Nhân đọc lại bài "NHỚ BẮC" của Huỳnh Văn Nghệ
Ai kẻ xuôi Nam ta theo với
Xếp giữa hành trang mảnh lụa hồng
Đất mới trời cao người một cõi
Cần chi gươm bén đất Thăng Long!
Nọc Nạn chiều nao người viễn xứ
Đường cày vỡ đất cõi hồng hoang
Mênh mông rừng đước chim quyên đậu
Sông Tiền sóng vỗ bến sông sâu.
Nghe trong đau xé câu vọng cổ
Quan họ mơ hồ khúc hoài lang.
Mỗi chiều ra ngóng về quê cũ
Mây ở chốn nào Hải Vân quan!
“Bui một tấm lòng trung với nước”
Vần thơ Nguyễn Trãi chở về nam
Ai về nhắn lại … ôi đất bắc!
Hạt muối đơn sơ cũng tấm lòng!
Xếp giữa hành trang mảnh lụa hồng
Đất mới trời cao người một cõi
Cần chi gươm bén đất Thăng Long!
Nọc Nạn chiều nao người viễn xứ
Đường cày vỡ đất cõi hồng hoang
Mênh mông rừng đước chim quyên đậu
Sông Tiền sóng vỗ bến sông sâu.
Nghe trong đau xé câu vọng cổ
Quan họ mơ hồ khúc hoài lang.
Mỗi chiều ra ngóng về quê cũ
Mây ở chốn nào Hải Vân quan!
“Bui một tấm lòng trung với nước”
Vần thơ Nguyễn Trãi chở về nam
Ai về nhắn lại … ôi đất bắc!
Hạt muối đơn sơ cũng tấm lòng!


