... Trăng vằng vặc, gió mát thổi qua bầu trời trong vắt. Hiếm khi đêm rằm trung thu đẹp như thế này. Tôi ngồi lâu mãi ngoài sân không muốn vào nhà, hồn tôi rất êm tựa chiếc thuyền trôi vô định trong biển an lạc. Sương lạnh thấm vào da thịt làm tôi tan ra, hoà vào ánh ngà hư ảo. Tôi quên hết để lòng tôi rung với nhịp thở của bao la. Hoa đêm phất phơ thơm mơ hồ. Hương đêm dìu tôi đi… Nhè nhẹ, tôi nhấc mình lên lơ lửng, bay êm đềm như một chút mây tơ tĩnh lặng. (Đêm rằm trung thu, 2010) |
Tu fermes tes yeux (Sophie Carquain)
-
Tu fermes tes yeux Dans l’espoir que peut-être La gomme face bleue
Agira dans le noir ABRACADABRA Tu prononces à mi-voix Tu les rouvres, tes
yeux Tu l...
2 giờ trước

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét