ hệ đào tạo 2 năm Sư Phạm cấp 2 thành hệ đào tạo 3 năm Cao Đẳng Sư Phạm. Lịch làm việc và học tập rất căng thẳng. Học buổi sáng và làm bài tập buổi chiều sao cho để trong một tháng là xong môn giải tích cổ điển. Thời buổi đó khó khăn đủ bề, đường xá đi lại nhiêu khê, cơm gạo chỉ vừa đủ no là may mắn lắm. Nên tôi và Lượng (tức Hàm Luông) chọn ở lại Huyện suốt tháng cho... dễ tính.

Tôi và Lượng có phải là giảng viên giỏi hay không? Chắc 100% là không phải rồi! Nhưng tôi e rằng tôi phải công nhận học viên của tôi toàn là những đầu óc siêu việt, vì họ có thể học toán cao cấp một ngày 10 tiếng đồng hồ và có thể nuốt hết một khối lượng kiến thức toán học đồ sộ chỉ trong vòng 1 tháng – Khối lượng mà sau này các lớp chính quy, cũng chính do tôi dạy (hoặc hướng dẫn) phải thực hiện đến 2 học kì (tức 6 tháng)! Nhưng mà thời buổi như vậy, điều kiện như vậy, yêu cầu như vậy thì đành phải... như vậy!

Và để đối phó với những đầu óc siêu việt như vậy thì tôi phải làm việc cật lực trong chuyện soạn giảng. Nhà thơ Hàm Luông của tôi mỗi đêm có thể gác cao tay lên đầu mà ngủ trong khi tôi phải miệt mài thức để soạn bài, để giải bài tập. Cứ vài hôm thì Ủy Ban Nhân Dân huyện là nơi xét duyệt cấp cho tôi dầu lửa để thắp đèn cho mục đích soạn bài lại ta thán không biết ông Bình ổng có uống dầu thay nước trà không mà sao hao dầu dữ vậy! Đêm nào tôi cũng được cấp cây đèn dầu ABC to đùng sáng trưng để soạn bài. Cây đèn ấy “uống” dầu rất hãi. Trung bình mỗi đêm tôi thức tới 11 hoặc 12 giờ đêm là mất đứt 1 lít dầu. Cái thời mà mỗi người mỗi tháng chỉ được mua có 2 lít dầu lửa thì tôi bị ta thán như vậy là phải rồi. Nhưng Ủy Ban cũng không dám đình chỉ vụ cấp dầu. Tôi mà buồn bụng, tôi và Lượng bỏ về thì cả đám giáo viên toán cấp 2 của huyện và dĩ nhiên là Ban Giáo Dục Huyện khốn đốn cho mà coi!

Thế đấy! Nhưng có đêm tôi chưa kịp soạn bài xong thì lại... hết dầu. Chắc là do tôi vặn đèn sáng quá nên hao dầu quá định mức! Soạn bài chưa xong thì rất khó yên giấc!Thế là tôi đành phải nằm thao thức trong bóng tối. Phải nói thêm là Ban Giáo Dục bố trí cho hai ông trời con là tôi và Lượng ở trên một cái Hội trường rộng rinh – giống như bị bỏ hoang - cở 10x20 mét vuông và xếp mấy cái bàn viết lại làm giường ngủ. Ban đêm trời mưa. Tối thui. Lạnh hiu hắt. Đắp cái mền mỏng te, nằm nghe gió sông thổi qua song ù ù! Buồn mênh mông.

Thế mà trong đêm sâu lạnh ấy, bỗng đâu giữa tiếng gió rít trong lá, văng vẳng tiếng người mẹ trẻ nào ầu ơ ru con:

Gió... mùa thu là... là mẹ ru là con ngủ.

Tiếng ru êm ái kéo dài ngân nga trong đêm trường, bập bềnh theo tiếng võng đưa. Khó mà biết được tiếng ru ấy là từ bên kia sông vang lại hay từ xóm nhỏ của hẻm chợ mà tới đây.

Ầu ơ... ầu ơ. Năm canh dài mà... năm canh dài mà...
ầu ơ... thức đủ vừa năm.

Nước mắt chảy dài trên mặt tôi. Tiếng mẹ ru đó mà. Là tiếng của hồn đất. Là âm vang của hồn nước. Tiếng ru để con yên lòng ngủ yên và lớn lên giữa đêm mưa gió. Có mẹ đây. Năm canh sẽ không còn dài. Ngày mai trời sẽ sáng.

Bây giờ thì tôi không còn mẹ nữa, nhưng câu ru kia nâng đỡ tôi mỗi bước trong cuộc đời. Mẹ vẫn còn đó, trong câu ru! Hạnh phúc thay cho tôi có được câu ru là tiếng mẹ vẫn còn vang vọng!




Thứ Tư, 7 tháng 11, 2018

TUYẾT TÙNG LỮ QUÁN




Đó là ngày Halloween! Nghe thằng cháu nhỏ thầm thì với má nó như vậy. Mình thì không mấy quan tâm về ngày ấy ngoại trừ mấy tuần trước thấy ngộ ngộ về trái bí vàng rực, to đùng được tía nó rinh về rồi khoét làm mắt mũi miệng với hàm răng cười nhe nhăn nhở. Trái bí ấy đặt ngoài vườn, dưới gốc dây hồng leo, buổi tối có đặt một cái đèn cầy cháy leo lét bên trong. Không biết có ai đi ngang qua ngắm nghía cái công trình ấy không, chứ riêng mình chỉ thấy mất công, vì bị bà ngoại kêu ông ngoại nó đi dọn cái đầu lâu đó, khi trái bí đã thúi rã thành một đống chèm nhẹp rỉ nước nhơn nhớt và có giòi bên trong!

Hôm nay là ngày Halloween! Thằng cháu ngồi ở băng ghế sau nhắc lại với má nó kèm theo một tràng dài tiếng Đức mà mình không hiểu gì tất! Chỉ biết vậy khi má nó trả lời Ừ. Đúng. Chút nữa con sẽ thấy ma quỉ đi đầy đường đầy phố cho coi. Vậy là thằng nhỏ chịu ngồi yên chờ đợi!

Đường thì dài và mệt mỏi. Hồi trưa đã ghé Schwangau để leo núi lên xem lâu đài Neuschwanstein. Cuốc bộ cả chục cây số gần chiều tối mới trở xuống đi tiếp. Đói rã cẳng và lạnh! Xem ra trời chẳng chiều người! Tía nó lái xe chạy có vẻ lòng vòng! Hình như không rõ đường đi. Má nó ngồi ở băng sau càu nhàu Chạy dzì kì dzậy! Chạy đường nào dzậy!? Chàng rể cũng tỏ vẻ bực bội: Phải chạy đường khác. Hồi sáng sơ xuất chạy vô lãnh thổ nước Áo, may mà không bị chặn lại xét vé, đòi tiền mãi lộ, may mà trở ra an toàn! Để tui kiếm đường khác đi! Mọi người trong xe lại im lặng. Xe chạy mải miết về hướng Garmisch. Trời đã tối, nhận dạng tên đường khó khăn nên chủ yếu phải dựa vào cái smartphone với App dẫn đường của Gmap gắn trên kiếng xe. Mấy lần phải quay đầu xe chạy ngược trở lại. Chạy một hồi lại thấy trở về chỗ cũ, ngay một công trường làm đường, đất đá nham nhở, bị rào chắn tứ phía không biết lối ra. Má nó ngồi ở băng sau lại càu nhàu Chạy dzì kì dzậy!!! Trên màn hình, cái đầu mũi tên định vị chiếc xe biến đâu mất, chỉ còn hành trình phải đi tạo thành một vòng lặp vô tận màu xanh kì quái. Chạy ngã nào rồi nó cũng dẫn quay về cái vòng màu xanh đó. Cái đốm tròn màu trắng chỉ vị trí nơi đến cũng biến đâu mất. Chàng rể đành kiếm một chỗ trống ven đường, lủi xe vô đó rồi gào lên bực bội Cái Gmap này tào lao quá ! Con vợ nó đế vô Thì tại Ba Tuấn muốn xài đồ miễn phí mà! Không chịu mua cái navigator cho ngon lành, chuyên dụng! Ông Bà Ngoại đang ngồi yên nín thinh bỗng Úy... con ma này!!! Ah ah... Trên lề đường, ngoài cửa xe, lướt qua một bóng đen với cái lưỡi đỏ hồng dài tới rún và cánh tay xương trắng ởn vun vẩy trong đêm lạnh. Trong bóng tối lại thêm mấy con ma lưỡi đỏ nữa chạy trên mấy cái đèn LED chớp chớp rượt theo con ma kia. Rồi... vậy là Gmap bị ma ám rồi! Bỏ Gmap đi... nó bị quỉ ám rồi! Haha...



Thôi! Bỏ Gmap đi... sử dụng cái App nào khác đi! Đây rồi, thấy cái điểm đến đây rồi, cũng gần thôi. Không hiểu tại sao nảy giờ nó biến đâu mất! Lại chạy chầm chậm qua mấy con phố vắng, đèn đường vàng vọt mờ mờ, quẹo bên trái lên một cái dốc nhỏ, lại quẹo phải lên một cái dốc nhỏ nữa. Thấy rồi, tấm bảng nhỏ ghi: Landhaus Hohe Tannen Gästehaus – Herzlich Willkommen (Lữ quán Đại Tuyết Tùng - Thân ái chào mừng). Có hàng rào vẻ như hàng rào dâm bụt nhưng không có cửa rào. A ha... Vô môn quan! Cứ lủi vào! Không thấy ai. Chỉ có mấy chiếc xe con đậu im ỉm trong bóng tối dưới một gốc tuyết tùng cổ thụ. Lục tục xuống xe. Đèn trước nhà khách bỗng tự động bật lên mờ mờ. Ở cánh cửa trên bậc tam cấp hẹp té thấy treo một phong thơ lúc lắc trước gió. Chàng rể gở phong thư xuống xem. Thư in đàng hoàng bằng font gothic, như đã được chuẩn bị – đã chờ đợi từ thế kỷ 17 hay 18: Các bạn đến trể quá, quán tôi không đợi được! Các chìa khóa trong phong bì. Tự mở cửa và tự vào các phòng đã đặt trước (*). Vậy đó. Bây giờ mới 21 giờ! Tiếp đón cực kì cẩn trọng và ấm cúng!

Mở cửa. Bước vô. Có một hành lang hẹp và ngắn đi ngang qua một phòng ăn nhỏ. Nhìn qua cửa kiếng thấy phòng ăn sáng đèn được bày biện tươm tất, ba dãy bàn ăn với khăn trải bàn trắng tinh và bình hoa có nhánh hoa tươi nhỏ. Đói bụng quá! Vắng ngắt. Không có tiếp tân nào của nhà khách ở đây. Đi tới vài bước thì gặp một thềm nghỉ hẹp với một cầu thang tối om dẫn lên đâu không biết. Sát tường có một cái bàn nhỏ, một ghế dựa tròn, trên bàn một kệ nhỏ xếp mươi chai rượu vang cùng vài thức uống nào đó nằm lăn trên mặt bàn. Khát! Một cái đèn bàn hiu hắt rọi lên tường kia một thứ ánh sáng âm u... Ối ối, có một người nào đẫm máu cúi gục đầu, đứng dựa tường và máu tươi vẫn còn đang chảy nhễu giọt xuống nền gỗ lót thảm len hơi tối. Không... không có gì, đó chỉ là bức tranh tường chúa cứu thế chịu nạn trên thánh giá! Trên một cái tủ thấp bên phải kệ rượu có cái gì đó như mấy khúc xương khô. Tò mò thử sờ xem thì là đống xương sọ của mấy con dê núi và sừng dê. Trên mặt bàn có một dĩa nhỏ đựng một bó nhỏ tỏi khô. Sao có tỏi khô ở đây? Người ta dùng tỏi khô để xua đuổi tà khí và ma cà rồng! Ở đây có bóng dáng ma cà rồng!? Tôi ngó quanh quất. Không thấy gì. Chỉ là cái hành lang này hơi hẹp, hơi tối, nhưng vẫn ấm cúng! Chỉ có chúa im lặng đứng chịu nạn ở đó.


Dọc theo hành lang là ba phòng đánh số thứ tự 001 đến 003 với những cánh cửa phòng nhỏ hẹp bằng gỗ màu cánh gián. Phòng tôi là 002. Phòng cháu ngoại là 003. Ở đây - dường như để khỏi kinh động giấc ngủ vĩnh hằng của ai đó - mọi người đều có thói quen ăn nói khẽ khàng, không làm ồn, và hình như không có dấu hiệu gì ở ngoài để biết có người trong phòng hay không, nên không thể biết có ai đã đến phòng 001 chưa. Đó là điều được chủ khách điếm giữ bí mật. Điều bí mật mà ngày mai chỉ Sherlock Holmes mới bỏ công điều tra nếu đêm nay tôi bị giết hoặc mất tích!

Chìa khóa phòng rít lên trong ổ khóa. Xoay hai vòng. Rốt cuộc tôi cũng tới được căn phòng chờ đợi. Là một phòng ở góc chái khách điếm với các cửa sổ có hoa anh thảo đỏ ở bệ cửa nhìn lên dãy Alpes đen thẩm trên nền trời đêm. Nệm giường đơn giản nhưng sạch tinh tươm và ấm cúng. Có một bộ salon bọc vải đỏ bố trí dọc tường bán nguyệt với hệ thống sưởi trung tâm. Mở một cửa sổ ra để thông khí và đặt hai bàn tay lên hệ thống sưởi. Một luồng hơi mát lạnh của đêm miền núi tràn vào phổi và luồng ấm áp lan trong lòng bàn tay. Quá dễ chịu!


Nhưng phải giải quyết cơn đói. Dù đã rất mệt, cả nhà lê thê xuống phố để tìm cái ăn. Cái quán gần nhất trên bản đồ cho thấy (nó) cách đây hơn 600 mét đường chim bay. Ah... trong phố núi này thì 600 mét có thể... và thực tế là phải cuốc bộ tới 20 phút. Đi lòng vòng lên dốc xuống dốc trên những con đường vắng vàng vọt ánh đèn đêm. Vượt qua một cái cầu nhỏ bắc ngang một con suối nước tràn trề trong vắt. Cứ tưởng phố nhỏ này đã đi ngủ cả, vậy mà vẫn còn một quán sáng đèn. Tự nhiên thấy nhớ mấy cái quán cháo-lòng-suốt-đêm ngày xưa hay gặp trên quốc lộ 1A khoảng giữa giữa Mỹ Tho - Long An. Bảng hiệu ghi hàng chữ Ristorante pizzeria. Là một cái quán của người Ý và món bánh pizza là món “quốc hồn quốc túy”. Thôi cũng được! Bây giờ mà có cho ăn mầm đá còn thấy ngon nữa là! 


Đang ngồi cúi xuống xem tờ thực đơn thấy có bóng che tối tối, ngước lên bỗng giật mình vì có một đoàn lướt thướt mấy xác chết diễu qua trước bàn. Có cả một cô bé mặt tái xanh móp méo, với hai dòng lệ máu chảy ướt xuống cổ, đang nhìn mình đăm đăm và một cô chắc là cô chị xinh đẹp (sic!) với cái răng nanh lộ ra trắng ởn hoen máu như vừa hút máu một nạn nhân nào gần đây. Ở trên cổ cô chị còn choàng cả khăn liệm nữa hay sao ấy!? Cái khăn liệm lất phất trộn lẫn mùi nước hoa, mùi lá khô ẩm mốc. Bạn có tin rằng ma cũng rất quyến rũ không? Có đấy. Đinh Hùng chẳng đã từng viết: 



Ta gởi bài thơ anh linh,
Hỏi người trong mộ có rùng mình?
Nắm xương khô lạnh còn ân ái?
Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình? (**)

Cả đoàn ma cà rồng ấy im lặng diễu hành ngang chỗ mình ngồi rồi an vị ở một góc quán. Không biết họ có kêu cái món đẫm máu ra thưởng thức không. Đó là một món trông rất ghê rợn tôi từng thấy ở quán rượu vang (besen) Holzapfen ở Wilfenseeweg Neckarsulm. Gồm một cái saucisse huyết đỏ bầm với một tảng rõ to thịt heo nướng tái còn máu tươi chảy ròng ròng... trong đĩa. Quái! Nhưng họ lại rất yên lặng. Hình như cư dân xứ Garmish-PartenKirchen này đều quen với gia đình ma ám nọ hay sao đấy? Không thấy ai có vẻ hốt hoảng gì! Những cư dân lịch thiệp và một gia đình ma ám lịch thiệp!!! Đơn giản là hãy để yên cho ma cà rồng thưởng thức những món của ma cà rồng. Còn tôi thì tôi chậm rãi thưởng thức phần bánh pizza hải sản rất thơm ngon và chai vang trắng không chê vào đâu được. Lạy chúa! Khi no bụng thì tôi và ma quỷ đều dễ thương như nhau phải không!?

Chai rượu làm kẻ giang hồ liêu xiêu trở về khách điếm. Có vẻ trời đã khuya vì thấy mọi nhà đều tắt đèn im ắng. Vắng vẻ thấy sợ! Tự nhiên nhớ con cú vẫn hay kêu trong vườn của mình. Con cú ấy ban ngày ở đâu chẳng thể biết được. Chỉ biết mỗi khi trời khuya thì nó lại về đậu nhánh cây sa kê trước sân chốc chốc rúc lên ...hu hu... who who... ai đó ai đó! Lúc đầu nghe cũng sợ nhưng riết thành quen, Thậm chí thành thân thuộc! Không-thời-gian này mà có thêm con chim cú thì tuyệt! Biết đâu nó sẽ đậu trên cây tuyết tùng trước lữ quán buông lời thăm hỏi “Who who... ?” À... kịp nhớ một chuyện về xứ Garmisch này trên Wikipedia. Một hai trăm năm trước (Đâu có lâu phải không! Đời người trăm năm vốn dĩ ngắn ngũi mà!) xứ này bị dịch hạch nặng nề, người chết như... dịch hạch! Nên có lắm người ở đây bị kết tội phù thủy - thống kê trên Wiki thì đâu chừng sáu bảy chục mạng – bị nướng trên dàn hỏa! Phải tìm đường trở về lữ quán cho mau để lỡ gặp phù thủy thì... tiêu tùng đời trai!

Về phòng. Chút rượu làm hơi khó ngủ. Lục cái tủ nhỏ để đèn bàn đầu giường. Không biết tại sao mình làm vậy. Vì có định tìm kiếm cái gì đâu! Cái mình thấy làm mình ngạc nhiên hết sức. Xưa nay đã ở bao nhiêu phòng khách sạn, nhà nghỉ mà chưa gặp bao giờ! Đấy là một quyển kinh thánh dày cộp! Ơ hơ! Quyển kinh bằng ba thứ tiếng hẳn hoi: Tiếng Đức, tiếng Anh và tiếng Pháp. Đôi khi mình cũng đọc kinh thánh mặc dù mình là kẻ ngoại đạo, đơn giản là mình thấy trong đó có nhiều điều hay. Và nữa, tại sao quyển kinh lại ở đây, trong không gian này? Mình không nghĩ là dân ở đây mộ đạo đến mức cần phải có một quyển kinh thánh cho mỗi khách du! Thì cứ mở ra đọc. Nhằm ngay phần Khải huyền... Lạy chúa Giê-su, xin hãy đến! Tôi đặt quyển sách trên ngực mình và thiếp ngủ. Satan hay thậm chí Dracula có đến thăm phòng này đi nữa thì chắc sẽ không hại tôi được! Ngủ yên!




Tôi ngủ ngon cho đến khi trời sáng hẳn. Nhìn ra cửa sổ thấy rặng Alpes rất gần với mấy đỉnh núi phủ tuyết vạn niên. Mở cửa sổ để hít một chút không khí trong lành. Trời hơi lạnh nhưng dễ chịu. Nghe cả tiếng mấy con gà kêu líp chíp trong sân. Ra phòng ăn. Éc ? Éc ?... Cái gì kêu éc éc!!! Rồi lại kêu phê, phê! Úy! Có một bà (Không biết có hành nghề phù thủy không? Không biết nên gọi là cô hay bà!) đầu tóc rũ rượi, có vẻ như còn ngái ngủ hoặc mới lên đồng, với cái áo nhăn nhúm lùi xùi, không biết từ đâu bỗng xuất hiện đứng sau lưng mình nhắc lại éc éc... A, hiểu rồi Egg? Egg? Coffee? Cafè? Vậy là bà ta hỏi mình có muốn dùng thêm trứng hay cà phê gì không? Vậy là bà chủ lữ quán đây! Ja.. ja Éc éc ca phe ca phe... Chọn mấy món buffet đem lại bàn ngồi nhâm nhi buổi sáng trong khi chờ bà ấy luộc trứng và pha cà phê! À há... phù thủy ở đây cực kì dễ mến!

Trời sáng đẹp. Ra sân nhìn cho rõ cái lữ quán này. Dù cho bao nhiêu truyền thuyết, dầu bao nhiêu điều kinh khủng đã đi qua, cái lữ quán này quá đẹp và rất ấm cúng. Có một chút gì đó thôn dã, một chút bí ẩn, một chút ấn tượng của quá khứ lẫn khuất, một chút đường nét truyền thống được giữ gìn cẩn trọng! Bạn có thấy bầy gà kêu líp chíp trong sân lữ quán không. Bạn biết không bầy gà đó biết nghe tiếng người! Thật đấy, chàng rể nhà tôi đã khám phá ra trong chuồng gà của bà chủ quán có gắn một cái radio nhỏ xíu để bầy gà nghe tin tức và âm nhạc... cho đở buồn! 

Tới đây và nhìn xem! Ngó nghiêng và cảm nhận cái đẹp quá vãng còn lửng lơ ở chốn này!





























(*) Ở đây người ta thiết kế các chìa khóa rất hay. Mỗi chìa khóa đều có thể mở cửa tất cả các lối đi chung, nhưng chỉ mở cửa được một phòng duy nhất (của bạn)!
(**) "Gửi người dưới mộ" - Thơ Đinh Hùng - Khổ 6, câu 25...28.

Thứ Hai, 5 tháng 11, 2018

Lâu đài thiên nga.



Cháu ngoại được nghỉ học mùa thu một tuần. Ba Má nó bèn lên kế hoạch dẫn cháu và ông bà ngoại đi thăm lâu đài của nàng công chúa ngủ trong rừng. Lâu đài này ở phía nam nước Đức, trong vùng Bavaria, tiếng Đức gọi là Schloß Neuschwanstein. Có lẽ chuyển ngữ thành lâu đài Tân-Thạch-Thiên-Nga thì hợp!? Lâu đài nằm gần hồ Thiên Nga (Schwansee) thơ mộng và rất được ưa thích vì vẻ đẹp thần tiên của nó. Được xây dựng bởi vua Ludwig II lãng mạn và... lập dị. Để xây dựng lâu đài này vương đã mang công mắc nợ khá nhiều. Nếu tôi nhớ không lầm (do tôi đọc đâu đó lâu rồi) thì vương đã nợ vô phương thanh toán 34000 lượng vàng mà vẫn chưa xây xong tòa lâu đài theo thiết kế. Vương mất đột ngột, một cái chết bí ẩn, trước khi tòa lâu đài được hoàn thiện. Đến giờ nhiều phần thuộc thiết kế ban đầu của lâu đài vẫn chưa được thi công - và có lẽ sẽ chẳng bao giờ được tiếp tục thi công!

Hôm đi thăm tòa lâu đài thì đã giữa thu. Trời khá lạnh và sương mù giăng mắc u ám suốt ngày nên khó chụp được hình nào rõ nét. Đành chấp nhận những tấm hình mơ hồ lãng đãng này vậy.


Trên đường đi. 
Ghé một quán McDonald´s
nghỉ mệt và lót dạ.
Lữ quán này có cái lò 
sưởi bập bùng rất hay!
(Thực chất đó chỉ là 
một TV màn hình phẳng)
Thế giới này cái gì cũng... 
hư ảo!

Từ dưới phố nhìn lên, 
thấy lâu đài như một con thiên nga
nằm ở lưng chừng núi phải không?

Trên đường đi lên lâu đài, 
nhìn qua bên kia thấy lâu đài Hohenschwangau
của vương Maximilian II
tọa lạc đường bệ trên đỉnh đồi.
Các tháp của lâu đài góc cạnh đặc sắc
(chứ không tròn mềm mại như truyền thống)
theo phong cách Neo-Gothic.
Lâu đài 4 tầng này có từ thời trung cổ,
được xây lại và bị hủy hoại
nhiều lần bởi các cuộc chiến tranh.



Nghỉ chân một chút ở lưng chừng núi
Bên một khe nước róc rách!

Thu đã vàng. Lá thu úa phủ kín sườn non.

Nhìn từ chân lâu đài

Leo hết một đoạn dốc dài quá trời 
mà vẫn còn cười tươi rói!




Tím cả nắng chiều (1)

Tím cả nắng chiều (2).

Hồ Thiên Nga mờ ảo trong khói sương chiều.

Lâu đài Hohenschwangau 
nhìn từ Schloss Neuschwanstein.

Rừng phong... thu đã nhuốm màu quan san.

Chiều tím
Chiều nhớ thương ai
Thành cũ u hoài
Người đâu mất rồi ...



Chuyến tham quan bên trong lâu đài không được phép chụp hình
Muốn biết nhiều hơn có thể xem web site: Schloss Neuschwanstein.