Thứ Năm, 14 tháng 2, 2008

GỞI CHÚA NHÂN NGÀY TÌNH NHÂN

Thưa Chúa.
Con đang rơi vào một tình trạng bi hài, chắc có thể kêu gọi được sự đồng cảm của gần hết giới mày râu toàn thế giới (trừ đối với mấy bác Taliban là các bác chắc không khi nào quan tâm tới chuyện này). Đấy là ngày mai là ngày lễ Valentine! Ngày tình nhân ấy mà. Vậy là con phải có một món quà tặng nàng. Con thấy bọn trẻ rộn ràng mà ham! Sao bọn trẻ chúng có nhiều lựa chọn thế … và các cửa hàng sao mời mọc nhiều thế!
Để xem nào! Con có thể tặng gì cho nàng nào? Tặng một bó hoa à. Rất lãng mạn. Nhưng hoa thì trong vườn nhà không thiếu gì. Con đã hì hà hì hụi suốt năm vun trồng tưới tắm cả vườn hoa để cho nàng một bước thì ngắm hoa hồng, hai bước thì ngắm hoa lan. Chắc nàng chẳng còn mặn mà gì đối với mấy thứ hoa cỏ mua ở ngoài tiệm. Vậy tặng cho nàng một lọ nước hoa ư? Ối trời! Nước hoa thì trong tủ của nàng chẳng thiếu tên tuổi lừng danh nào. Chanel No 5 à? Nàng có. Dior à? Nàng cũng có. Charmante à? Nàng cũng có nốt! Mà con có thấy nàng thơm tho gì đâu trừ khi nàng phải đi đâu đó. Nàng thơm tho ở đâu đó chứ ở nhà thì nàng chẳng quan tâm tới cái thính giác khổ sở của con rồi. Vậy nước hoa không thể là một lựa chọn thông minh được! Hay tặng nàng một cái áo gì đó đẹp đẹp. Cũng không được … vì tủ quần áo của nàng thì đầy ứ, chật cứng rồi đến nỗi nàng vừa mới kêu mấy đứa em tới để “ giải tỏa” bớt. Mặt khác cái vụ quần áo này thì con quá là lôm côm, chẳng có cái khái niệm thời trang gì sất. Quanh năm tứ thời bản thân con chỉ thích có mỗi cái quần cụt áo thun cho mát, còn đối với quí bà quí cô thì con thấy từ thời bà Eva cô nào bà nào cũng giống nhau … cũng vòng số 1, số 2 , số 3 chớ có cái cô nào bà nào có vòng số 4 đâu mà để ý chi cho mệt! Thế thì chọn lựa lạng quạng cái vụ quần áo này dễ “mất lòng” lắm. Dĩ nhiên có một vài thứ “to tát” có thể nghĩ tới … như một chiếc xe xịn chẳng hạn. Khổ nỗi cái thẻ ATM lĩnh lương của con đã bị nàng quản lí rồi, còn cái “quĩ đen” tội nghiệp của con thì lúc này nó bị một lổ thủng to quá. Cái lổ thủng này nghiêm trọng tới nổi bao nhiêu kinh nghiệm về công nghệ hàn, đắp, vá của một anh kỹ sư công nghệ như con mà chưa có cách nào giải quyết dứt điểm được.
Thôi không nghĩ tới những thứ “ghê gớm” ấy nữa. Chỉ nghỉ tới những thứ nhỏ nhoi thôi. Để xem lại nào. Trong đời con đã tặng nàng những thứ gì nào? Con đã tặng nàng cả cuộc đời của mình và hình như toàn bộ sự nghiệp của mình rồi. Và nàng cũng đã “xài” những thứ ấy chán chê rồi! Hay là một nụ hôn đi nhé. Lâu rồi nàng không thích nụ hôn có mùi thuốc lá của con nữa. Có cái cô diễn viên nào có nói một nụ hôn có mùi thuốc lá là một nụ hôn thất bại. Nghỉ tới một nụ hôn thất bại là con … ớn da gà rồi. Còn làm ăn gì nữa! Có cái bà tiến sĩ tâm lí nào đó trên TV có nói tới cái liệu pháp tinh thần. Hay! Bà ấy có nói tới những lời có cánh có thể làm người ta bay bổng tới tận thiên đường. Nhưng mà cũng không được! Nàng vốn sống rất thực tế, chẳng bay bổng gì hết. Những lời có cánh có thể làm nàng mỉm cười mơ hồ trong một thoáng … kèm theo một cái nhìn nghi ngờ khá “nghiêm khắc”. Không được, quyết là không được rồi.
Chúa ơi! Hãy cứu lấy linh hồn của con. Hãy cứu vớt tình yêu của con. Bởi vì nàng là vợ của con … và nàng đã sống với con những 30 năm rồi. Trái tim yếu ớt của con đã đặt trên bàn tay nàng những 30 năm rồi. Cái món quà nhỏ nhoi đặt trên bàn tay nàng suốt 30 năm đó không biết nàng có gượng nhẹ với nó trong ngày tình nhân không!

2 nhận xét:

TV de LCD nói...

Hello. This post is likeable, and your blog is very interesting, congratulations :-). I will add in my blogroll =). If possible gives a last there on my blog, it is about the TV de LCD, I hope you enjoy. The address is http://tv-lcd.blogspot.com. A hug.

Vuong Duc Binh nói...

Hi... tv de lcd. Thanks for your comment. I have had read your blog but I don't found the blockroll you have said anywhere but advertizing for Toshiba. You can use any (whole or a part) of my writing but please comment the source. It's public. No licensing needed!