Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Đàn bên giường bệnh.


Giọt lệ thiên thu! 
(T. C. Sơn)

Ta bước vào cổng nhà bạn với một lời nguyện cầu. Bởi vì bên trong căn phòng kia nơi bạn đang nằm đau đớn – khắc khoải thì chỉ còn lời nguyện cầu là còn có ý nghĩa mà thôi. Ta đã quá quen với giây phút “cận tử nghiệp” của nhiều người, kể cả những người thân yêu nhất. Đó là giây phút mà không ai có thể trốn tránh được, dù cho ẩn nấp nơi thành lũy huy hoàng – nhà cao cửa rộng hay nơi nếp tranh thảo dã. Dù cho ai có hóa trang dưới lớp áo lụa xa hoa hay áo vãi cơ hàn, dù cho suốt trong cuộc đời ai đó đam mê vật này của kia hay quay lưng với tiền tài danh vọng, dù cho dấu đi thân phận như kẻ kia ôm chiếc nóp thượng kinh thăm kẻ chợ hay ngạo nghễ ta đây trí dũng song toàn, thì cũng đến giây phút đối diện với đôi bờ sanh tử, đến lúc nhận ra chân tướng một-cõi-đi-về. Biết là vậy nhưng ta không khỏi nao lòng… không khỏi cầu xin một điều huyền diệu!
Trong phòng bạn chiếc laptop đã nhiều tuần không còn kết nối với cõi nhân sinh chộn rộn, lớp bụi mờ đã bắt đầu phủ lên những phím đen vô cảm, bài viết cuối cùng cho cái blog bạn đã chủ động viết rồi! (và ta cũng đọc đi đọc lại nhiều lần rồi!) Có còn gì tiếc nuối! Trong phòng giờ đây chỉ có ta với bạn và với cây đàn. Một vài đối thoại rời rạc, mệt nhọc chỉ làm thêm âm u một không gian vốn đã âm u. Mà đối thoại làm gì nữa!? Ta với bạn chẳng đã có trăm lần luận thế sự nhân tình, binh pháp tàng hung trung - miệng lưỡi đã thành đao kiếm, ngang dọc đã từng, tốn bao nhiêu chén trà chén rượu trong bao nhiêu buổi chiều buổi sáng, mà có thay đổi gì đâu cái cuộc đời lăn theo bánh xe lịch sử. Bao nhiêu lý này thuyết kia giờ đây mà lại nói với nhau thì chẳng đáng nực cười sao(!) Thế nên ta và bạn đã im lặng hồi lâu bên nhau, chiêm ngưỡng cái vận hành không ngừng nghỉ – không có lúc kết thúc, bởi kết thúc nào cũng là lúc bắt đầu - vô cùng vĩ đại và cũng vô cùng vi tế của cõi phù sinh.
Cái mà ta không nói được thì ta có thể nói được bằng tiếng đàn. Ta đàn cho bạn nghe. Bạn đã mệt nhiều rồi thế nhưng vẫn còn phân biệt được đây là Diễm Xưa và kia là khúc Thu Sầu. Mắt bạn sáng lên. Đúng vậy, người ta nói rằng âm nhạc có thể làm cho ta sống lại những ngày nắng đẹp, những phút bên hoa. Lúc đầu ta cố hết sức để không chơi những khúc thương đau, nhưng mà rồi nỗi niềm cũng dẫn ta đến buồn Phôi Pha:

Thôi về đi, đường trần đâu có gì 
…. 
Ôi phù du, từng tuổi xuân đã già.
Một ngày kia đến bờ. 
Đời người như gió qua. 

Lòng ta đau nức nở một lời cầu nguyện!

2 nhận xét:

Mme AQ nói...

Đời người như gió qua ... !

Phạm Minh Tâm nói...

( Thank blog for you great - http://www.vatinam.net )