Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

KARAOKE

Già Bảy có thói quen ngủ ngoài hiên nhà. Nhà già Bảy ở cuối miếng giồng, suốt ngày gió đồng lồng lộng thổi miên man. Ngủ ngoài hiên rất mát, thoáng, mà lại không có muỗi nữa thì tội gì mà chui vô buồng cho ngộp! Già Bảy nói lí do chuyện già Bảy ngủ hiên nhà là vậy, nhưng bà Bông hàng xóm thì cho là già Bảy nói vậy mà không phải vậy, bởi vì có bữa đầu hôm thì thấy già Bảy còn nằm thẳng đơ ở đó nhưng chừng 2, 3 giờ sáng bà Bông thức dậy nhổ rau, chuẩn bị hàng bông để đưa ra chợ sớm, ngó qua nhà già Bảy thì thấy cái ghế bố của già Bảy trống huơ trống hoác. Có méc với bà Bảy rồi nhưng chỉ thấy bả cười tủm mà thôi… Khuya nay cũng vậy. Trăng tháng giêng sáng lững lơ. Già Bảy đang nằm lơ tơ mơ ngoài hiên ngắm trăng miệng hát nho nhỏ cái câu "có biết chăng đời trai phong sương…” mà trong bụng bực bội lắm. Bài nào già Bảy thích hát cũng có ca từ êm ái dễ chịu, dễ thương chớ có đâu như mấy bài làm hại của mấy bà hát hồi chiều!
Số là như vầy! Ngẫm nghĩ nhà mình cũng ở chỗ hơi heo hút, hồi xưa ở phố chợ còn biết đến không khí tết, chớ như bây giờ về giồng đây thì đêm trừ tịch chỉ trừ khi có tiếng pháo mới biết xuân sang – mà pháo thì bị nhà nước cấm tiệt rồi – còn thì giao thừa mấy năm nay lạnh tanh, bà con đi ngủ ráo, già Bảy mới mua cái giàn karaoke để tết nhứt hát chơi đón giao thừa.
Bây giờ cái giàn karaoke lại gây rắc rối cho già Bảy. Ai đời ngó xuống mà coi! Hồi chiều già mới sương sương một chút thì mấy bà bèn tước cái micro trên tay già Bảy – gọi là “chiếm đài phát thanh” – để mấy bả hát từ 7 giờ đến gần 12 giờ đêm. Càng hát càng hăng, chị em phụ nữ ban đầu còn hát mấy bài huê tình nhạc nhẹ, riết rồi mấy bả hứng tình hát tới lambada thì già Bảy cũng động kinh luôn. Con heo 2 tạ bên nhà bà Bông cũng giựt giựt hip hop theo nhịp hát của mấy bà. Trời đất ơi, đến đúng 12 giờ đêm, chồng bà Bông hớt hơ hớt hãi từ nhà bển chạy qua tri hô: "Bà con ơi… cứu … cứu… con heo nái của tui nó lên tăng-xông chết rồi…!"
Đó… bây giờ mới thấy rắc rối, thầy bói nói đúng là già Bảy năm nay bị sao La Hầu mà. Bà Bông đổ lỗi cái karaoke làm chết con heo của bả! Vậy hả!? Thôi, mai mốt không cho bả qua hát nữa. Bả mà hát có khi con trâu của bả còn chết nữa là!

(Phụ chú: Theo "tác giả" cái "chiện" này - tức là Già Bảy - thì đây là chuyện thiệt 100%, nhưng chỉ để "tiếu lâm" mà chơi về cái nạn ô nhiểm âm thanh. Già Bảy là người nghiện karaoke nên rốt cuộc giải pháp cho sự cố chết con heo nái mà già Bảy có thể nghĩ tới chỉ là chừng nào thì chồng bà Bông mời Gíà Bảy qua ăn cháo lòng mà thôi!!!)

Không có nhận xét nào: