Thứ Tư, 6 tháng 1, 2010

Chiều


Gió thổi,
nắng vàng,
khô chiếc lá!

7 nhận xét:

Nguyễn Thị Ngọc Hạnh nói...

Trời, rõ là "lời quê góp nhặt dông dài cho vui..."
Bên trời Tây, tui xin mạn phép :
Tuyết rơi,
Mây xám,
Cây trơ cành !

Vuong Duc Binh nói...

Chà... chị này không biết gì về thể thơ Haiku của Nhật rồi!

Nguyễn Thị Ngọc Hạnh nói...

Xin lỗi, anh làm như ai cũng uyên bác như anh không bằng ! Thơ cú VN tôi còn không rành, học xong trả thầy hết, nói chi tới thơ xứ Phù tang !

Vuong Duc Binh nói...

HI ...HI :-) Nói xạo đùa với chị cho vui thôi. Cái này không phải là hai-cư (haiku)đâu!!! Buồn tình viết vớ vẫn mấy chữ vậy thôi... Haiku gồm 3 câu theo thứ tự: 5 / 7 / 5 . Chị muốn biết Haiku ra sao xem ở đây nè:
Traditional form of Japanese poetry

Nguyễn Thị Ngọc Hạnh nói...

ha ha, vậy là tôi mắc bẫy anh hở ? Sao anh ngại gi mà dịch Haiku mà prononciation ra là Hai-cư ? Theo tôi, đọc đúng từ là Hai ku cho xong việc, có cho vàng tôi cũng không thế nào học hay xem thơ xứ Nhật, chịu thôi, đầu óc toàn xi măng cả rồi !

Dương Văn Kỳ nói...

Neu1 là mình, mình sẽ viết:
Gió thổi
Nắng vàng
Hanh hao chiêc21 lá!
có lẽ tai mình là người xư Bắc chăng?

Vuong Duc Binh nói...

Hay! "Hanh hao". Đúng vậy. Nếu viết "khô" thì chỉ là một hệ quả tĩnh tại của hai ý trên. Nhưng dùng "hanh hao" thì nó là một hệ quả trong thời gian. Chỉ với hai chữ Bác đã biến bức tranh hai chiều khô cứng của tôi thành sống động trong dòng chảy cuả thời gian, và hơn nữa, tải được tâm cảnh của nhân vật (vắng mặt) vào bức tranh đó. Rất cảm ơn Bác Dương Sinh vì đã cho hai chữ hay như vậy.