Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012

Những ngày nắng đẹp.


Cả gia đình lại sum họp.
Vui quá là vui
Sau chuyến xe buýt nóng quá trời,
Cả gia đình cuốc bộ vào khu Cần Giờ  Resort.
Du lịch theo kiểu ba-lô xem ra làm anh chị sui mệt lữ...
Ăn xong là hết mệt và cười toe thôi mà..

Điều mà bố ưng ý nhất:
Dựng cho bố cái giàn bầu!
"Má gói mấy đòn bánh tét này
để tặng hai chị sui nghe!"
Chuẩn bị ...
Đồng vợ đồng chồng, ta nấu nồi bánh tét...
Lâu lắm rồi bố mới được nghe
tiếng đàn của con gái.
Bản Domino ngày nào
giờ được nghe trong ánh lửa
bập bùng của nồi bánh tét...
Một năm dài thật là dài. Các con đều vất vả sinh nhai ở các nơi xa thật là xa. Thật hạnh phúc được có vài ngày gia đình đều có đủ mặt bên nhau, có cả anh sui chị sui. Vì các con ngay mồng một tết đã phải trở về với công việc của tụi nó nên năm nay cả nhà ăn tết theo kiểu vua Quang Trung. Tức là ăn tết từ 23 tháng chạp để đến 8 giờ sáng mồng một tết là… xong, ai về nơi nấy! Tuy nhiên thật là sảng khoái để được cuốc bộ mấy cây số với anh sui vào bãi biển Cần Giờ, để được trong đêm khuya ngồi nhâm nhi với anh sui tách cà phê nóng (kể cả tách trà Lipton mà anh sui với mình đều nhất trí … chê dở ẹt!), tám với nhau đủ thứ chuyện đời, cùng nghe tiếng reo vi vu của phi lao hòa lẫn trong tiếng sóng biển rì rào ở bãi biển Cần Giờ. Thật sung sướng mấy ngày giáp tết được nhờ hai chàng rể dựng cho bố vợ cái giàn để trồng bầu, trồng bí. Mấy cây cột xi-măng thì mình mua đã gần một năm nay, nhưng nặng quá, sức già một mình không thể nào vác nổi đến vị trí dựng cái giàn, phải chờ đến mấy ngày này và nhờ sức trẻ của hai chàng rể mới xong! Và năm nay lại phục hồi nồi bánh tét. Năm nay không nấu nhiều bánh nữa, vì mùng một tết thì kể như hết tết rồi, chỉ vừa đủ để chia sẻ với mấy bên sui gia, với em út, vậy mà rất vui. Khoảnh khắc ngày xuân rồi qua nhanh, vừa đủ để nhớ nhung những ngày nắng đẹp…

Bella, 4 tháng tuổi,
 thành viên mới của gia đình
đang thắc mắc có gì mà rộn ràng vậy!!!?!.

Nhành lan bé tí này cũng vừa kịp ra hoa



Chút khói lá khô chiều giáp tết, biết đâu rồi sẽ lại bâng khuâng!....

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012

Nông sản đầu năm...



Ới bà con ơi! Đầu năm đào được củ khoai mì "cổ thụ". Tính làm bánh tầm khoai mì đây! Có ai tới ăn phụ tui hông?


Thứ Tư, 25 tháng 1, 2012

YÊN TĨNH MỒNG BA

...
Sáng mồng ba. Các con đã trở về với nơi chúng ở, theo chồng, theo công việc sinh nhai, bay xa tít mù vạn lý ngoài kia khỏi tầm chân mây. Vợ đã theo bạn bè đi vãn cảnh chùa. Chỉ còn một mình trong tĩnh lặng. Ra vườn... Trong vườn nắng pha lê, cành mai trắng dịu dàng nở một đóa chào xuân. Trong khí xuân hãy còn thanh tân, ngọc lan nhẹ nhàng tỏa hương. Đâu đó trong vườn quen thuộc mấy tiếng chim líu ríu như câu chào. Không gian rất êm, rất mong manh. Tự dưng thèm nghe lại một bài hát cũ:

Ngày ấy khi Xuân ra đời
Một trời bình minh có lũ chim vui
Có lứa đôi, yêu nhau rồi
Hẹn rằng còn mãi không nguôi
Nhạc lắng hương xuân bồi hồi
Như vì tình ai tiếng hát lên ngôi
Nói với nhau, yêu nhau rồi
Một ngày còn mới tươi môi.
Rồi nắm tay cùng nói vui
Những câu êm êm không rời vai.
Rồi lả lơi, hình dáng ai
Khuất xa biến vào nẻo khơi.
Từ đó khi xuân tái hồi
Cho bùi ngùi thương nhớ tới xa xôi.
Nhớ tới câu thương yêu người
Một ngày tuổi mới đôi mươi. (*)


Lòng yên tĩnh để cho sống lại một ngày tuổi mới đôi mươi…




(*) Khúc hát thanh xuân (One day when we were young - Johann Strauss Jr.) - lời Việt của Phạm Duy
(Ca sĩ Trần Thu Hà trình bày.)

Bản tiếng Anh:

One day when we were young, that wonderful morning in May, you told me you loved me. When we were young one day,  sweet songs of spring were sung and music was never so gay, you told me you loved me. When we were young one day,  you told me you loved me and held me close to your heart. We laughed then, we cried then... Then came the time to part.  When songs of spring are sung, remember that morning in May, remember you loved me when we were young one day.  We laughed then, we cried then... Then came the time to part.



Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

BÁC VÀ CHÁU VÀ...

Philosophy
....

Bác hay thức khuya. Người già khó ngủ. Mình cũng hay thức với Bác, để nói chuyện lan man đỡ buồn. Có một lần ông Bác hỏi:
- Cháu có biết điều ngạc nhiên nhất của cuộc sống là gì không?
Mình còn đang ngơ ngác, chưa biết ông Bác U90 của mình định càm ràm điều gì đây, thì Bác rất từ tốn và nghiêm trang nói:
- Điều ngạc nhiên nhất là chẳng ai cho rằng mình sẽ chết cả, rằng cái chết chỉ đến với người khác thôi!
Kỳ chưa…!! Ai mà không biết, một ngày kia mình cũng sẽ “đi tong” như bao nhiêu chúng sinh khác lúc nhúc trong cái cõi người ta bầy hầy này, sao Bác lại bảo là chuyện ngạc nhiên!
- Không đâu! Người ta biết vậy nhưng ai cũng muốn tin là mình bất tử, và người ta luôn ứng xử như một con quỷ bất tử.
- Chẳng hiểu Bác định nói ai vậy!?
- Chẳng nói riêng ai hết! Ai cũng vậy hết! Không có trường hợp ngoại lệ!
Thiệt tình điều đó cũng nên như vậy. Chẳng ai thích hẹn hò nhau ở chỗ của thượng đế cả. Phải khốn đốn khổ sở gì lắm người ta mới đành chào nhau kiểu như Bye Bye Adieu…
- Vậy Bác cũng giống mọi người chớ?
- Ừa… (Im lặng một hồi rất lâu đến nỗi tôi tưởng Bác đã ngủ rồi) … nhưng mà khác!
- Sao ạ?
- Đừng hại người khác, đừng tước đi sự sống của kẻ khác! Nói cho đúng là đừng giết chóc chúng sinh…
Xem ra ông Bác của tôi đang bắt đầu chuỗi tư duy có tính tôn giáo rồi đây! Chắc ngày mai Bác sai tôi nấu cơm chay thôi. Nhưng Bác tôi chưa ăn chay bao giờ. Sáng mai mà thiếu tô hủ tíu xương là Bác kêu xót ruột cho mà xem.
- Thì cả đời đã thấy Bác có làm gì hại ai đâu nào?
- Phải, Bác đã sống như vậy. Không làm gì có ích cho người khác thì cũng đừng làm gì phiền hà người khác!
- Vậy Bác có ghét mấy thằng đã nện Bác tơi tả như tấm giẻ rách hồi Bác ở tù Phú Lợi không?
- Ờ… không, không giận, cũng không ghét! Chỉ thấy tội nghiệp thôi!
- Sao vậy? Tụi nó “oánh” Bác không đau à? Bác biết gồng à?
- Đâu có. Tụi đó chết hết rồi. Hỏi lại mấy thằng đó chết hết rồi. Giận làm gì mấy cái bóng ma. Cháu thấy không… cái tụi đó tụi nó tưởng nó sống lâu hơn Bác. Tội nghiệp, tụi nó đánh Bác “xẹp lếch” tại tụi nó tưởng nó sẽ sống hoài. Con người ta âm mưu tàn hại sự sống khác tại vì tưởng rằng như thế sẽ giúp mình bất tử. Tội nghiệp quá! Con người ta thèm khát sự bất tử…
- Bác có thèm khát bất tử không hả Bác?
- (Im lặng rất lâu, lần này thì tôi tưởng tôi đã thiu thiu ngủ) Sống lâu quá cũng mệt cháu à… Đến lúc mà mình cảm thấy tay chân yếu đuối, trí tuệ không còn minh mẫn nữa… À mà cháu còn thức không?
- Thì sao ạ?
- Không có cái gì bền vững cả, trừ sự  vô thường!
- ...
Tốt hơn hết là tôi nên để ông Bác của mình thiu thiu ngủ. Tôi cũng chỉ nhớ câu chuyện đã lâu đó - hồi còn ở chung với Bác - tới cái chỗ đó thôi.
Tôi cũng đi ngủ đây. Ờ! Giả sử nếu sáng mai tôi còn sống… tôi có lẽ sẽ lại được nghe đôi chim gì đó ngộ lắm, tụi nó mấy hôm nay vẫn rù-rù-thủ-thỉ rất âu yếm trong tán cây me, phía ngoài cửa sổ, ngay cạnh buồng ngủ của mình.

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

Tiếp cận Tomas Tranströmer

.
...
Tại hạ tò mò lục lọi trên Google, xem thử ông già 80 tuổi Tomas Tranströmer vừa được vinh danh bằng giải Nobel văn học 2011 là ai. Cũng có khá nhiều thông tin về thân thế và sự nghiệp của ông, nhưng không may tại hạ chẳng tìm được tác phẩm nào – chắc do vấn đề bản quyền nên không ai chịu post lên tác phẩm của ông chăng – trừ đọc được khổ thơ sau đây:

….
The airy sky has taken its place leaning against the wall.
It is like a prayer to what is empty.
And what is empty turns its face to us
and whispers:
“I am not empty, I am open.”
….

Chắc là ông không viết bằng tiếng Anh và khổ thơ trên đã được dịch lại từ tiếng Thụy Điển. Dù vậy khổ thơ cũng rất hay. Thấy “khoái” nên tại hạ bèn dịch lại lần nữa ra tiếng Việt để thưởng thức chơi:

...
Bầu trời thoáng đãng chiếm lĩnh chỗ của bức tường cố chấp.
Như kẻ cầu nguyện chiếm lấy hư không
Và cái hư không quay mặt về phía ta
Thì thầm:
“Ta chẳng phải hư không, ta rộng mở.”
... 

Ngộ thiệt, ông già Thụy Điển này viết thơ rất đậm mùi thiền phải không…!?
Lạy trời người đã dịch ra bản tiếng Anh đã không đi xa quá ý thơ gốc của ông, và tại hạ cũng không làm gì hư hại ý thơ đó!