Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

Bạn già và đào tiên.

.
Quán nửa khuya của bọn mình đây!
Bửa trước có cô tiên nhỏ, là học trò cũ vừa mới tốt nghiệp nhạc viện thành phố ghé qua, tặng ba trái đào tiên. Vừa "báo cáo" kết quả học tập, vừa thăm thầy cô lâu quá chưa gặp lại. Mấy trái đào to, ửng hồng thật đẹp và thơm, cứ như là vừa hái về từ vườn đào của bà Tây vương mẫu. Hai vợ chồng mân mê mãi mấy trái đào rồi lại kháo nhau: Tụi mình ăn mấy trái đào này đây rồi sống tới vài ngàn tuổi thì khốn! Lúc đó ngó quanh quất thấy thiên đường lạnh lẽo chẳng còn ai, thì không biết sống để làm gì, chắc sẽ buồn đứt ruột mất! Bèn bọc mấy trái đào vô cái túi vải, chiều tối đem lại nhà hai ông bà bạn, thêm hai vợ chồng người bạn khác nữa và Dì Hai. Tất cả là 7 người làm một cái tiệc tiên giới. Có tuyên bố lý do tiệc tùng đàng hoàng: Tiệc bàn đào này là để chia nhau mấy ngàn năm thọ. Ăn xong làm ơn sống với nhau lâu lâu, đừng có ai "đi trước" sớm quá để buồn cho bạn bè. Mấy ông cười hà hà nói: Cha chả, bắt sống thêm tới vài trăm tuổi mà tiệc không có linh đơn (viagra) thì coi bộ nên xếp mấy bà qua ở Cung Hàn cho khỏi sinh sự!
Sau vài ly rượu đủ thơm râu, ông "từ" Bảy Xuân lấy cây mandoline ra dạo réo rắt, Bảy Tuấn đệm guitar, Bà Hoàng vợ Bảy Xuân phụ trách cái tambourine, mình thì bắt chước ban nhạc Aquabella đệm contre-basse (bằng miệng) cho mấy ca sĩ hát hò nhặng xị. Tới cái bài hát gì của Lê Yên có một đoạn có tiếng ngựa hí, đã giao cho bà Mịnh vợ bảy Tuấn - không biết hát thì phải hí - nhưng bà này không chịu hí nên mình cũng phụ trách luôn nhiệm vụ hí ;-) Tiếng hí của mình giống con ngựa bị ăn cám hay sao đó nên làm Dì Hai cười run run, hấp háy cặp mắt đã mờ trông rất là... thương. Dì Hai má chị Bảy Xuân đã 83 tuổi, lụm cụm rồi nhưng mỗi khi nghe cái đám ô hợp rụng răng này họp lại thì thế nào cũng bắt ghế ra ngồi nghe. Dâng cho Dì Hai một miếng đào tiên hơi "bự" một chút, mong Dì Hai còn sống dài dài để nghe "tụi con" hát hò...

Vui vẻ hát hò tới "giao thừa" luôn. May mà cái "quán nửa khuya" của chị Hoàng không gần nhà hàng xóm nào hết nên cũng không làm phiền ai. Dắt nhau ra về chạy xe chầm chậm trên đường khuya, trong cái vắng lặng của đêm thâu, nghe hiểu lòng nhau rất mến thương. Các bạn ơi, chúc cho một đêm không trằn trọc, yên lành.

3 nhận xét:

Chù nói...

Đọc cái bài này của bác mà con cười cũng muốn rung rinh.

Cái nhiều người ước muốn là những lúc này. Có người thân, bè bạn chung quanh, chia sẽ với nhau cảm xúc rất đỗi gần gũi, bình thường, và cảm nhận sự yên bình.

Tiên giới nằm ở đó.

Ban Mai nói...

Chào chủ nhà, Ban Mai qua đọc được nhiều iều thú vị. Ban Mai mơi làm blog nên qua học hỏi

Nặc danh nói...

http://site.ru - [url=http://site.ru]site[/url] site
site